Geminifourth | Bạn Trai Cục Súc Có Một Không Hai

Chương 17


trước sau


Lúc trước mỗi khi tâm trạng tồi tệ, Gemini và Fourth sẽ lăn lộn cùng nhau tới gần sáng mới thôi. Đó có thể cho là cách giải toả căng thẳng tốt nhất đối với họ, nhưng bây giờ gặp chuyện, hắn chỉ biết tìm đến những chai bia để mà giải sầu, hi vọng men say sẽ khiến hắn quên đi thực tại, quên đi Nattawat. Không thể nào phủ nhận được một sự thật là Gemini nhớ Fourth tới phát điên, hắn muốn nhìn thấy cậu ngay lúc này, ôm cậu vào lòng, rồi hắn sẽ không quan tâm ai là người tổn thương hay ai là người phản bội nữa mà cùng cậu bắt đầu lại từ đầu. Gemini muốn đi tìm Fourth, nhưng hắn không biết phải tìm cậu ở đâu, thế giới này rộng lớn đến vậy, gặp nhau đã là duyên số rồi, đã là một loại may mắn được ông trời an bài rồi, nhưng lạc mất nhau, Gemini không nghĩ thế giới có thể tròn và bé tới mức còn gặp lại nhau lần nữa đâu. Có thể Fourth đã đi tới một nơi nào đó rất xa, một nơi nào đó mà Gemini sẽ chẳng bao giờ có thể tìm thấy cậu, và sác xuất hai người gặp nhau gần như là rất thấp. Gemini nấc lên một cái, nhìn lon bia trong tay mà nước mắt không ngừng rơi, lần đầu tiên hắn khóc tới đáng thương như một đứa trẻ bị bỏ rơi, chỉ vì một kẻ đã từng khiến hắn tổn thương.

Những lon bia rỗng tuếch vứt rải rác đầy dưới sàn nhà, mà chính bản thân Gemini cũng không còn chút tỉnh táo nào nữa, tay hắn quơ quào khắp nơi, mọi vật xung quanh hắn như xoay chuyển trong điên đảo và mơ hồ.

"Fourth à mày mau về đi mà... anh nhớ mày lắm..."

"Tương lai cái gì chứ... không có mày, nhìn là biết không có tương lai... hức... luôn rồi đó."

Gemini trở nên say mèm, nằm vật vã dưới sàn như một kẻ nát rượu, miệng vẫn không ngừng lải nhải trong cơn mê sảng. Hamin hiện giờ vẫn chưa về, cô vẫn còn ở lại dọn dẹp một lúc. Trước khi rời đi, cô nên báo cho Gemini một tiếng mới phải, nhưng khi vừa mở cửa phòng hắn ra, mùi bia nồng nặc xộc thẳng lên mũi làm Hamin cảm thấy vô cùng khó chịu. Dưới nền nhà, Gemini nằm giữa đống lon rỗng, mơ mơ hồ hồ một tiếng Fourth, hai tiếng cũng Fourth. Với cái tình trạng trời trăng không biết gì như vậy, Hamin lại phải khó khăn đỡ Gemini lên giường nằm, hắn vừa nặng vừa to, mãi mới có thể đưa về giường được.

Khi Hamin định quay người rời đi, Gemini đã kịp kéo cô ngã lại xuống giường, hắn nhanh chóng áp đảo Hamin dưới thân mình, trong cơn mê man không thể phân biệt được ai ra ai. Nỗi nhớ Fourth luôn đong đầy chưa bao giờ vơi trong tâm trí khiến Gemini nhớ cậu rất nhiều, giờ phút này không phải do bị ma men tiêu khiển, mà lo do hắn quá nhớ cậu nên tự bản thân sinh ra ảo giác, nhìn nhầm Hamin thành Fourth.

"Fourth, anh nhớ em, nhớ em chết đi được."

Hamin còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra đã bị Gemini nhắm tới môi mà hôn xuống, nụ hôn của hắn khiến môi của Hamin như tê dại, nó giống như dày vò, xâu xé hơn là một nụ hôn ngọt ngào bình thường. Nhưng đó không phải điều cô để ý, mà tệ hơn cả, Gemini đang hôn cô, vì nhìn nhầm cô là Fourth. Gemini dứt ra, không hiểu sao lại nằm sang bên cạnh, mơ màng nhìn trần nhà.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

"Xin lỗi Hamin... hức... tôi chưa bao giờ ngừng nhớ Fourth, thật sự là chưa bao giờ cả. Tôi biết cậu thích tôi đã từ rất lâu rồi, nhưng tôi xin lỗi, tôi thật sự không phải người có thể khiến cậu hạnh phúc, tôi không phải một người đàn ông tốt. Hamin, hãy từ bỏ đi."

Hamin đã thực sự muốn bật khóc ngay trong khoảnh khắc này. Cô cố gắng biết bao nhiêu, nỗ lực đến nhường nào chỉ mong Gemini hiểu thấu và đáp lại tấm chân tình của mình, vậy mà giờ hắn lại nói như thể tự tay tạt thẳng một gáo nước lạnh vào mặt cô, coi như cố gắng của cô từ trước đến nay đổ sông đổ biển vậy. Tình cảm thì bị Gemini đem ra trêu đùa giống như một trò chơi. Thì ra mọi sự chắp vá của Hamin từ trước tới giờ đều là vô nghĩa, cô cố chấp vun vén một mối tình không đi đến đâu, không có điểm bắt đầu cũng không có điểm kết thúc, một mối tình mà người cô yêu vẫn chưa khi nào ngừng nhớ về tình cũ. Và hơn hết, Gemini chọn ở bên cạnh cô, chấp nhận cùng cô tiến xa hơn một chút chỉ vì bất đắc dĩ chứ hoàn toàn không phải xuất phát từ trái tim. Hamin không nghĩ mọi nỗ lực thời gian qua của cô xứng đáng với một kết quả cay đắng như này, cô xứng đáng có được những điều tốt hơn cơ mà, chẳng lẽ cô không có quyền đấu tranh vì hạnh phúc của bản thân? Đồng ý rằng Gemini không hề có chút tình cảm nào với Hamin, nhưng cô không tin thời gian sẽ không khiến hắn rung động, đó không phải cố chấp, mà là sự hi vọng của một người con gái khát khao được yêu thương.

"Tôi say quá, hức, tôi cần Fourth, tôi muốn Fourth về nhà..."

"Anh khó chịu ở đâu sao? Em giúp anh nhé?"

"Kh... không, không phải Fourth thì tôi không muốn... hức..."

Hamin cười nhàn nhạt, rời khỏi giường muốn đi về, nếu còn ở lại thêm một giây phút nào nữa, cô sợ bản thân sẽ không kìm được cảm xúc hỗn loạn của mình bây giờ mà khóc ở đây mất. Cái vẻ đáng thương này, càng không nên thể hiện ra cho Gemini nhìn thấy.
3

"Hamin, hức, lấy điện thoại, nhắn cho Fourth giúp tôi. Gọi nó đến đây!"

Hamin dừng chân, dường như mọi sự tức giận đều không thể kìm nén được thêm. Cô quay lại nhìn hắn, trông cái bộ dạng của Gemini bây giờ xem, có tàn tạ, đáng thương không cơ chứ. Hamin quát lớn: "Anh điên rồi thật rồi hả? Anh quên mất cậu ta đã đối xử với anh thế nào à? Anh cố chấp thế này làm cái gì chứ, cậu ta sẽ hiểu cho anh chắc? Nếu cậu ta mà yêu anh, thì đã không khiến anh phải khổ sở thế này rồi! Anh xem, cậu ấy đã làm gì anh, bây giờ anh ngồi đây uống rượu thì giải quyết được sao, uống rượu gặm nhấm nỗi buồn một mình thì sẽ giúp anh vui vẻ lên à?" Những giọt nước mắt bi thương đã tuôn trào khỏi hốc mắt sau bao cố gắng kìm nén của Hamin, cô nghẹn ngào nhìn Gemini, lồng ngực nhói lên giống như đang bị chính tay người con trai kia bóp nát vậy.

"Còn em thì sao Gemini? Em không đáng thương sao? Hay là anh luôn đẩy em ra xa, chỉ vì nghĩ em không thể yêu anh bằng Fourth Nattawat? Cậu ta không thể yêu anh nhiều bằng em, cậu ta cũng không thể hi sinh vì anh nhiều như em, cậu ta sẽ không thể bằng được em. Nhưng vì cậu ta được anh trân trọng, còn em thì chỉ biết chạy theo sau anh giống như một con ngu thôi. Giữa một người yêu anh và

một người được anh yêu, anh xem, ai là người đáng thương nhất?"
1

Nói xong, Hamin ngay lập tức bỏ về. Gemini nhìn cánh cửa bị đóng sập, rồi lại nhìn điện thoại trên tủ đầu giường. Gemini chớp mắt, hắn chẳng thể hiểu được những gì Hamin vừa nói, hắn chỉ biết là mình vừa bị cô quát một trận vào mặt thôi. Hắn loạng choạng với lấy điện thoại, bấm gọi cho Fourth mà chẳng cần nghĩ ngợi gì nhiều, bởi vì sự nhớ nhung không thể kìm chế đã khiến hắn bất chấp tất cả để gọi cho cậu, nhưng nhận lại chỉ là những tiếng tút tút kéo dài. Gemini nhìn bàn phím chữ được chữ mất, gõ một dòng.

"Fourth ad, tap nhoqs mày quá, về nhad đu."
4

Fourth bên này nhận được tin nhắn liền hết sức khó hiểu. Giờ này Gemini gọi điện, nhắn tin cho cậu để làm gì không biết, nãy hắn gọi rất nhiều, mặc dù Fourth biết nhưng cậu không muốn nghe, thẩn thẩn thơ thơ một lúc lại nhận được tin nhắn từ hắn, nội dung thì vẫn khó hiểu như vậy.


"Ang nhớ em, anh când en."

Hay là Gemini uống rượu, bây giờ đã say rồi? Fourth cắn móng tay, không biết hắn đang thế nào. Giờ cũng đã muộn, có lẽ Gemini đang ở nhà một mình, bản thân Fourth lo sợ rằng hắn sẽ gặp rắc rối gì đó, tay cậu cứ định ấn vào nút gọi nhưng rồi khựng lại, Fourth không muốn dung túng cho chính mình, rồi lại mang đến toàn là khổ đau, phiền phức cho hắn. Gemini chịu đựng như vậy là đã quá đủ rồi.

Fourth quyết định mặc kệ, nhưng Gemini vẫn không ngừng gọi tới, và trong một khoảnh khắc nào đó, Fourth đã có lúc định gạt bỏ cái suy nghĩ của chính mình để nhấc máy, rồi nghĩ thế nào lại buông điện thoại xuống không nghe nữa. Thà để Gemini đau đớn, khổ sở một vài ngày rồi hết, còn hơn là thương tâm dai dẳng mãi không dứt. Cứ như vậy mấy hôm rồi mọi chuyện cũng sẽ đâu vào đấy cả thôi, rồi mọi chuyện sẽ trở về quỹ đạo ban đầu, không ai còn liên quan đến ai nữa. Fourth ngồi ôm gối nhìn điện thoại rung lên từng hồi, duy trì được mấy cuộc thì hắn cũng thôi không tiếp tục gọi nữa.

.

Sáng hôm sau khi Gemini tỉnh lại, men bia trong người đã không còn, nhưng hơi thở của hắn vẫn dễ dàng cảm nhận được mùi bia thoang thoảng. Gemini vỗ đầu mình bôm bốp, đêm qua hắn say đã làm mấy trò điên khùng gì rồi? Gemini với tay lấy điện thoại, màn hình vừa mở ra đã hiện lên hàng chục dòng tin nhắn không rõ chính tả của hắn gửi cho Fourth. Chưa hết, hắn còn gọi cho Fourth rất nhiều cuộc, nhưng tất cả cậu đều không nhấc máy nghe cuộc nào. Gemini nhìn những dòng tin nhắn bản thân gửi hôm qua lúc say mà muốn tự vả vào mặt mình mấy cái thật đau, tự hỏi sao bản thân lại có thể làm vậy được cơ chứ.

"Gemini, anh dậy chưa?"

"Rồi, đợi mười lăm phút nữa tao ra."

Một lúc sau, Gemini mới đi xuống.

"Hôm qua anh say quá, em..."

"Ừ."

"Em biết rất khó để anh quên đi Fourth, nhưng thời gian còn rất dài, tương lai cũng còn nhiều, em sẽ thông cảm và thấu hiểu cho anh. Em chỉ mong anh đừng mãi chôn vùi bản thân trong quá khứ nữa, anh không nghĩ anh và em xứng đáng có những điều tốt đẹp hơn sao? Anh xứng đáng được hạnh phúc, còn em xứng đáng được anh yêu thương."

"Im miệng."

Hamin mím môi nhìn Gemini, nhẹ giọng nói tiếp: "Hôm qua anh đã hôn em, và em cảm thấy, rất vui." Cô gượng cười với lời nói dối không hề chớp mắt ấy của chính mình, nụ hôn ấy thực chất đau tới tê cả môi mới đúng. Nhưng vì đây là nụ hôn đầu của cả hai, nên Hamin cảm thấy hạnh phúc nhiều hơn là đau đớn. Kể cả nụ hôn ấy, Gemini đã lầm tưởng cô là Fourth. Bởi vì đó là một trong những điều ước rất nhỏ nhoi mà cô muốn cùng hắn tận hưởng. Ước muốn của một kẻ đơn phương, có bao nhiêu xa xỉ, Gemini có cảm nhận được không.

"Quên nó đi."

"Sao lại thế, chúng ta là người yêu, hôn nhau là chuyện bình thường, chưa kể sau này còn nhiều chuyện tiến xa hơn nữa mà, hay anh làm vậy rồi thấy ngại?"
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Gemini nhìn Hamin, tự hỏi đầu óc cô có vấn đề thật đấy à, nhìn hắn giống người sẽ ngại ngùng khi hôn hay ôm ai lắm chắc. Chẳng những ôm hôn hắn không thấy ngại mà mấy vụ lăn giường mặt Gemini còn dày cả mấy mét chứ đừng nói, nhưng tiếc thay, Hamin mãi mãi không phải đối tượng mà hắn sẽ làm thế. Vậy nên, cô sẽ không bao giờ được chiêm ngưỡng con quái thú mà Gemini biến thành khi ở trên giường.

"Lắm chuyện, ăn rồi về nhanh đi, hôm nay tao mệt, không có tâm trạng nói chuyện gì hết."

"Anh đã định sẽ học trường Đại học nào chưa?"

Nếu Hamin đã hỏi thế, thì Gemini cũng không ngại trả lời, "Tao không học Đại học."

"Sao vậy? Học Đại học không phải tốt hơn nhiều à?"

"Tốt thì đi một mình đi, nói nhiều nhức đầu."

Hamin rụt rè ăn miếng bánh mỳ, Gemini gắt gỏng cộc cằn không phải lần một lần hai, nhưng cô vẫn không thể nào quen được với cái cách hắn đối đãi với mình như này. Gemini hoàn toàn không phải mẫu người Hamin đã luôn mơ tưởng, sự thật con người hắn còn khác xa hơn rất nhiều, chưa kể tính tình cả hai lại không hề hợp nhau.

"Em rất tò mò muốn biết trước đây anh và Fourth đã yêu nhau thế nào mà duy trì lâu như thế, cậu ta đã làm gì khiến anh bất chấp cả bố mẹ để bảo vệ như thế?"

"Liên quan đến mày à? Lắm chuyện, mày có muốn như nó cũng không được đâu mà cứ hỏi nhiều."

"Thế mục đích anh chấp nhận cùng em bắt đầu quan hệ là gì? Em cũng có quyền mong muốn được anh yêu thương, bảo bọc như vậy mà?"

"Đừng có mà được đà làm tới, lải nhải nhức cả đầu." Nói xong Gemini một mạch bỏ lên phòng, chỉ còn lại Hamin ngồi đó thở dài đầy chán nản và bất lực. Biết phải làm gì với mối quan hệ này đây, cô có tình cảm với Gemini sâu đậm thế nào tất nhiên bản thân cô hiểu cực kì rõ, nhưng tình trạng cứ thế này mà diễn ra, Hamin e rằng bản thân mình sẽ không chịu nổi được mà buông tay mất thôi.
9



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện