Geminifourth | Bạn Trai Cục Súc Có Một Không Hai

Chương 39


trước sau


"Anh ơi, dậy đi còn đi làm."

Sau năm năm, Fourth thay đổi khá nhiều, cũng đã khắc phục mấy tật xấu của mình. Cậu không còn ngủ nướng tới mười một mười hai giờ trưa mới dậy nữa, chuyện nấu ăn thì có cải thiện đôi chút nhưng Gemini cũng vẫn không cho cậu vào bếp.

Mỗi sáng Fourth sẽ là người gọi Gemini dậy đi làm, dạo này hắn hay đi sớm về khuya, ở công ty thì cắm đầu cắm mặt vào giấy tờ văn kiện, về nhà cũng không được nó buông tha nên hắn nghỉ được lúc nào hay lúc nấy. Có mấy hôm mệt lả ngủ li bì, Fourth gọi mãi Gemini cũng không dậy.

Cậu biết nếu để một mình hắn gánh vác hết thì sẽ rất vất vả, cậu cũng nhiều lần ngỏ ý muốn cùng hắn san sẻ vấn đề tài chính gia đình, nhưng hắn lại không không chịu, hắn tìm đủ mọi lý do để cậu phải ngoan ngoãn ở nhà. Nào là nếu cậu đi làm thì ai sẽ nấu cơm cho hắn, ai dọn dẹp nhà cửa, ai chăm lo cho gia đình. Bởi Gemini nói thế nên Fourth mới không đòi hỏi chuyện ra ngoài đi làm nữa. Vốn dĩ Gemini luôn muốn cậu vun vén cho tổ ấm - đó là một phần, còn phần khác thì do hắn không muốn cậu cũng vất vả giống hắn. Vì Gemini đã hứa sẽ lo cho Fourth một cuộc sống đầy đủ, thế nên, hắn sẽ không thất hứa.

"Anh này, dậy đi, sáu giờ rưỡi rồi kìa!"

Gemini mệt mỏi thò đầu khỏi chăn, lèm bèm: "Mệt quá."

"Dậy đi, em gọi mỏi mồm lắm rồi đấy."

Fourth yêu chiều vuốt tóc người yêu, thủ thỉ: "Tội nghiệp, đi làm chắc mệt lắm đúng không? Em đã nói để em làm cùng anh, vậy mà anh lại không chịu."

Gemini mắt nhắm mắt mở, ngái ngủ lắc đầu.

"Không cần, có gì vất vả đâu mà em lo, ở nhà ngoan là được, không phải bận tâm gì hết."

Fourth chẳng biết nói gì được nữa trước một Gemini ương bướng như thế. Cậu bỏ xuống nhà trước, nấu tạm bát mì cho hắn vì cậu làm tốt mỗi món này, vả lại hắn dạo này tự nhiên lại thích ăn mì nên sáng nào cũng đòi mì. Về sau Fourth sẽ tập nấu thêm nhiều món đa dạng hơn, chứ sáng nào cũng ăn le que mấy cọng màu vàng thế này thì nhanh đói lắm, với lại cũng không tốt cho sức khoẻ nữa.

Mãi mười lăm phút sau Gemini mới mò xuống, hắn giờ đã mặc âu phục bảnh bao, đầu tóc vuốt keo gọn gàng hơn, Fourth nhìn chỉ muốn hôn hôn cho bõ ghét.

"Nè, vào đây ăn."

"Mai có khi không phải nấu đồ ăn sáng cho tao nữa đâu."

"Làm sao? Anh không ăn sáng là trưa nhanh đói lắm, vả lại bỏ bữa sáng không tốt đâu. Em sẽ học nấu thêm nhiều món khác để anh đổi bữa, ăn nhiều mì nóng lắm."

Gemini nghe Fourth nói thế liền xua tay vội, nói: "Không cần, dù sao tao cũng không có thời gian ăn sáng nữa."
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

"Không có thời gian cũng phải ăn. Anh định nhịn xong rồi ốm lăn quay ra đó à?"

Gemini chép miệng, gắp một đũa mì bỏ vào miệng.

"Ờ."

Fourth ngồi đối diện với hắn. Ban đầu thì ăn ngoan lắm, chả nói câu nào cả, cứ tưởng nay cậu dở chứng. Mãi lúc sau Gemini mới hiểu, thì ra là có chuyện rất khó nói muốn hỏi hắn nhưng lại sợ hắn mắng nên mới ngập ngừng.

"Ê, hôm nay Mark qua nhà chơi được không? Thì là tụi em lâu cũng không gặp nhau nên..."

Gemini nghe xong, đũa mì cho vào miệng nhai rồi định nuốt xuống nhưng lại không sao nuốt nổi, bữa sáng tự nhiên cũng mất ngon.

Cái tên này, lâu lắm rồi Fourth mới nhắc lại. Hiện tại nghe đến từ Mark là trong lòng hắn liền dấy lên một loại cảm giác vô cùng khó chịu. Bao nhiêu năm đã trôi qua rồi, nhưng chẳng hiểu sao nhắc đến cậu ta, Gemini vẫn cực kì bài xích.

"Không."

Fourth nhanh chân chạy lại chỗ hắn, bóp bóp vai lấy lòng. Đã hơn bốn năm mà Gemini vẫn khó chịu với Mark như ngày nào thì sao mà cậu có thể dễ thở được đây? Một bên là người yêu, một bên là bạn, mặc dù không thân nhưng cũng là một người bạn tốt duy nhất của Fourth. Sau này đương nhiên sẽ đụng mặt nhiều, không thể nào mà cứ mãi ghét bỏ, xa lánh nhau như thế này được.

"Đi mà, em ở nhà một mình chán lắm, em không chịu nổi đâu nên em mới rủ Mark qua chơi cho đỡ buồn."

"Đến công ty với tao là vui ngay, tao vô cùng sẵn sàng đưa đón mày mà, sao lại không chịu?"

"Điên à? Chỗ người ta làm việc em đến chỉ gây phiền phức thôi, đi mà mà Gem, nhé, được không?"

Gemini húp nốt nước mì trong bát, lấy giấy lau miệng, đứng lên hôn chụt vào môi cậu, khàn giọng: "Đi làm đây, ở nhà thích làm gì thì làm, đừng quá giới hạn là được."

Nhưng có vẻ vẫn không thích là bao.

Fourth nhìn bóng lưng người yêu rời đi, khẽ nuốt nước miếng, mà thôi không sao, chắc là Gemini đồng ý để Mark qua chơi cùng cậu rồi thế là Fourth lại hết chán.

Fourth hí hửng gọi điện cho Mark Pakin.

"Alo, Gem đi làm rồi, tới đây chơi với tao đi."

"Trưa Gemini có về ăn cơm không?"

"Hôm về hôm không, tao cũng chả biết nữa."

Mark chần chừ, nhưng sau đó cũng vui vẻ.

"Đợi ba mươi phút tao qua."

"Ừm, xong ở lại ăn cơm trưa luôn nhé, tao và mày cùng nấu cơm đi, thật ra tao vẫn hơi dở ba cái vụ bếp núc."

"Được."

.

Ba mươi phút sau, Mark ngay lập tức có mặt tại nhà Fourth. Bạn bè cũng lâu lắm rồi chưa gặp, cả hai tay bắt mặt mừng, hỏi thăm rồi tán gẫu đủ thứ chuyện trên trời dưới biển tới chín, mười giờ trưa. Xong lại kéo nhau vào bếp hú hí nấu cơm.

"Cứ nấu dư dư ra, lỡ Gemini về không báo trước."

"Này, năm năm rồi mà tao vẫn thấy nó đáng sợ thật đấy. Mỗi lần lỡ gặp nhau là nó lại lườm nguýt tao, tao thấy bọn tao như nước với lửa vậy."

Fourth cười cười, chính cậu cũng sợ người yêu cậu muốn chết chứ đừng nói gì đến Mark.

"Ôi, Gem nhớ dai lắm, mày không biết thôi chứ rất hay để bụng mấy chuyện vặt vãnh. Chẳng hạn như người ta quên từ đời nào rồi mà nó vẫn cứ nhớ mãi, tuy không nói mà ghim ghê lắm."

Mark cười trừ, chắc Gemini vẫn còn ghét cái vụ anh cưỡng hôn Fourth trước cửa nhà hắn, rồi hắn không giữ được bình tĩnh băng qua đường nên xảy ra tai nạn, sau đó hắn và Fourth đã chiến tranh lạnh hơn một tháng liền mới làm hoà. Cho đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ lại, Mark cũng thấy bản thân thật sự vô cùng có lỗi với Gemini cũng như Fourth ngày ấy, giá mà anh không bồng bột tỏ tình cậu ngay trong lúc dầu sôi lửa bỏng như thế thì hai người cũng đâu có khoảng thời gian cả tháng trời sứt mẻ vậy đâu.


Mark phụ Fourth làm bữa trưa, nói là phụ cho cậu đỡ mất mặt thôi chứ cậu phụ người ta thì có. Mark rất giỏi mấy vụ nấu nướng, làm đồ ăn ngon cực kì, phải ngang ngang với Gemini ấy chứ. Chỉ có điều Fourth lại không hợp khẩu vị nấu ăn của anh, cậu chỉ hợp mỗi đồ ăn Gemini làm thôi.

Không phải nịnh đâu nha, mà người ta thích mỗi đồ hắn làm thật đó!

"Thịt sườn... Gemini thích ăn thịt sườn lắm!"

"Thật à?" Mark cười cười, tháo tạp dề treo lên móc.

"Đợi xíu nữa

rồi ăn nha, bình thường là tầm này
Gemini về đó, nếu nửa tiếng nữa Gem không về thì mình ăn."

Cả hai lại ra phòng khách ngồi xem TV nói chuyện. Khoảng một lúc sau, bụng Fourth đã réo ầm lên vì đói, cứ tưởng Gemini hôm nay không về, đang định vào ăn thì hắn mở cửa bước vào nhà.

"Anh về rồi à?"

Gemini tháo giày, nhăn mặt nhìn Mark.

"Sao còn chưa về, vẫn lưu luyến nhau tới không dứt được à?"

Mark cười ha hả: "Fourth mời tôi ở lại ăn trưa thôi mà..."

Gemini thả cặp xuống nền nhà, liếc Fourth đang nhìn mình cười tủm tỉm. Hắn ngồi xuống ghế, tay nới lỏng cà vạt rồi gỡ gỡ mấy cúc áo sơ mi.

"Ăn với chả uống, tốt bụng quá nhỉ?"

"Này, đây là bạn em, mời nhau ở lại ăn cũng có sao đâu."

"Có bao giờ thấy mời ai đến nhà ăn đâu mà nay tự dưng mời với mọc nhiệt tình thế?"

Mark mím môi: "Nếu mà cậu khó chịu thì tôi về vậy."

Gemini mừng thầm vội đuổi anh thẳng thừng.

"Ờ về hộ, mong sau này không gặp nhau nữa cho bớt ngứa mắt nhé!"

Fourth đánh Gemini một cái bốp rõ to rồi quay sang Mark: "Kệ Gem đi, hôm nay tao mời, mày phải ở lại, nếu không tao giận đấy."

Nói với Mark xong lại quay qua Gemini: "Anh mà thô lỗ như vậy nữa em sẽ giận anh."

Hắn thản nhiên bắt chéo chân, tay cầm cốc nước, nhướng mày nhìn cậu.

"Có dám không? Nếu dám thì hãy mạnh miệng, còn không thì đừng có nói."

Fourth bỗng chốc rùng mình, hắn thật sự dùng cái bộ dạng này để doạ cậu sợ sao?

Fourth đứng phắt dậy: "Thế anh có ăn cơm trưa không?"

"Chẳng lẽ tao về nhìn mày ăn?" Gemini tháo cà vạt, một mạch đi vào phòng bếp ngồi trước.

"Kệ ổng đi, ổng ương ngạnh mà chắc mày cũng rõ rồi ha."

Fourth lôi lôi kéo kéo Mark vào ăn cùng, chỉ sợ anh nhìn cái vẻ mặt khó ở của hắn lại nuốt không trôi thôi.

Gemini mặt nặng mày nhẹ gắp miếng thịt sườn trên đĩa thử một chút.

"Ai nấu?"

"Tôi nấu, không hợp vị cậu à?"

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Gemini ngưng nhai, không những không hợp vị mà còn nấu rất ngon nữa là đằng khác. Nhưng ở đời chả ai lại đi khen tình địch của mình bao giờ cả, hắn đành sĩ diện nói giảm nói tránh.

"Tạm."

"Em thấy cũng ngon mà, anh thích ăn thịt nên ăn nhiều vào đi."

Gemini nhìn bao quát cả bàn ăn, đinh ninh chắc cả chín phần mười là Mark làm chứ không thể nào là người yêu hắn làm hết được. Bởi vì cậu không nấu ăn giỏi tới mức như này, tuy không thích nhưng hắn vẫn phải cố gắng mà ăn, chứ không lẽ giờ nhịn đói chắc?

Fourth gắp hai miếng salad, một cái bỏ vào bát cậu, một cái đưa sang bát Gemini: "Ăn rau vào."

Hắn thấy thế liền giãy nãy.

"Èo, không ăn!" Vừa nói vừa lè lưỡi trưng ra nét mặt buồn nôn, sau đó liền gắp lại bỏ vào muỗng của cậu.

Fourth lắc đầu bó tay, hắn từng tuổi này rồi mà vẫn không thích ăn rau đấy trời ạ.

Cậu nhanh chóng bỏ hai miếng salad vào miệng, vừa nhai vừa tán gẫu với Mark.

"Mark này, mày nấu ăn ngon thế thì nên mở một nhà hàng đi, chắc chắn sẽ rất phát triển."

Mark gắp một miếng thịt vào bát mình, đáp: "Tao nghĩ tao cần học hỏi thêm ấy. Nhưng nếu sau này có cơ hội nhất định tao sẽ mở một nhà hàng, lúc đó mày phải tới ủng hộ đấy."

"Tất nhiên."

Gemini nãy giờ ngồi bên cạnh toả sát khí đáng sợ. Bình thường Fourth sẽ lải nhải những câu chuyện nhảm nhí với hắn chứ không phải với tên Mark kia đâu... Đột nhiên hắn có cảm giác như mình mới thật sự là kẻ thừa thãi ở đây vậy, người yêu thì tíu ta tíu tít nói chuyện với bạn mà bỏ mặc mình như người tàng hình ngồi một bên ăn cơm trong im lặng. Vừa bực mình vừa tủi thân nữa.

"Đang ăn cơm nói ít thôi!"

Mark bỗng gượng cười, anh nãy giờ chả ăn được chút nào... Chỉ cần nhìn mặt hắn thôi là đã thấy không thể nuốt trôi được gì rồi.

Liếc qua bên cạnh, Fourth vẫn ăn rất chi là nhiệt tình, mà Gemini cũng bồi cậu ăn rất nhiều, bỗng Mark thấy mình giống kì đà cản mũi gia đình người ta quá.

Rồi bỗng dưng lại nghĩ, bao nhiêu lâu nay, tình cảm của anh đối với Fourth vẫn chưa khi nào vơi đi.

Cũng vẫn là câu nói của ngày xưa, dẫu biết mình không có cơ hội cũng chẳng có chút hi vọng nào, song Mark vẫn không thể ngừng vương vấn Fourth. Đã năm năm trôi qua, dù có cố quên đi đoạn tình cảm đau khổ này, không ngừng nhắc nhở bản thân là kết quả sẽ mãi mãi chỉ là con số không mà thôi nhưng anh vẫn chẳng tài nào mà quên được mối tình đơn phương ngần ấy năm trời. Anh cảm thấy bản thân giống như đang tự đắm mình trong một mê cung không lối ra, một mê cung tình yêu mà anh cũng nguyện đi lạc trong đó...

Để ý Mark nãy giờ cứ ngồi thất thần ra đấy, cơm trong bát cũng chẳng bớt đi tí nào. Fourth huých tay anh.

"Này, sao thế?"

"À... không sao." Mark giật mình trả lời, thấy dưới cằm cậu có dính một hạt cơm, anh định đưa tay quệt đi nhưng so với Gemini thì vẫn chậm hơn một bước.

Hắn lấy giấy lau cằm cho cậu, trong giây phút ghen tuông đã liếc Mark bằng một ánh mắt sắc lẹm.

"Ăn với chả uống, bẩn ra đấy."

Anh vội rụt tay về, chứng kiến cảnh trước mặt mà chỉ biết thở dài.

Hi vọng không có, cơ hội không có, Fourth cũng không chấp nhận, những điều ấy đủ để khiến bản thân Mark tuyệt vọng lắm rồi. Đã thế bên cạnh cậu luôn luôn có một Gemini bảo vệ, nâng niu, cưng như cưng trứng, hứng như hứng hoa như vậy thì kể cả có mười Mark đi nữa cũng chẳng dám lại gần tiếp cận Fourth đâu.
3



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện