Geminifourth | Bạn Trai Cục Súc Có Một Không Hai

Chương 48


trước sau


Fourth tạm coi là hết giận Gemini, chỉ là tạm thôi, chứ cậu vẫn còn để bụng lắm. Hắn có biết hối lỗi hay rút kinh nghiệm gì đâu. Vẫn cứ quay cuồng trong mớ công việc, hôm nay lại làm tới mười hai, một giờ đêm mới chịu lên giường ngủ.

Gemini thở hắt, trong lòng thầm xuýt xoa cái lưng đau nhức, hắn không dám cựa mình, sợ cậu sẽ tỉnh giấc.

Fourth mắt nhắm mắt mở thấy giường đệm bên cạnh lún xuống, theo thói quen quay lại ôm lấy hắn dụi dụi. Gemini nín thở để cậu gối đầu tay, cơn đau nhức ở lưng vẫn cứ dai dẳng không dứt.

"Bị sao vậy?"

Hắn hơi giật mình, nghiến răng mặc kệ cơn đau dữ dội ở lưng mà bình tĩnh hỏi lại.

"Chưa ngủ à?"

"Chưa, ngủ rồi còn có thể thấy anh khổ sở đau nhức như này sao?"

Fourth ngồi dậy, bảo hắn nằm úp xuống để mình đấm lưng cho một chút.

"Em nói giờ anh đã nghe chưa, có hiểu ra là anh đã sai không?"

Gemini hừ hừ trong cuống họng, cơn đau nhức đã dịu đi phần nào.

"Nếu lần sau mà còn như vậy, em sẽ mặc kệ anh thật đấy."

Hắn úp mặt dưới gối khẽ cười. Fourth làm sao mà mặc kệ hắn cho được, tuy miệng nói chẳng quan tâm đến hắn nữa, nhưng trong lòng sẽ không bao giờ ngừng lo lắng cho Gemini khi hắn gặp chuyện, Fourth người yêu hắn chính là như vậy.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Hehe.

"Mai tao ở nhà, nghỉ một hôm chắc cũng không chết ai."

"Giờ mới chịu ngẫm ra à?"

.

Sáng hôm sau, Gemini giữ đúng lời hứa với Fourth nghỉ làm. Hắn nghĩ mình nên ở nhà thì hơn, hắn cảm thấy trong người không được khoẻ lắm, nếu còn cố chấp đi làm nữa thì sẽ chết vì kiệt sức mất.

Fourth nhìn hắn nghe lời như vậy, rất hài lòng, cuối cùng thì Gemini cũng biết nghĩ cho sức khoẻ của bản thân rồi.

"Gem này, em nói với anh một chuyện được không?"

"Nói."

Fourth ngồi tựa đầu lên vai hắn, bắt đầu ấp úng kể hết những gì mà mình vô tình biết được hôm qua ở nhà Jihwa cho Gemini nghe. Cậu vừa nói vừa len lén nhìn vẻ mặt càng ngày càng khó coi của hắn.

"Mày qua nhà bà ta á?" Gemini vừa nghe xong liền đã không kìm được sửng sốt mà hỏi cậu.

"Anh nói chuyện tiết chế một chút được không? Đó là mẹ em, bà ấy bị—"

"Bị trầm cảm? Trầm cảm? Coi chừng bị bẫy một lần nữa!"

"Bẫy? Bẫy là thế nào. Bệnh tình như thế mà anh bảo là bẫy à, đấy không phải trò đùa để đem ra đùa giỡn như vậy được đâu."

Gemini vứt quyển sách đang đọc dở lên bàn, mặt nặng mày nhẹ.

"Bị một lần còn chưa sợ à, mày sang đấy lỡ xảy ra chuyện gì thì ai biết? Rồi lỡ—"

"Nhưng có Alan ở đó nữa, bà ấy cũng đâu có làm gì em."

Hắn xì một hơi dài tỏ ra chán ghét khi vừa nghe xong.

"Đến cả cái thằng đấy, một chút đáng tin cũng không có, hiểu chưa?"
3

Càng nói, Fourth càng thấy Gemini quá đáng. Hắn nỡ buông ra những lời khó nghe như vậy với mẹ cậu và bạn cậu, thật sự cậu không thể hiểu nổi hắn đang nghĩ gì nữa. Dạo gần đây, tính nết của của hắn làm cậu vô cùng khó chịu.

"Anh đừng có quá đáng. Thế nào là không đáng tin, đừng có nói người khác bằng những lời khó nghe như thế, chưa kể đó là người bạn duy nhất của em."

Gemini xì khói đầu, bực tới nỗi mặt đỏ gay, cáu chửi thề trong miệng chuẩn bị thốt ra lại được hắn kiềm chế hết sức nuốt vào trong.

Fourth kêu hắn nghỉ ở nhà, cứ tưởng sẽ thoải mái và thư giãn hơn. Ai ngờ lại cãi nhau, gây nhau thế này. Mọi lần đều là hắn nhẫn nhịn, nhắm mắt cho qua bởi vì hắn không muốn cậu suy nghĩ nhiều, không muốn cậu buồn lòng. Nhưng lần này là đi quá giới hạn lắm rồi, Fourth cư xử hết sức kì lạ và ngang bướng. Gemini thừa nhận việc lần trước hắn là người sai nhưng lần này ai sai thì nên tự xem lại, cậu vì hai kẻ không ra gì kia mà quay qua cãi lại hắn, kể cả là hắn đang muốn tốt cho cậu chứ không hề có ý xấu.


"Để rồi xem."

Gemini mất bình tĩnh chạy lên phòng thay đồ rồi nhanh chóng tới công ty, không một giây phút nào hắn để ý đến Fourth, mà chính cậu cũng không để ý tới hắn, hắn muốn thế nào thì thế đấy, cậu không quan tâm nữa.

Gemini phóng xe như bay tới công ty, vừa lái vừa đập vô lăng như điên. Hắn bực mình Fourth, nhưng lại không thể làm gì được. Bình thường là một kẻ khác thì hắn đã cho một phát vào bệnh viện luôn rồi, nhưng người kia là người yêu, hắn ngàn lần không muốn cậu tổn thương nên mới nhịn đi một chút, không ngờ hắn càng nhịn cậu lại càng làm tới.

"Ăn phải cái gì mà càng ngày tính càng khó chiều."

Gemini cảm thấy đến công ty giờ này cũng không thể nào tập trung làm việc được nên rẽ hướng khác tới một quán bar thay vì tới công ty, vì hiện tại là mới gần trưa nên bar khá vắng người. Cũng tốt, hắn chỉ muốn ngồi một chỗ khuất tự gặm nhấm nỗi bực dọc của mình mà không muốn bị ai làm phiền thôi.

Gemini gọi một chai rượu loại mạnh, uống như uống nước lã, những giọt đỏ cay nồng chảy xuống cuống họng như muốn đốt cháy buồng phổi. Hắn cau mày chép miệng, chỉ sau vài ly, hắn đã mơ hồ chìm trong men say.

———

"Mẹ à... con không thể làm thế được, Gemini anh ấy..."

"Không thể? Hay là do mày ngu si? Mày chấp nhận đầu hàng trước cái thằng vô danh kia?"

Thằng vô danh đang được nhắc tới, là Fourth Nattawat.

Không phải Hamin chấp nhận đầu hàng trước Fourth, mà là cô đầu hàng trước tình yêu mãnh liệt của bọn họ. Cả hai hoà hợp mặc dù tính tình của họ hoàn toàn trái ngược nhau, như thể bọn họ sinh ra là để bên nhau, định mệnh đã sắp đặt từ trước. Nếu là như vậy, cô lại càng không thể chen chân vào tình yêu vốn dĩ đã tốt đẹp của họ, cô không vô lương tâm và cũng không đành lòng nhìn người mình yêu đau khổ.

"Mẹ đừng bắt con làm những việc như vậy nữa được không?"

"Mày thấy bố mẹ mày sắp ra đường ở đến nơi mà mày vẫn thờ ơ như vậy sao hả

con này?"

"Dù sao cũng chẳng liên quan gì tới việc Gemini và người yêu của anh ấy."

"Không liên quan? Lúc trước phu nhân Keeratii yêu thương mày thế nào mày quên rồi sao? Nếu mày khôn ra một tí thì giờ có lẽ chúng ta không phải khốn đốn thế này đâu."

"Thì sao chứ ạ? Con không thể lợi dụng lòng tin của người khác để làm mấy chuyện xấu hổ như thế này được."

Mẹ Hamin coi như cạn lời với con gái: "Mày có phải con tao không thế, mày nhìn bố mẹ mày sắp chết tới nơi mà không nỡ cứu à? Mày coi trọng cái thứ tình yêu vớ vẩn này của mày lắm sao?"

Đúng, Hamin chính là chưa bao giờ muốn làm tổn thương Gemini, chính là chưa bao giờ muốn dùng bất kể thủ đoạn nào với hắn. Kể cả hắn rất tuyệt tình, kể cả hắn rất phũ phàng, và kể cả là cô vẫn luôn tha thiết yêu hắn. Nhưng Hamin chưa từng muốn dùng những thủ đoạn bẩn thỉu để kéo Gemini về với mình.

Cô muốn rằng hắn yêu cô là hoàn toàn vì sự rung động từ trái tim chứ không phải vì tác động của ai hay của một điều gì khác, nếu đến bên nhau mà không có tình cảm, vậy thì cuộc tình ấy còn gì ý nghĩa nữa?

"Con, chẳng lẽ mẹ và bố con, và toàn bộ gia sản kia, đều không bằng thằng nhóc Gemini sao? Chưa kể nếu con làm theo lời mẹ nói, chúng ta sẽ vừa vực dậy được công ty, cũng vừa vặn con và Gemini sẽ..."

Hamin hiểu gia đình mình đang rơi vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc, đứng trên bờ vực tan cửa nát nhà. Nhưng trọng điểm ở đây là cô không muốn như thế, cô không muốn mình trở thành một con người mưu mô, đáng ghét trong mắt mọi người. Nhất là trong mắt Gemini, trong mắt người mà cô luôn yêu thương trân trọng.
2

Người mình thầm thương, lại có cái nhìn ác cảm về mình, nó tồi tệ lắm. Gemini vốn đã rất ghét cô rồi, cô lại càng không muốn bản thân trở nên hèn hạ, xấu xa trong mắt hắn.

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Con sẽ chỉ cần làm vậy thôi, coi như con báo hiếu chúng ta đã nuôi dạy con khôn lớn, những chuyện khác mẹ sẽ sắp xếp, được không?"

"Mẹ định làm gì Gemini, mẹ không được làm hại tới anh ấy..."

"Mẹ chỉ loại bỏ thằng oắt con kia thôi mà."

Thằng oắt con? Fourth?

Hamin ngây người, cũng không biết sắp tới mẹ mình sẽ làm gì với Fourth. Dù cô chưa rõ bà muốn làm gì với cậu, nhưng... kể cả là thế nào, cô cũng không chấp nhận được. Fourth là tất cả với Gemini, mất cậu ấy chắc chắn hắn sẽ suy sụp lắm. Mà Hamin thì lại không thể trơ mắt nhìn người con trai mình yêu dằn vặt khổ sở vì nguyên nhân sâu xa lại do mẹ ruột của cô gây nên. Cô... nghĩ cũng không dám nghĩ.

Hamin yêu thì yêu Gemini thật đấy.

Nhưng ở đời mà, chữ tình so với chữ hiếu vẫn chưa là gì cả.

Hamin ngậm đắng nuốt cay, trước sự ép buộc của bố mẹ, cô đành phải cắn răng chấp nhận. Mỗi lần vô tình đụng mặt với Gemini, cô lại thấy bản thân giống như một kẻ tồi tệ không ra gì, nói đúng hơn là cô không còn mặt mũi mà gặp hắn nữa.

Tính tình Gemini cô cũng hiểu bốn đến năm phần, nếu hắn biết cô đang ủ mưu bày ra những trò dơ bẩn này, chắc chắn hắn sẽ xé xác cô thành trăm mảnh.

Nhưng những lần Hamin tới công ty hắn cầu xin giúp đỡ đều là cô tự nguyện chứ không phải có người ép buộc, cô muốn vớt vát lại chút gì đó để không cần phải thực hiện theo cái kế hoạch xấu hổ kia, nhưng Garrick một mực không đồng ý. Hamin đã rất không muốn, nhưng cô chẳng còn hi vọng gì nữa mà cứu vãn lại, nên mới đành phải cắn răng cam chịu làm tổn hại đến Gemini và tình yêu của hắn...

Hamin bất lực với chính mình, với tất cả mọi thứ, nhìn đâu cũng chỉ toàn thấy sự bất lực. Và rồi cô tìm tới Jimes như một điều thân thuộc.

Từ sau lần cùng uống rượu chung, cả hai có liên lạc qua lại, quan hệ đôi bên không tồi, khi gặp rắc rối cũng thường gặp nhau giãi bày tâm tình. Sau này còn biết thêm, Jimes thích cô. Anh có tỏ tình Hamin một lần, nhưng đợt ấy cô còn luỵ Gemini quá nhiều nên cô đã từ chối.

"Jimes... tôi phải làm sao đây?"

"Hamin, cậu sao vậy?"

"Jimes, tôi không thể... tôi..."

Jimes hoảng hốt đỡ lấy Hamin khi cô lao vào lòng anh cứ thế mà bật khóc một cách đáng thương. Rất ít khi anh thấy người con gái này rơi lệ, bởi vì vốn dĩ cô là một người rất mạnh mẽ, nhưng mỗi lần khóc thế này đều rất khó dỗ. Hamin chỉ khóc khi mà mọi chuyện quá tồi tệ, vượt xa với sức chịu đựng của bản thân. Và Jimes luôn cảm thán cô là một người con gái mạnh mẽ nhất mà anh từng gặp trong đời.

"Nói tôi nghe, cậu gặp rắc rối gì?"

"Jimes, tôi... tôi muốn quên đi Gemini, tôi không muốn anh ấy tổn thương, tôi..."

Hamin ôm Jimes đẩy vào nhà, chân đạp cánh cửa đóng lại.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện