"Đúng đúng, lúc đó chúng ta có thể lập đội với nhau.
Có Hữu Duyên ca, Tào Ngôn ca và Hương Hương chỉ huy, thế thì muốn giết thứ gì cứ giết rồi?"Mắt Cố Ngọc sáng như đèn pha, nở nụ cười đầy thích thú.Vương Hương Hương liếc nhìn hắn, cười đáp:"Tiểu Ngọc Tử, chờ đến khi ngươi đi được thành Hồng Phong chắc bọn ta lên cấp hai hết rồi quá, rồi ngươi lập đội với bọn ta cho chết hả?"Nụ cười của Cố Ngọc cứng đờ, mặt đắng như khổ qua."Được rồi, qua nhà hàng Ôn Ny nói thôi.
Đói hết rồi phải không?"Lục Duyên đứng dậy.Mọi người rời khỏi quán cà phê, đi vào nhà hàng Chín Cái Hạch Đào mà Ôn Ny giới thiệu.Nhà hàng Chín Cái Hạch Đào nằm trong một con hẻm cách thương thành Cửu Hồ không xa."Chỗ này nè."Ôn Ny nhoẻn môi nhìn nhà hàng hai tầng lầu chỉ có mỗi cánh cửa kéo, mái tóc dài vàng kim lấp lánh dưới ánh mặt trời."Chỗ gì mà hẻo lánh quá vậy, không có ngươi dẫn đường là bọn ta khỏi tìm được luôn."Molly than vãn."Phục ngươi tìm được nhà hàng này, hẻo lánh dã man."Cố Ngọc cũng cạn lời.Ôn Ny cười đắc ý:"Đương nhiên rồi, ta là ai chứ? Chỗ khác thì không dám nói chứ ở khu phía nam này chỗ nào bán đồ ăn ta biết tuốt!""Vậy vào thôi."Tào Ngôn bật cười.Đám người vào trong, thấy một nữ tử thanh tú, tay trái gắn chi giả màu trắng đang ngồi nghịch điện thoại sau quầy.Thấy Lục Duyên và những người khác vào, nàng lịch sự hỏi:"Quý khách đi mấy người, có hẹn trước không ạ?""Có, Ôn Ny.""Ôn Ny...!Tìm được rồi, phòng Hai Cái Hạch Đào, mời lên tầng trên ạ."Lục Duyên vừa nghe thấy cái tên này thì biểu cảm trở nên kỳ lạ.Sao đặt tên phòng nghe hời hợt thế kia?Họ lên cầu thang, nhận ra tầng trên khá yên tĩnh, có một cái hành lang với một loạt các căn phòng ở hai bên."Phòng này là Một Cái Hạch Đào, Hai Cái Hạch Đào ở đây."Ôn Ny quen cửa quen nẻo dẫn nhóm Lục Duyên qua một căn phòng rồi mở cửa, để lộ bộ bàn ghế gỗ trông rất sạch sẽ, gọn gàng bên trong.Trên tường còn có bức tranh hạch đào.Lục Duyên và những người khác ngồi vào bàn.Vương Hương Hương nhìn xung quanh một lượt rồi háo hức hỏi:"Chỗ này có món nào ngon ngon, Ôn Ny gọi đi?"Ôn Ny vỗ ngực một cái:"Cứ yên tâm giao hết cho ta."Những người còn lại nhìn nhau, gật đầu.Có vẻ cũng khá đáng tin.Trong lúc Ôn Ny gọi món, Trác Minh cười cười vỗ bàn, ho một tiếng rồi mở lời:"Nghe nè! Ta có tin vui muốn nói với mọi người."Mọi người đồng loạt nhìn sang hắn.Tào Ngôn hỏi:"Tin vui gì đấy?"Trác Minh nhướng mày, như mở cờ trong bụng:“Tiến độ rèn luyện của ta đạt 40% rồi!"Câu này làm Ôn Ny đang gọi món và mấy người Vương Hương Hương đều ngây ngốc.Vương Hương Hương ngạc nhiên nhìn Trác Minh:"Tiểu Minh Tử, ngươi tài thế? Dạo này tu luyện nhanh thật!"Tào Ngôn không hiểu lắm:"Với tốc độ hấp thu linh tinh của ngươi thì đáng ra phải mấy ngày nữa chứ? Vì di tích à?"Trác Minh ngẩn người:"Các ngươi biết di tích