Ghi Chép Xuống Núi Của Thần Côn

Bị kẹt trong bãi đậu xe


trước sau

Edit: OnlyU

Chớp mắt đã đến ngày thứ bảy, Bách Quang Vũ nghe theo đề nghị của mấy cậu bạn cùng phòng, đeo một ba lô lớn toàn là chocolate trên lưng.

Giang Thiếu Bạch nhìn mà thèm, lén chôm hai thanh ăn vụng.

Bách Quang Vũ đẩy tay hắn ra: “Muốn ăn chocolate thì nói, trong ngăn kéo của tôi còn đó, đừng lấy trong ba lô.”

Giang Thiếu Bạch lập tức hào hứng: “Thật hả? Trong ngăn kéo của cậu còn nhiều hả, vậy thì tốt quá.”

Lúc còn làm gia sư ở nhà Diệp Tinh, Giang Thiếu Bạch được ăn ké rất nhiều đồ ăn vặt ngoại nhập, sau đó bị đuổi việc, hắn không còn được ăn nữa, một thời gian không được ăn đồ ăn vặt, thật hoài niệm.

Hắn kéo ngăn tủ của cậu bạn phú nhị đại ra, lấy mấy thanh chocolate, nhìn một chút mới nhận ra toàn là hàng ngoại nhập, hơn nữa bao bì rất đáng yêu. Hắn khinh thường Bách Quang Vũ là đàn ông còn trai mà lại thích phong cách thiếu nữ thế này, nhưng sau đó hắn lại ngồi gặm chocolate mà không có chút áp lực nào.

Quách Phạn nhìn Bách Quang Vũ rời đi, hơi đau đầu nói: “Lão đại đúng là lành sẹo lâu ngày lại quên đau, lần này vẫn xảy ra chuyện cho xem.”

Giang Thiếu Bạch nhìn Quách Phạn, khá thắc mắc hỏi: “Cậu nghĩ sẽ xảy ra chuyện sao?”

Quách Phạn gật đầu, nghiêm túc nói: “Bãi đậu xe kia chắc chắn có vấn đề.”

Hắn tò mò hỏi tiếp: “Sao cậu biết?”

Chẳng lẽ lão nhị thâm tàng bất lộ, cũng biết huyền thuật? Sư phụ bán tiên từng nói, thế gian này có rất nhiều cao thủ tàng long ngọa hổ.

“Cậu nghĩ đi, thủ đô tấc đất tấc vàng, bãi đậu xe này thu lệ phí không thấp, mà theo tôi được biết, đoạn đường có hầm đậu xe kia không tệ, nếu không phải thật sự có vấn đề thì thương nhân thấy tiền sáng mắt không có lý gì bỏ hoang.” Quách Phạn đáp.

“Nghe rất có lý! Thủ đô đúng là tấc đất tấc vàng, những nơi có thể khai thác hẳn là đều được khai thác phát triển triệt để.” Hắn nghe nói bãi đậu xe ở thủ đô thu phí rẻ nhất một tiếng cũng gần 30 tệ, ba tiếng tiếp theo là 100 tệ, dù vậy vẫn có rất nhiều người không tìm được chỗ đậu xe. Tình huống như vậy rất khó tưởng tượng ở nông thôn.

Nghe nói hầm đậu xe này có 3 tầng, tính ra có thể chứa hơn 1000 chiếc xe, bỏ hoang như vậy, một ngày thiệt hại không ít tiền.

Quách Phạn xoa cằm nói tiếp: “Không biết rốt cuộc lão đại nghĩ cái gì nữa.”

Giang Thiếu Bạch: “…” Chuyện này sao hắn biết được chứ? Nghe nói người càng có tiền càng tiếc mạng, sợ chết rồi không tiêu tiền được nữa, nhưng xem ra Bách Quang Vũ là ngoại lệ.

Giang Thiếu Bạch vừa ăn chocolate vừa dời tầm mắt đến hai cây nhân sâm ngoài ban công, hai ngày nay hắn tìm mấy mảnh ngọc, rốt cuộc đã tiêu hết chút tiền cuối cùng trên người.



Nhóm Bách Quang Vũ đã đến gần hầm đậu xe, tòa nhà phía trên hầm đậu xe đã bị bỏ hoang.

“Có cảnh sát kìa.”

“Bãi đậu xe bị phong tỏa sao? Chẳng lẽ chuyện streamer Nha Nha mất tích là thật?”

“Cảnh sát thôi mà. Có lẽ nhận được tin tức nên đến đây.”

“Tòa nhà này bỏ hoang rồi! Tiếc thật, đoạn đường sầm uất như vậy.”

“Nghe nói năm đó lúc đang xây tòa nhà này luôn xảy ra vấn đề, đến nỗi ông chủ phá sản phải bỏ trốn.”

Mọi người trong câu lạc bộ thương lượng một chút, sau đó tìm một cổng vào khá bí ẩn, lén đi vào bãi đậu xe.



Sau khi Bách Quang Vũ đi được mấy tiếng đồng hồ, Quách Phạn đang nằm trên giường bỗng bật dậy nói: “Lão tứ, có lẽ lão đại xảy ra chuyện rồi.”

Giang Thiếu Bạch ngờ vực nói: “Sao cậu biết?” Theo như hắn biết, sau khi streamer kia xảy ra chuyện, rất nhiều người bỗng có hứng thú với bãi đậu xe này nên lũ lượt kéo đến. Có điều đồn cảnh sát cũng nhận được tin tức nên đã phong tỏa hầm đậu xe.

Quách Phạn cau mày nói: “Lão đại nói sau khi đi vào bãi đậu xe, cứ cách 20 phút sẽ gửi tin nhắn cho tôi, khi nào tôi không nhận được tin nhắn nghĩa là hắn đã gặp chuyện, lập tức báo cảnh sát.”

Giang Thiếu Bạch đứng lên nói: “Có thể tín hiệu ở bãi đậu xe không tốt.” Bách Quang Vũ không hề sợ hãi nhưng vẫn còn rất cẩn thận nha.

Quách Phạn vẫn khá lo lắng: “Lão đại thật là, không tiếc mạng chút nào.”

Giang Thiếu Bạch: “…” Ai nói không phải? Hắn giàu có như vậy mà thích tìm đường chết thì không logic chút nào. Nếu Giang tiểu gia mà có tiền như vậy thì hắn sẽ chỉ nằm dài trên giường mà đếm tiền thôi!

Giang Thiếu Bạch do dự một chút, cuối cùng quyết định đi đến bãi đậu xe xem sao. Lúc hắn đến nơi, trông thấy lối vào bãi đậu xe đầy người, rất nhiều người nghe tin nên đến hóng chuyện.

Giang Thiếu Bạch cau mày, hắn đi một vòng xung quanh tòa nhà, các lối vào bãi đậu xe đều bị cảnh sát chặn lại. Hắn hỏi thăm một chút thì biết từ sau khi nhóm streamer đầu tiên vào bãi đậu xe, lục tục có hơn 30 người cũng vào theo.

Giang Thiếu Bạch đứng bên ngoài bãi đậu xe, cảm nhận được oán khí nồng nặc, cả tòa nhà này bị oán khí bao trùm, oán khí dày đạc như vậy, thảo nào đang xây dang dở thì bỏ hoang.

Thật ra sau khi nhóm streamer kia đi vào thì cảnh sát đã đến phong tỏa hiện trường, nhưng trên đời có một số việc, càng cấm thì càng khiến người ta tò mò.

Giang Thiếu Bạch đi một vòng quanh tòa nhà, bất ngờ trông thấy Diệp Diểu. Lần trước gặp người này ở công viên trò chơi, hắn đã chọc Diệp Diểu buồn nôn bỏ đi, bây giờ nhớ lại vẫn cảm thấy hơi xấu hổ, thế nên lúc này nhìn thấy đối phương, hắn quyết định đi đến chào hỏi một tiếng.

“Diệp tam thiếu, đã lâu không gặp!” Giang Thiếu Bạch mặt mày tươi cười nói.

Diệp Diểu nhìn Giang Thiếu Bạch đầy soi mói, hơi phòng bị nói: “Sao anh lại ở đây?”

Giang Thiếu Bạch nhún vai: “Trong phòng ký túc xá của tôi có một người hiếu kỳ về hầm đậu xe này nên đã chạy vào đây, hiện tại không có tin tức gì nên tôi đến xem xem có thể giúp gì không.”

Diệp Diểu khẽ xùy một tiếng: “Hừ, lại một người ngại mạng lớn.”

“Diệp tam thiếu, sao cậu lại ở chỗ này?” Giang Thiếu Bạch tò mò hỏi: “Cậu cũng tò mò về bãi đậu xe này à?”

Y bày vẻ mặt ghét bỏ nói: “Tôi không chút hứng thú gì với bãi đậu xe này, chẳng qua nhà họ Diệp có một thằng ngốc chẳng được tích sự gì không tin tà chạy vào bãi đậu xe, hiện giờ không thấy bóng dáng nó đâu nên người nhà nó nhờ ông nội tôi giúp.”

Giang Thiếu Bạch gật gật đầu: “Thì ra là vậy.”

Diệp Diểu nhìn hắn, nghiêm túc nói: “Lúc đang xây dựng tòa nhà này đã xảy ra không ít chuyện, chủ cao ốc cũng mời không ít đại sư phong thủy đến nhưng đều vô dụng, không chút bản lĩnh, nếu tùy tiện tiếp tục xây dựng sẽ xảy ra vấn đề lớn.”

Hắn cười nói: “Thì ra nguy hiểm như vậy, vậy tôi báo cảnh sát để họ xử lý là tốt nhất.”

“Anh nghĩ vậy là đúng, mấy người không biết lượng sức thích thể hiện kia chỉ sợ dữ nhiều lành ít.”

Giang Thiếu Bạch: “…” Tính tình người này tệ ghê! Nhưng nếu Diệp Diểu xuất hiện ở đây, vậy chứng tỏ ông Diệp đã tìm thuật sư đến xử lý
chuyện này.

Giang Thiếu Bạch có cảm giác ánh mắt Diệp Diểu nhìn hắn không thân thiện chút nào, thằng nhóc thối này!



Nhóm Bách Quang Vũ vừa đi vào bãi đậu xe không lâu liền cảm nhận được một cơn gió lạnh, bãi đậu xe không có ánh mặt trời, lại bị bỏ hoang nhiều năm, đường ống xả nước không tốt lắm, mùi rất nặng. Không lâu sau khi đi xuống, cả nhóm bắt đầu muốn trở ra.

Mạnh Đình Nguyệt được một bài học lần trước, hiện tại có vài phần kính sợ quỷ thần nên cô đề nghị rời khỏi bãi đậu xe đầu tiên. Cô vừa lên tiếng, những người còn lại lập tức ủng hộ, có điều rõ ràng họ đi trở ra, thế nhưng đi mãi không thoát được.

Bách Quang Vũ ngẫu nhiên nhìn thấy bản đồ hướng dẫn mới phát hiện trong lúc không hay biết, họ đã đi xuống tầng 2.

Không ai hiểu tại sao, rõ ràng họ đi về, sao đột nhiên lại càng đi xuống đến tầng 2 luôn. Mọi người phát hiện bản thân đang ở tầng 2, vài người trở nên hoảng hốt. Họ nghĩ càng đi xuống thì e là nguy hiểm càng lớn, nhưng nếu không đi, ở lại tầng 2 cũng không an toàn, có thể lỡ bước vào nơi càng nguy hiểm hơn, mọi người bắt đầu do dự.

Sau khi đi vào hầm đậu xe không lâu, di động của họ đã mất tín hiệu. Tất cả nghỉ ngơi tại chỗ một lúc, rốt cuộc họ nghĩ không thể ngồi chờ chết, thế là bắt đầu lên đường.

Vài người giơ đèn pin chiếu sáng. Đi trong hầm đậu xe mấy tiếng đồng hồ có cảm giác như đang đi trên con đường không có điểm cuối vậy, đi thế nào cũng không thể thoát khỏi đây. Mặc dù không ai nói gì nhưng trực giác nói cho họ biết, e là gặp phải quỷ đánh tường trong truyền thuyết rồi.

Bách Quang Vũ lấy mấy thanh chocolate trong ba lô ra chia cho mọi người ăn chung.

Họ đi vào hầm đậu xe chưa lâu, tuy tạm thời không quá đói nhưng ăn một chút có thể giảm bớt áp lực. Trái lại Mạnh Đình Nguyệt khá mừng rỡ vì lúc đi cô chưa ăn điểm tâm, hiện tại hơi đói bụng rồi.

“Hình như có tiếng bước chân phải không?” Lý Vi Vi bỗng nói.

Tất cả đồng loạt dừng lại, sau đó nương theo ánh sáng đèn pin cầm trong tay, họ thấy một người đang đi tới.

Mạnh Đình Nguyệt nhìn bóng người đi nghiêng nghiêng ngả ngả kia nói: “Hình như là một trợ lý của streamer kia.”

Streamer Lâm Nha Nha có một nam trợ lý ăn mặc khá lòe loẹt, Mạnh Đình Nguyệt khá ấn tượng với quần áo của người này.

Bách Quang Vũ hơi kinh ngạc: “Thật sự ở trong này!”

Từ lúc streamer kia mất tích đã hai ngày, bên ngoài có rất nhiều người đang nghi ngờ cô tạo chiêu trò lăng xê, nhưng khi nhìn thấy trợ lý này, Bách Quang Vũ lập tức không nghĩ vậy nữa. Trợ lý ở trong bãi đậu xe, vậy có lẽ Nha Nha cũng đang ở đây.

Mọi người nhìn trợ lý kia, cảm thấy đối phương có vẻ đờ đẫn, hình như có gì đó không đúng, nhưng rồi họ lại nghĩ có lẽ do người này đói quá thôi.

“Ăn, ăn, cho tôi ăn.”

Dưới hầm tối thui giơ tay không thấy ngón, chỉ dựa vào ánh sáng của đèn pin khiến nhóm Bách Quang Vũ không thấy rõ mặt mũi trợ lý, nhưng lại cảm thấy hắn có gì đó không đúng.

“Anh bạn, chỉ có một mình anh hả?” Đường Nghị lên tiếng hỏi.

“Cho tôi ăn.” Trợ lý đang đi lảo đảo bỗng đánh về phía Bách Quang Vũ, hắn phát hiện đối phương đi đứng chậm chạp nhưng sức lực lại vô cùng lớn. Hắn bị người kia nhào đến đụng mạnh vào cột đá.

“Anh làm gì đó?” Mấy thành viên câu lạc bộ Linh Dị phát hiện không thích hợp, lập tức nghiêm mặt quát lớn.

Ba lô của Bách Quang Vũ bỗng lóe lên một tia sáng, tia sáng chiếu vào trợ lý khiến hắn văng ra rồi té ngã xuống đất. Sau đó bỗng nhiên một tràng cười quái dị vang lên: “Các người sẽ chết hết, sẽ bị chết đói hết.”

Mọi người nghe thấy tràng cười quái dị kia mà tê cả da đầu.

“Lẽ nào người này bị thứ gì nhập rồi?” Mạnh Đình Nguyệt thì thào nói.

Mọi người nhớ lại, bãi đậu xe được gọi là hầm đậu xe lạc đường, nghe đồn không ít người đi vào rồi không thoát được, có lẽ từng có người chết đói ở đây.

“Bách Quang Vũ, trong ba lô của cậu có đồ trừ tà hả?” Mạnh Đình Nguyệt lên tiếng hỏi.

Bách Quang Vũ nhíu mày: “Không có!” Trong ba lô của hắn chỉ có chocolate mà thôi.

Hắn lục lọi trong ba lô, bỗng phát hiện có một mảnh giấy được gấp thành hình tam giác, phía trên còn có hai đường hoa văn nằm ngang, một đường màu vàng, một đường đã biến thành màu xám.

“Cái này…” Sao trong ba lô của hắn lại có thứ này?

“Đàn em, cậu chuẩn bị rất chu đáo nha!” Lý Vi Vi lên tiếng.

Bách Quang Vũ cười khổ, hắn cũng không biết vì sao trong ba lô lại có cái này.

“Lẽ nào trợ lý này bị cái gì đó nhập vào người như lời chị Mạnh Đình Nguyệt nói, bị lá bùa giấy đánh văng ra?”

Mạnh Đình Nguyệt cắn chặt răng, trong lòng hơi căng thẳng: “Có lẽ hắn đói bụng lâu ngày nên mới không bình thường mà thôi.”

“Đúng vậy! Khi đang cực kỳ đói bụng thì cái gì cũng làm được.”

“Đúng đúng! Người đói quá, thịt người cũng ăn được luôn.”

Mỗi người nói một câu, nhưng trong lòng họ nghĩ thế nào thì khó mà nói.

Trợ lý bị hất té xuống đất nằm một lúc mới tỉnh lại, nghe bụng đối phương sôi sùng sục, Bách Quang Vũ do dự một lúc rồi lấy mấy thanh chocolate đưa cho người kia. Hắn không ngờ chocolate mang theo để tán gái, hiện tại lại dùng để cứu tế một gã đàn ông.

Trợ lý dần dần tỉnh táo lại, kể cho mọi người nghe chuyện gì đã xảy ra, thì ra sau khi đoàn người của hắn tiến vào hầm đậu xe không lâu thì bị lạc đường, rõ ràng bọn họ tập trung đi với nhau nhưng không biết tại sao lại bị tách ra. Sau đó hắn không còn ý thức nữa, chỉ cảm thấy vô cùng đói bụng, lang thang khắp nơi tìm kiếm thức ăn.

Hết chương 49

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện