Ghi Chép Xuống Núi Của Thần Côn

Câu lạc bộ Linh Dị học viện


trước sau

Edit: OnlyU

Sau khi có kết quả tuyển thành viên mới, Bách Quang Vũ mặt mày hớn hở, Quách Phạn thì thở dài.

“Lão đại, cậu vào được câu lạc bộ Linh Dị kia rồi à?” Giang Thiếu Bạch hỏi.

Bách Quang Vũ gật đầu, hơi đắc ý nói: “Đúng vậy!” Không uổng công hắn chuẩn bị kỹ càng, bù lại một đống tri thức linh dị, cuối cùng có thể gia nhập rồi. Quả nhiên cơ hội là dành cho người có sự chuẩn bị. “Thế nhưng câu lạc bộ Linh Dị xảy ra chút biến cố.”

Giang Thiếu Bạch hơi tò mò: “Biến cố?”

Bách Quang Vũ gật đầu nói tiếp: “Câu lạc bộ vốn có ba đóa hoa, Lý Vi Vi, Mạnh Đình Nguyệt, Hoàng Bội Bội, nhưng Hoàng Bội Bội rời câu lạc bộ rồi.”

Giang Thiếu Bạch nghiêng đầu, không hiểu nói: “Tôi nhớ đó là phó trưởng câu lạc bộ mà, sao đột nhiên rút lui?”

Bách Quang Vũ thở dài: “Vì phó trưởng bị một tên sinh viên mới làm chết mê chết mệt, mà tên kia không thích mấy chuyện quái lực loạn thần, thế nên phó trưởng câu lạc bộ liền rút lui.”

Giang Thiếu Bạch vỗ vỗ vai Bách Quang Vũ an ủi: “Không sao, lão đại, không phải có ba đóa hoa sao? Đi một người thì còn hai mà.”

Tuy ngoài miệng hắn nói như vậy nhưng trong lòng lại nghĩ, câu lạc bộ không ra gì đúng là cái hố mà, vừa mới tuyển thành viên mới thì phó trưởng câu lạc bộ đã bị người ta câu hồn mà rút lui, cứ theo khuynh hướng này thì không bao lâu nữa câu lạc bộ có thể giải tán luôn.

Bách Quang Vũ gật đầu nói: “Đúng vậy! Nhưng cạnh tranh ngày càng khốc liệt.”

Thành viên mới của câu lạc bộ cơ bản đều hướng về đàn chị mà tới, vốn là ba vị mỹ nhân, một đám nam sinh thối, lúc này còn chạy mất một mỹ nhân.

Quách Phạn thở dài, hơi mất mát nói: “Câu lạc bộ này thật đúng là khó vào!”

Hắn cũng tham gia tuyển thành viên nhưng bị vô tình đào thải, sách nhị đại Quách Phạn rất hụt hẫng.

“Quách nhị ca, cũng không phải câu lạc bộ Linh Dị mới có mỹ nữ, còn nữa, cậu không phải là thành viên của câu lạc bộ đó nhưng vẫn có thể theo đuổi trưởng câu lạc bộ mà!” Giang Thiếu Bạch trấn an.

Quách Phạn gật đầu: “Có lý.” Thế nhưng “gần quan được ban lộc”, làm chút chuyện trong câu lạc bộ luôn có nhiều cơ hội hơn, hai cô gái đẹp trong câu lạc bộ chính là hoa khôi giảng đường nổi danh của Yên Đại đó!

“Hoàng Bội Bội bị ai kéo đi vậy?”

Lúc tuyển thành viên, ba vị trưởng câu lạc bộ đều xuất hiện, ba đại mỹ nữ cùng xuất hiện lập tức thu hút sự chú ý không nhỏ.

Bách Quang Vũ bĩu môi nói: “Là một tên gọi là Diệp Đình Vân, lúc người này đến báo danh nghe nói đã mê hoặc không ít nữ sinh, rất nhiều người nghĩ hắn trông không giống người thường mà giống ma cà rồng. Còn nghe nói mấy đàn anh không có thiện cảm với tên này, nghĩ hắn cướp đàn chị, đoạt đàn em, không phải thứ gì tốt.”

Giang Thiếu Bạch hiếu kỳ hỏi: “Lôi kéo người ta như vậy à? Có hình chụp không?”

Bách Quang Vũ lấy hình chụp trong di động ra, Giang Thiếu Bạch thầm nghĩ: Công tác tình báo của hắn thật không tồi nha, thật sự có hình chụp luôn.

“Tên này thoạt nhìn như bệnh rề rề.” Giang Thiếu Bạch nhìn tấm nhìn đánh giá.

Bách Quang Vũ sâu sắc tán thành: “Đúng vậy! Nhưng mấy nữ sinh lại thích thế này, còn gọi hắn là bá tước ma cà rồng, nghe nói có một khoảng thời gian ở Châu Âu lưu hành loại mặt mày trắng bệch thế này, rất nhiều quý phu nhân vì muốn gương mặt trở nên trắng bệch là bôi một lớp phấn trắng thật dày, có vài người còn khoa trương hơn, vì muốn da thịt trắng nõn mà ăn cả thạch tín.” Dáng vẻ này của Diệp Đình Vân, không biết có phải là cắn thuốc không?

Quách Phạn không hiểu lắm: “Không phải thạch tín có độc sao?”

“Vô nghĩa!” Bách Quang Vũ liếc Quách Phạn một cái: “Đương nhiên thạch tín có độc rồi, nhưng có người muốn đẹp nên liều mạng.”

Quách Phạn khoanh tay, hơi cảm khái nói: “Dường như Diệp Đình Vân không chỉ đẹp trai thôi đâu mà gia thế cũng rất khủng bố đó.” Hắn thầm nghĩ tạm thời hắn có thể được tính là nhà giàu mới nổi, nhưng gia thế hiển hách của Diệp Đình Vân lại là loại mà người
ta không thể so được.

Ngoại hình đẹp, gia thế tốt, đúng là nhân sinh người thắng! Trên đời này, người khiến người ta ghét nhất chính là loại người như vậy.

Giang Thiếu Bạch thuận miệng hỏi: “Diệp Đình Vân rất ghét mấy chuyện quỷ thần sao? Tại sao vậy?”

Bách Quang Vũ khá đắc ý nói: “Tôi nói cho các cậu biết, nhưng các cậu phải cam đoan không được nói lung tung đó! Chuyện này được coi như là bí mật của nhà họ Diệp đó nha.”

Giang Thiếu Bạch qua loa cho có lệ: “Đương nhiên đương nhiên.” Hắn thầm nghĩ Bách Quang Vũ bày vẻ nhiều chuyện như vậy, coi như hắn không muốn nghe thì tên này cũng sẽ không nhịn được mà kể cho xem.

“Mười mấy năm trước, nhà họ Diệp gặp đại nạn, nghe nói có người động vào phần mộ tổ tiên của nhà họ Diệp. Sản nghiệp của họ gặp không ít biến cố, rất nhiều đối tác đồng loạt ngừng hợp tác, còn có mấy người phải vào bệnh viện, mắt thấy đại hạ tương khuynh, thế cục đầy nguy cơ, lúc này ông chủ của nhà họ Diệp tìm một thiên sư đến làm phép, thế cục lập tức chuyển biến tốt.”

*大厦将倾 đại hạ tương khuynh: ý chỉ tình thế nguy cơ, sắp sụp đổ.

“Ông Diệp vô cùng cảm kích vị thiên sư này bèn nói nếu vị thiên sư kia có yêu cầu gì thì nhà họ Diệp sẽ toàn lực đáp ứng.”

“Lúc này vị thiên sư nhìn thấy con dâu của ông Diệp là Lâm phu nhân, bèn nói trong bụng của Lâm phu nhân là một bé gái quốc sắc thiên hương, đáng tiếc hồng nhan bạc mệnh, hy vọng ông Diệp gả cháu gái chưa sinh ra cho đồ đệ của ông ta, còn nói rằng chỉ có gả cho đồ đệ kia thì mới có một đường sống.”

“Ông Diệp nghe xong không nói hai lời, lập tức viết hôn thư…”



Quách Phạn hơi hoảng hồn nói: “Nhưng không phải Diệp Đình Vân là nam sao?”

“Đúng vậy! Sau khi đứa bé chào đời, rất nhiều người nhà họ Diệp nhận định  vị cao nhân năm đó chỉ là một tên lừa bịp mà thôi, nam nữ còn không phân rõ.” Bách Quang Vũ đáp.

Nghe nói bác sĩ cao siêu có thể đoán được là nam hay nữ chỉ nhờ vào bắt mạch.

“Nhưng không phải nhà họ Diệp đang gặp xui xẻo, sau khi cao nhân xuất hiện thì chuyển biến tốt đẹp sao?”

Bách Quang Vũ nhún vai: “Có lẽ chỉ là trùng hợp mà thôi, quả thật tên thần côn kia quá giống kẻ lừa đảo, nhiều năm trôi qua vẫn không lộ diện. Sau khi Diệp Đình Vân chào đời, không ít lần bị người ta cười nhạo vì hôn ước kia. Em trai Diệp Đình Vân là Diệp Diểu tuyên bố nếu gặp lại kẻ lừa đảo thì sẽ cho ông ta biết tay, còn nếu gặp đồ đệ của ông ta thì sẽ đánh hắn thành cái đầu heo luôn.”

Giang Thiếu Bạch: “…” Bán tiên chết tiệt, chơi trò gì lớn vậy! Thế mà có thể nhầm lẫn tai hại như vậy!

Nhưng cũng có thể chỉ là trùng hợp mà thôi, lão sư phụ lừa trưởng thôn ở vùng quê thì thôi đi, nhà họ Diệp chính là hào môn truyền thừa mấy đời đó. Chút tài nghệ không tinh của sư phụ hắn hẳn là chưa tới mức đó.

Giang Thiếu Bạch bèn hỏi: “Ông Diệp đó tên là gì vậy?”

Bách Quang Vũ liếc nhìn hắn một cái, hơi bất ngờ hắn lại tò mò về ông chủ nhà họ Diệp bèn trả lời: “Tên là Diệp Khôn.”

Giang Thiếu Bạch: “…” Lão sư phụ chết tiệt đã lừa gạt một đại nhân vật a a a a a! Không ngờ bản lĩnh dọa người của ông đã đến nước này, được lắm!

Hết chương 7

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện