Giả bộ làm A còn đi đánh lộn là sẽ mang thai đó

Chương 79


trước sau

Đầu óc Lý Phá Tinh lập tức trống rỗng, phản ứng đầu tiên chính là: Tiêu đời, mẹ phát hiện ra Tế Tu rồi.

Sau đó, hắn bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ xem nếu hắn đau khổ van xin nài nỉ mẹ, liệu mẹ có thể bỏ qua cho Tế Tu không. Nếu không được, hắn đành phải nói cho mẹ biết sự thật rằng Tế Tu không cố ý bỏ đi, cậu ấy bị bệnh nghiêm trọng nên mới phải làm vậy.

Nhưng, khi Lý Phá Tinh cẩn thận nhìn Bạch Man Man, hắn nhận ra ánh mắt bà lướt qua Tế Tu, nhìn chằm chằm người đàn ông bên cạnh y.

Lý Phá Tinh nhìn theo bà, đó là một người đàn ông xa lạ, có lẽ là bạn chung nhà với Tế Tu.

Rõ ràng Lý Phá Tinh chưa từng gặp ông, nhưng hắn lại cảm thấy vô cùng quen thuộc.

Ngay lúc Lý Phá Tinh chăm chú nhìn sườn mặt người đàn ông, cố đoán xem rốt cuộc tại sao hắn lại cảm thấy như vậy, người đàn ông xoay mặt lại, nhìn về phía Lý Phá Tinh.

Ánh mắt người đàn ông lóe lên, ông mím chặt môi, đôi mắt đen chứa đựng thứ cảm xúc ưu tư nặng nề đầy phức tạp, giây phút đối diện Lý Phá Tinh, những cảm xúc ấy tức thì ứa ra như suối chảy.

Dường như là áy náy, pha trộn với nhớ mong cồn cào.

Đôi ngươi Lý Phá Tinh đột nhiên trợn to, người đàn ông trước mặt hợp lại với hình ảnh một người gần gũi lâu thật lâu trước kia, một suy đoán không thể tưởng tượng nổi dần hiện lên trong đầu hắn.

Hắn nhìn chằm chằm người đàn ông, yết hầu căng thẳng nhúc nhích, hắn hé môi, giọng nói khản đặc: “Ông là ai?”

Người đàn ông chỉ nhìn Lý Phá Tinh, không nói gì.

Môi Lý Phá Tinh run lên, lâu thật lâu, hắn mới bật thốt được một cái tên: “…Lý Thăng.”

Lý Thăng chầm chậm rũ mắt, gật đầu thầm khẳng định.

Đầu Lý Phá Tinh đặc quánh lại, hắn vẫn không tin nổi, giọng nói cũng thiếu rành mạch: “Không phải bố… Không phải bố đã…”

“Bố còn sống.”

“Mẹ..” Lý Phá Tinh nhìn Bạch Man Man, giọng nói nghẹn ngào kích động: “Bố còn sống, bố con —“

Lý Phá Tinh ngừng bặt, bởi vì hắn nhìn thấy khuôn mặt Bạch Man Man tái nhợt, nhưng ánh mắt bà nhìn Lý Phá Tinh lại trầm tĩnh kỳ lạ, như thể đã biết chuyện từ lâu.

Bạch Man Man nhìn Lý Phá Tinh, giọng nói lạnh lùng, không có bất cứ cảm xúc nào: “Ông ta không phải là bố của con, bố con đã chết rồi.”

Lý Thăng hé môi nhưng không nói được gì, ông bước lên vài bước, đứng trước mặt Bạch Man Man, dường như muốn vươn tay ôm lấy vợ mình, nhưng lại không dám, chỉ có thể cúi đầu, hệt như một con cún to xác ủ rũ: “Mạn Mạn… xin lỗi em.”

“Cút.”

“Man Man, hãy nghe anh giải thích, năm đó anh nhận được mệnh lệnh —“

Bạch Man Man không muốn nghe ông nói nhiều, bà nói với Lý Phá Tinh: “Lý Phá Tinh, về nhà với mẹ.”

Lý Phá Tinh ngơ ngác đi theo Bạch Man Man, hắn hơi hoảng hốt, không cẩn thận vấp phải hòn đá, suýt thì ngã, may mà Tế Tu đỡ kịp.

Tế Tu chạm vào Lý Phá Tinh mới nhận ra người hắn lạnh ngắt, y đau lòng vòng tay qua vai Lý Phá Tinh, đỡ hắn ra ngoài.

“Man Man, anh biết mình có lỗi với em và Tinh Tinh.”

Bạch Man Man làm như không nghe thấy.

“Man Man, hãy nghe anh nói, thực sự lúc ấy anh không còn cách nào khác. Lần này trở về, anh muốn đưa mọi người đi cùng.” Giọng nói Lý Thăng run rẩy.

Bạch Man Man càng bước nhanh hơn.

“Ầm.” Tiếng đập mạnh xuống đất vang lên.

Bạch Man Man sững người, sống lưng cứng đờ.

Lý Phá Tinh cũng ngây ngẩn, quay đầu lại.

Lý Thăng quỳ hai chân, đôi mắt đỏ bừng nhìn Bạch Man Man, một người đàn ông hơn bốn mươi lại đang nức nở nghẹn ngào.

“Man Man, anh có thể cho em biết tất cả.”

Editor chỉ đăng trên Parkyoosu, chỗ khác là cop trộm nghen.

***

Editor chỉ đăng trên Parkyoosu, chỗ khác là cop trộm nghen.

Trong căn phòng cũ kỹ, cửa phòng đóng chặt, rèm cửa cũng bị kéo kín mít, khiến cho căn phòng trở nên mờ tối.

Tế Tu biết một bí mật sắp được tiết lộ, y đứng dậy, lịch sự hỏi Lý Thăng: “Có cần tôi ra ngoài không?”

Lý Thăng lắc đầu: “Không cần, tôi biết quan hệ của cậu và Tinh Tinh.”

Ông ngẩng đầu nhìn vợ và con trai trước mặt, trong lòng khổ sở, hé môi, từ từ kể hết mọi chuyện.

Hai mươi năm trước, Lục Tinh xảy ra chiến tranh với Địa tinh. Nhưng thật ra, đó không chỉ là trận chiến chống giặc ngoài, mà còn ẩn chứa âm mưu của nội gián cấu kết với bên ngoài hòng chia cắt chính quyền Lục tinh. Khi ấy, Hoàng đế chỉ vừa kế vị, thân vương đã cấu kết với Địa tinh, mưu đồ làm lung lay chính quyền. Hoàng đế tuy còn trẻ, cũng biết thân vương có dã tâm, nhưng ông chưa nắm đủ quyền lực trong tay, thiếu người thân tín.

Lý Thăng thuộc quân đoàn cấp S là một trong số ít các thân tín của hoàng đế.

Lý Thăng nhìn Bạch Man Man và Lý Phá Tinh, thấp giọng kể: “Năm đó bệ hạ chọn ra ba người trong quân đoàn của anh, lệnh bọn anh dốc sức tìm chứng cứ thân vương tiết lộ cơ mật với Địa tinh, bọn anh suýt bị bại lộ, buộc phải giả vờ là đã chết. Sau khi cấu kết với Địa tinh thất bại, Thân vương đã mang lòng hoài nghi, hắn ta đã sai người tìm kiếm dấu vết của bọn anh trong một khoảng thời gian rất dài sau đó. Vì vậy, bọn anh buộc phải giấu giếm chuyện mình còn sống với tất cả mọi người. May mắn thay, sau khi âm thầm chuẩn bị hai mươi năm, đã tới lúc bệ hạ lật đổ thân vương.”

Lý Thăng ngừng lại, nhíu mày: “Tuy nhiên, dường như thân vương đang điều tra mọi người, anh nghi ngờ lão ta đã phát hiện chuyện năm đó, muốn gây bất lợi cho mọi người, vì vậy mới vội vàng tới đây. Anh muốn đón mọi người về khu A1, sắp xếp bảo vệ mọi người thật tốt, tránh xuất hiện chuyện ngoài ý muốn. Thời gian sẽ không quá dài, mọi người yên tâm, sẽ không quá ba tháng, bệ hạ và bọn anh sẽ diệt trừ toàn bộ nguy cơ và rủi ro, đến lúc ấy, mọi người muốn sống ở đâu thì sống ở đó.”

Lý Phá Tinh không nói gì, ngẩng đầu nhìn Tế Tu,

Tế Tu hơi nhíu mày, không biết đang nghĩ gì.

Bạch Man Man từ chối: “Lý Thăng, chúng tôi không thể đến khu A1 với anh được.”

“Man Man!”

“Lý Thăng, tôi chỉ là một người phụ nữ vừa ích kỷ vừa nhỏ nhen, không có lòng yêu nước vĩ đại, cũng không có niềm vinh dự, sứ mạng và niềm tin gì, cùng lắm tôi chỉ có thể hiểu cho anh, nhưng mãi mãi không cách nào tha thứ cho anh.”

Nói xong, bà đẩy cửa bỏ đi.

Lý Phá Tinh cũng đi theo bà.

“Tinh Tinh.” Lý Thăng bỗng gọi tên hắn. “Con…nghĩ thế nào?”

Lý Phá Tinh im lặng một lúc, trả lời: “…Con và mẹ cần suy nghĩ thêm một chút.”

Lý Phá Tinh kéo Tế Tu ra khỏi phòng, đi tới sân thì ngừng lại: “Tiểu Tu, em nghĩ anh nên làm thế nào?”

“Anh Tinh, sự an toàn của mọi người luôn là điều quan trọng nhất.”

Tế Tu ngừng lại, hít một hơi thật sâu: “Em còn một việc cần nói với anh —“

Đúng lúc này, Bạch Man Man bỗng quay trở lại, vẻ mặt hoảng hốt: “Vũ Trụ không có ở nhà, con chưa đón thằng bé về sao?”

Lý Phá Tinh sửng sốt: “Con, con đón về rồi, lúc con đi đổ rác, nó đang làm bài tập trong phòng.”

Nếu là bình thường, nhất định Bạch Man Man sẽ cho rằng Lý Vũ Trụ chạy ra ngoài chơi, nhưng sau khi nghe bí mật kinh khủng mà Lý Thăng vừa kể, người bà lạnh ngắt.

“Nhà không có ai, cửa mở toang.”

“Anh Tinh, Vũ Trụ làm bài tập ở phòng nào?” Tế Tu hỏi.

“Ở, ở trong phòng nó.”

“Anh cứ bình tĩnh đã, nhất định Vũ Trụ sẽ không sao, trong phòng của thằng bé và phòng khách đều có camera, chúng ta có thể xem camera trước.”

Editor chỉ đăng trên Parkyoosu, chỗ khác là cop trộm nghen.



Editor chỉ đăng trên Parkyoosu, chỗ khác là cop trộm nghen.

Nhìn hình ảnh camera ghi lại, Bạch Man Man run lên.

Lý Thăng từ đằng sau ôm lấy bà, lẩm bẩm an ủi: “Không sao đâu Mạn Mạn… Nhất định sẽ không sao.”

Bạch Man Man đẩy mạnh ông ra, ném cái ly bên cạnh lên đầu ông, kêu khóc: “Tất cả là tại anh! Anh vừa trở về là chuyện xấu ập đến! Chẳng thà anh chết đi còn hơn, anh trở về làm gì?! Tất cả là lỗi của anh!”

Đầu Lý Thăng bị đập chảy máu, sắc mặt trắng bệch. Ông ôm Bạch Man Man, không ngừng xin lỗi.

Khuôn mặt Tế Tu cũng trắng bệch, y tạm ngừng video, zoom hình ảnh trên màn hình. Y nhận ra một khuôn mặt quen thuộc trong đám người xông vào phòng bắt Lý Vũ Trụ.

Tế Tu hỏi Lý Thăng bằng giọng nói run rẩy: “Ông có biết tình hình hiện tại của con trai út của thân vương không?”

Lý Thăng: “Tôi không rõ, nhưng tôi từng nghe nói con trai út của hắn ta mắc một căn bệnh lạ, gần đây bệnh tình trở nặng, có lẽ vì mất thời gian với bệnh tình của con trai nên hắn ta giảm bớt sức lực, cho nên bệ hạ mới quyết định ra tay vào lúc này. Nhiều khả năng con trai hắn ta sắp chết vì bệnh.”

“Cách!” Con chuột trong tay Tế Tu bị y bóp hỏng, lớp vỏ nhựa bên ngoài cắm vào tay y tứa máu.

Bệnh tình của Tế Tiểu Tuyển trở nặng, vì vậy bố y lựa chọn hành động.

Khuôn mặt quen thuộc trong video chính là bác sĩ của Tế Tiểu Tuyển.

Ngay khi thấy Lý Vũ Trụ, hành động đầu tiên của hắn chính là vén tay áo thằng bé lên, kiểm tra cánh tay nó có đường đỏ hay không.

Tế Tu nhìn Lý Phá Tinh, sắc mặt tái nhợt như người chết.

“…Là vì em.”

“Là vì em, Vũ Trụ mới bị bắt.”

“Em sẽ quay về nhà họ Tế, đón Vũ Trụ bình an trở về.”

Lý Phá Tinh đứng dậy: “Anh đi cùng em.”

Tế Tu định nói gì đó, nhưng Lý Phá Tinh nắm chặt tay y, đôi mắt tối om nhìn chằm chằm y, gằn từng chữ: “Tiểu Tu, để anh đi cùng em.”

Editor chỉ đăng trên Parkyoosu, chỗ khác là cop trộm nghen.

***

Editor chỉ đăng trên Parkyoosu, chỗ khác là cop trộm nghen.

Trong buồng máy bay.

Bạch Man Man ngồi đối diện Lý Thăng, giữa họ là một hành lang và ba chỗ ngồi.

Bà tựa đầu vào cửa sổ, vô thức nhìn mây trôi bên ngoài.

Sức khỏe của bà vốn không tốt, lần này xảy ra chuyện lớn như vậy, bà khóc tới nỗi suýt ngất xỉu. Bà sẽ đến nơi an toàn mà Lý Thăng đã sắp xếp ở khu A1, chờ Lý Vũ Trụ được đón về; còn Lý Phá Tinh và Tế Tu sẽ đến nhà họ Tế.

Editor chỉ đăng trên Parkyoosu, chỗ khác là cop trộm nghen.

***

Editor chỉ đăng trên Parkyoosu, chỗ khác là cop trộm nghen.

Ai ai cũng nói khu A1 tấc đất tấc vàng.

Lý Phá Tinh đứng trước khu kiến trúc đồ sộ, không khỏi sửng sốt: “Chỗ này cứ như lâu đài ấy.”

Sân cỏ rộng lớn được cắt tỉa gọn gàng, quần thể kiến trúc kiểu Âu kết hợp hai màu lam trắng đầy thánh khiết, thậm chí nhìn từ xa có thể thấy vài đỉnh tháp màu xanh da trời, hệt như một tòa lâu đài kiểu châu Âu điển hình..

“Khi còn bé, Tiểu Tuyển thích truyện cổ tích, cho nên bố chuyển nhà tới đây. Nơi này vốn là một di tích lịch sử gần trăm năm tuổi, chỉ được thay đổi lớp sơn và tân trang đơn giản.” Tế Tu giải thích.

Tế Tu bước lên, hai người đàn ông canh gác mặc đồng phục đứng trước cửa nhỏ giọng trao đổi với y gì đó, rồi cung kính cúi đầu chào, mở cổng cho hai người.

Một quý ông mặc âu phục màu đen, đeo kính gọng vàng bước đến chào hỏi Tế Tu, mỉm cười dẫn hai người đi về phía trước.

Lý Phá Tinh thì thầm vào tai Tế Tu: “Trông bọn họ thân thiện hơn anh tưởng, không ngờ chúng ta có thể dễ dàng tiến vào như vậy.”

Tế Tu nắm tay Lý Phá Tinh, thấp giọng nói: “Đi vào thì dễ, đi ra thì chưa chắc.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện