Giả bộ làm A còn đi đánh lộn là sẽ mang thai đó

Chương 84


trước sau

Lý Vũ Trụ thoáng ngửi thấy mùi thơm thơm ngòn ngọt, lần này nhóc ngủ không sâu, dễ dàng bị mùi hương đó đánh thức. Nhóc vừa ngồi dậy đã thấy một chiếc bánh chocolate tinh xảo trên chiếc bàn bên cạnh.

Hai mắt Lý Vũ Trụ lập tức sáng rực lên.

“Oa, bánh ngọt của mình!” Nhóc nhào tới chiếc bánh.

“Đi rửa mặt đã.” Tế Tu xoa đầu nhóc.

“Dạ bố hai! Con quay lại ngay!”

Lý Vũ Trụ nháo nhào rửa mặt xong, chạy bành bạch từ phòng vệ sinh ra, lại nhìn thấy Lý Phá Tinh đang bưng một tô malatang tới.

Lý Vũ Trụ lâng lâng như đang bước trên bông, nhóc đúng là đứa bé hạnh phúc nhất trên đời.

Nhìn bánh chocolate và malatang, Lý Vũ Trụ ngỡ như mình có được cả thế giới.

Nhóc cầm dĩa, phấn khởi chạy đến bàn.

“Đồ junk food thì nên ăn ít thôi.” Lý Phá Tinh nói hết sức nghiêm túc. Sau đó, hắn quang minh chính đại lấy đi hai phần ba bánh ngọt và ba phần tư malatang.

Lý Vũ Trụ: “..”

Thôi được rồi, bố nhóc cũng chỉ suy nghĩ cho sức khỏe của nhóc thôi.

Cơ mà, nhóc vừa ngẩng lên đã thấy bố nhóc mở tivi, ngồi xuống, vui vẻ ăn số junk food vừa thu của nhóc.

Lý Vũ Trụ: “…”

Lý Vũ Trụ vừa cẩn thận thưởng thức món ngon còn sót lại của mình, vừa sầu muộn xem tivi.

Tivi đang mở kênh của khu vực, chiếu một phim ngắn khoảng năm phút về những địa điểm đặc sắc và cuộc sống của khu A1.

Lý Vũ Trụ vừa xuống máy bay đã tới trang viên này, không kịp nhìn xem khu A1 có gì khác khu K7 của bọn họ. Lúc này xem tivi, nhóc mới kinh ngạc mở to mắt: “Nhà ở A1 cao quá bố ơi! Đường cũng siêu rộng!”

“Bố nhìn xe của bọn họ kìa! Sao cái xe nào cũng ngầu thế! Bố nhìn cái kia kìa! Trời ơi! Cái xe bay lên rồi!”

“Oa oa oa! Bố mau nhìn kìa! Khu vui chơi đế quốc này quá —“

“Lý Vũ Trụ, con khá khẩm chút được không.” Lý Phá Tinh nhíu mày: “Đừng có ào ào —“.

Lý Phá Tinh ngừng bặt.

Hai giây sau.

“—–Đệt! Đây là khu vui chơi hả?! Mợ ngầu quá rồi đấy!!”

Khu vui chơi đế quốc lớn nhất Lục tinh sử dụng mắt kính giả lập đắt giá nhất, sẽ mang đến cho quý khách một đại tiệc thị giác.

Người có thể không mấy hứng thú với tàu lượn siêu tốc, nhưng nếu ngồi trên vách núi cheo leo âm u giá rét, cơ thể sượt qua vô số ma quỷ thét gào, nhất định người sẽ có một trải nghiệm thú vị.

Người có thể cho rằng bật lò xo quá ấu trĩ, nhưng khi bật nhảy trên đầu lưỡi của một quái vật khổng lồ, hàm răng chọc thủng lỗ ngay bên cạnh người, chắc hẳn người sẽ có một cảm giác khác.

— Đương nhiên, thưa công chúa và hoàng tử yêu dấu của tôi, nếu người thích, thì sự kết hợp đáng sợ dưới chân kẻ hèn này cũng có thể biến thành kẹo bông và đậu đũa.

“Tiểu Tu!”

“Bố hai!”

Lý Phá Tinh và Lý Vũ Trụ ngồi trước tivi đồng loạt quay lại nhìn Tế Tu, đôi mắt đen sáng lấp lánh: “—Bọn anh/con muốn đến đó chơi!”

Tế Tu thấy hai người vừa tỉnh ngủ cùng có cái đầu bù xù, cùng mặc một kiểu đồ ngủ, cùng kích động nói với y như vậy, bỗng nhiên, một mũi tên nho nhỏ bắn thẳng vào tim Tế Tu.

Trên mạng miêu tả cảm giác này thế nào nhỉ?

…Đáng yêu ứa máu?

Đúng vậy.

Tế Tu ôm lấy tim, cảm giác mình sắp bị đáng yêu làm ứa máu rồi.

…Vợ con mình sao lại đáng yêu thế chứ.

Dưới tình hình này, đừng nói là khu vui chơi, kể cả hai người có muốn ra ngoài vũ trụ, Tế Tu cũng sẽ nghĩ cách làm cho họ một chiếc phi thuyền.

Tế Tu không chút do dự mở đầu cuối, click vào trang web của khu vui chơi, chuẩn bị đặt vé.

“Hai người muốn đi hôm nào? Hôm nay hay ngày mai?”

“Đi luôn hôm nay cũng được ạ?” Lý Vũ Trụ vui muốn nhảy cẫng lên: “Vậy con phải chuẩn bị ngay bây giờ rồi đúng không, con đi thay quần áo đây!”

Lý Phá Tinh cũng hí hửng định đi thay quần áo, song chợt nhớ tới điều gì. Hắn liếc Lý Vũ Trụ đang tìm quần áo, hơi bất an nói nhỏ với Tế Tu: “Mình được ra ngoài thật sao? Bố em…”

Tuy không nói hẳn ra, nhưng trong lòng bọn họ đều hiểu mình đang bị Tế Tuyên Thao giam lỏng. Tế Tu và Lý Phá Tinh còn đỡ, nhưng có lẽ Lý Vũ Trụ sẽ không thể rời khỏi nhà họ Tế một giây.

“Không sao.”

Tế Tu cong cong đôi mắt, ôn tồn nói: “Em sẽ nói chuyện này với ông ta, anh đi thay quần áo trước đi.”

Editor chỉ đăng trên Parkyoosu, chỗ khác là cop trộm nghen.



Editor chỉ đăng trên Parkyoosu, chỗ khác là cop trộm nghen.

“Không được.” Quả nhiên, Tế Tuyên Thao từ chối ngay lập tức: “Lý Vũ Trụ không được ra ngoài.”

Tế Tu lãnh đạm phản bác: “Nhất định tôi phải đưa nó ra ngoài.”

“Cậu có thể chờ cuộc phẫu thuật kết thúc rồi đưa nó đi chơi.”

Cuộc phẫu thuật kết thúc?

Tế Tu hơi cong môi, nhưng chẳng mấy chốc ý cười đã phai nhạt.

“Tôi biết ông đang lo lắng gì, nhưng tôi nghĩ ông lo lắng thái quá rồi.”

Tế Tu ngừng lại, giọng nói thoáng châm chọc: “Chính ông đã nói, toàn bộ Lục tinh đều có người của ông, chúng tôi còn trốn đi đâu được.”

“Hơn nữa.” Tế Tu rũ mắt: “Tôi đã bao toàn bộ khu vui chơi Đế quốc, bảo tiêu, giám thị và sát thủ của ông

có thể vào bất cứ lúc nào. Tuy nhiên họ phải lặng lẽ, tốt nhất là cải trang thành khách vui chơi.”

Tế Tu bổ sung. “Nếu không, chúng tôi sẽ chơi không được vui.”

Tế Tuyên Thao nhíu mày: “Tôi không cần mạo hiểm tạo cơ hội cho mấy người bỏ trốn -“

Tế Tu thong thả cắt lời ông ta: “Tôi có thể chuyển bước quan trọng của 54g24q cho đội chữa trị của ông. Ba ngày sau, tôi có thể cùng bọn họ đưa ra phương án thí nghiệm sang lọc cuối cùng. Tôi biết các người đã tiến hành thí nghiệm sàng lọc sơ cấp, như vậy, tỷ lệ thành công của thí nghiệm sàng lọc cuối cùng sẽ là 99%, sau khi thí nghiệm thành công, muộn nhất hai ngày là có thể tiến hành phẫu thuật. Tôi sẽ gia nhập đội chữa trị, Vũ Trụ là con trai tôi, tôi sẽ không để cuộc phẫu thuật thất bại.”

Tế Tu lại ngừng lại. Y khẽ rũ mắt, nói thật chậm: “Trong một ngày này, tôi đồng ý đeo vòng kích điện.”

Vòng kích điện được bọc bằng kim loại, không thể cắt đứt hay đập vỡ, buộc phải sử dụng mật mã đặc biệt mới mở được. Vòng kích điện là hung khí đã bị cấm sử dụng, có thể điều chỉnh nguồn điện phóng ra, ở mức cao nhất, nguồn điện có thể giết người trong vòng năm phút. Quan trọng hơn, người ta có thể kích hoạt vòng kích điện bằng điều khiển từ xa ở khoảng cách vô hạn. Nói một cách đơn giản thì một khi đeo chiếc vòng này, sự sống chết sẽ nằm trong tay người cầm điều khiển.

Editor chỉ đăng trên Parkyoosu, chỗ khác là cop trộm nghen.

***

Editor chỉ đăng trên Parkyoosu, chỗ khác là cop trộm nghen.

Sau khi bước ra khỏi phòng, Tế Tu kéo tay áo bên phải xuống, miễn cưỡng che đi vòng tay. Nếu anh Tinh hỏi, y sẽ nói đó là vòng vận động, chỉ có điều cái vòng kích điện này xấu xí hơn vòng vận động nhiều,

Tế Tu đi một lúc, sau đó nhân lúc bốn bề vắng lặng, y xoay người trốn vào một phòng chứa đồ tầm thường ở cuối hành lang.

Y mở đầu cuối, gọi cho một số liên lạc mới.

Ban đầu, y thực sự chỉ muốn đưa anh Tinh và Vũ Trụ đến khu vui chơi, song khi mở trang web của khu vui chơi, thấy bản đồ của nó, lòng y liền tính toán.

Nơi đó có núi, có cây, có nước, diện tích rất lớn.

Tế Tu gần như theo bản năng dựa theo tấm bản đồ kia để hoạch địch một con đường bỏ trốn an toàn nhất. Thậm chí, y còn lập tức nghĩ tới lời cam kết của mình với Bạch Man Man, cùng với cuộc trao đổi ngắn gọn với Lý Thăng trước khi đi.

Y hứa sẽ đưa Vũ Trụ và anh Tinh trở về bình an.

Sẽ sớm thôi.

Mà khu trò chơi, lại là một cơ hội bỏ trốn rất tốt.

Trước khi tìm Tế Tuyên Thao, y đã bàn bạc qua với Lý Thăng. Lý Thăng vốn còn cân nhắc xem liệu có quá vội vã hay không, nhưng sau khi nghe Tế Tu dùng bảy phút để trình bày cặn kẽ kế hoạch, ông im lặng một lúc, không thể không nghe theo sự chỉ thị của thiên tài: “Tới lúc chắn chắn được ra ngoài thì thông báo cho tôi, tôi sẽ cử người chờ cậu ở vị trí cậu chỉ định.”

Vì vậy, sau khi nói chuyện với Tế Tuyên Thao, Tế Tu liền gọi cho Lý Thăng. Nhưng y không ngờ rằng, mình không gọi được cho ông.

Ngay lúc Tế Tu định ngắt máy, đầu dây bên kia mới có người nhận điện.

“Alo.” Là Bạch Man Man. Giọng nói bà hơi khàn, nghe như vừa mới khóc.

Editor chỉ đăng trên Parkyoosu, chỗ khác là cop trộm nghen.



Editor chỉ đăng trên Parkyoosu, chỗ khác là cop trộm nghen.

Lúc Tế Tu vội vàng về phòng, Lý Phá Tinh và Lý Vũ Trụ đã chuẩn bị xong xuôi, đang ngồi trên bàn chụm đầu chăm chú xem đầu cuối trong tay Lý Phá Tinh.

Thấy Tế Tu về, Lý Phá Tinh nôn nóng kéo y tới xem cùng: “Tế Tu! Em mau xem đi! Tin khẩn, hoàng đế suýt bị sát hại, camera vô tình ghi lại được cảnh tượng này, mợ nó quá đáng sợ!

“Xem này, đây là hoàng đế, viên đạn đầu tiên gần như sượt qua cơ thể ông ấy, viên đạn thứ hai là do hộ vệ của ông ấy cản thay.”

“Tế Tu, hoàng đế là chú em đúng không? Ông ấy giống bố em thật đấy… Cơ mà trông ông ấy thuận mắt hơn hẳn bố em.”

“Đến rồi! Đến rồi! Hộ vệ này ngầu thực sự, em xem động tác này này, vừa nhìn là biết từng luyện tập nhiều.”

“Ui ~ Cả viên đạn to bự chảng cắm sâu vào cơ thể trông đau quá.”

“Không biết hộ vệ này trông thế nào nhỉ, che mặt kỹ quá, mợ! Quá mạnh, trúng đạn còn đá bay được súng trong tay sát thủ, trâu bò trâu bò. Ai không biết còn tưởng đang đóng phim mất. Haiz, ngã xuống mất rồi… Tiếc ghê. Tố chất cơ thể của hộ vệ này nom vẫn đủ tốt, lại không bị bắn trúng vị trí nguy hiểm, nhưng mà cũng không chắc chắn được.”

Tế Tu cầm lấy đầu cuối của Lý Phá Tinh, đặt xuống bàn, chầm chậm nói: “Đừng xem nữa, là bố anh đấy.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện