Editor: Đá bào
Beta: Bảo Trân
—
Lúc hai đôi môi hơi tách ra, Ôn Nam Tịch mở to mắt bắt gặp ánh mắt của anh, gò má cô ửng hồng không còn thấy lạnh nữa. Lòng bàn tay của Phó Diên áp lên má cô, anh không nhịn được ôm mặt cô lại hôn thêm lần nữa. Ôn Nam Tịch nhắm mắt, lông mi giật giật. Hô hấp họ quyện vào nhau.
Lúc này, điện thoại di động trên bàn vang lên, một lần rồi lại tiếp tục reo. Ôn Nam Tịch liếc anh một cái, nói: “Em đi nhận điện thoại, có thể là mẹ em.”
“Ừm.”
Phó Diên buông eo cô ra.
Ôn Nam Tịch đặt chân xuống đất ngồi trên thảm, cô cầm điện thoại di động trên bàn trà lên quả nhiên điện thoại báo người gọi là Ôn Du. Đôi chân dài của Phó Diên giẫm lên thảm đi vào phòng bếp, thuận tay lấy một cái thìa đi ra, cầm bình giữ nhiệt ngồi trên sô pha mở ra. Ôn Nam Tịch dựa vào sô pha nghe điện thoại.
“Mẹ.”
“Nam Tịch, con đang bận sao?” Giọng nói dịu dàng của Ôn Du truyền tới.
Ôn Nam Tịch cười nhạt nói: “Con đang ở nhà.”
“Bên Lê Thành có lạnh không? Hôm nay tết Nguyên Tiêu, công ty của có ăn liên hoan không?” Ôn Du nhớ năm ngoái khi Ôn Nam Tịch còn ở Vân Hà có liên hoan.
Ôn Nam Tịch lắc đầu nói: “Không ạ, không phải công ty nào cũng liên hoan.”
Phó Diên nhìn một cái, múc một chiếc bánh trôi đưa tới bên miệng cô. Ôn Nam Tịch dừng lại một chút hóa ra là anh đi lấy bánh trôi tới, cô há miệng bánh trôi vị hạt mè ăn rất ngon.
Ôn Du nghe xong liền nói: “Công ty không ăn liên hoan, vậy con nhớ nấu bánh trôi ăn nhé.”
Ôn Nam Tịch nhẹ nhàng cười nói: “Con đang ăn rồi.”
Cô nhìn anh. Phó Diên múc thêm một viên nữa, nước đường nhỏ xuống chảy ngược vào bình giữ nhiệt, anh đợi cô ăn hết một viên trong miệng, vì nụ hôn vừa rồi mà cổ áo sơ mi của anh hơi rộng mở, yết hầu lộ ra sắc nét.
“Vậy con ăn đi, đúng rồi Nam Tịch, mẹ muốn nói với con một chuyện.” Ôn Du do dự một chút. Trong khi đợi, Phó Diên lại đút cho cô thêm một viên nữa, cái này là bánh trôi lưu sa. Ôn Nam Tịch nuốt xong, Ôn Du nói: “Gần đây có người muốn đầu tư vào tiệm ăn vặt của chúng ta, mẹ cảm thấy mình không có năng lực gì nên cũng không dám bàn chuyện với người ta.”
Ôn Nam Tịch dừng một chút đột nhiên nhớ tới người đàn ông mặc vest, đi giày da. Cô suy nghĩ một chút rồi nói: “Lần sau nếu người đó lại tới, mẹ gửi cho con xem dự án.”
Ôn Du gật đầu: “Được, vừa lúc Tiểu Lê đang ở đây, con bé sẽ chỉ cho mẹ.”
“Mấy ngày nay Tiểu Lê có ôn bài không mẹ?”
“Có, con bé bảo nhờ sách vở của con mà đã tiếp thu được rất nhiều cách giải bài khác nhau, được lợi không ít.”
Ôn Nam Tịch hơi sửng sốt vô thức ngước mắt lên, Phó Diên cũng nghe được lời của Ôn Du hơi nhướng mày dùng khẩu hình nói: “Có của anh?”
Ôn Nam Tịch mím môi nhẹ nhàng gật đầu. Ôn Nam Tịch nói với Ôn Du: “Mẹ không cần lo lắng, có người chú ý tới tiệm ăn vặt của chúng ta là chuyện tốt chỉ cần bàn bạc kỹ thêm xem có nên nhận hay không.”
“Được, được.” Ôn Du yên lòng.
Ôn Nam Tịch lại được đút thêm một viên bánh trôi nữa, lúng búng nói: “Mẹ, trước hết không có gì phải lo lắng cả, mẹ đi ngủ sớm đi.”
“Được.” Ôn Du nói xong thì cúp điện thoại.
Ôn Nam Tịch đặt điện thoại di động xuống nuốt viên bánh trôi trong miệng, nhìn vào bình giữ nhiệt bên trong còn không ít, Phó Diên lại lấy một viên khác cho cô, nhàn nhạt nói: “Em ở Vân Hà thường xuyên ăn liên hoan à?”
Ôn Nam Tịch ăn bánh trôi, dựa vào sô pha gật đầu: “Ừm.”
“Vậy ở Diên Tục, em không quen sao?”
Ôn Nam Tịch nhìn khuôn mặt của anh, lập tức lắc đầu: “Đương nhiên là không phải, liên hoan tương đương với tăng ca, anh hiểu mà?”
Khóe môi Phó Diên hơi nhếch lên lại đút cho cô thêm một viên bánh trôi. Cứ như vậy ăn hết mười mấy viên bánh trôi, Ôn Nam Tịch đi rót ly nước chanh uống. Vừa quay đầu nhìn thấy Phó Diên đang rửa bình giữ nhiệt ở trong bếp, thân hình anh cao lớn, căn bếp cũng không tính là nhỏ nhưng ánh sáng chiếu lên trên khuôn mặt của anh loáng thoáng giống với dáng vẻ thời học sinh. Ôn Nam Tịch ngắm nhìn nhưng không dám tới gần. Phó Diên rửa xong tuỳ ý đóng nắp lại quay người nhìn cô.
Lúc này Ôn Nam Tịch mới phản ứng lại, nói: “Em quên nói với anh, có máy rửa chén.”
Phó Diên từ phòng bếp đi ra: “Anh rửa sạch hết rồi.”
Ôn Nam Tịch thấy anh lau tay cầm áo khoác lên, cô nhìn anh rồi hỏi: “Anh phải đi à?”
Phó Diên đi tới cửa, mở ra nhìn cô: “Nếu không thì sao?”
Ôn Nam Tịch đi lên trước, nhìn theo anh: “Vậy, ngủ ngon.”
Phó Diên đẩy cửa bước ra ngoài, áo khoác vắt lên tay “ừ” một tiếng: “Ngủ ngon.”
“Đi ngủ sớm chút.” Anh nói thêm.
Ôn Nam Tịch tiến lên một bước đứng trước mặt anh kiễng chân nhắm mắt lại. Phó Diên sửng sốt, mấy giây sau anh cúi đầu hôn lên trán cô. Gió nhẹ thổi qua là trái tim rung động.
Một lúc sau Ôn Nam Tịch lùi lại, Phó Diên nhìn cô đẩy cửa ra, sập, anh đóng cửa lại, Ôn Nam Tịch cầm ly nước chanh đứng sau cửa ngơ ngác một lúc cảm thấy mình khá may mắn khi được gặp lại anh. Cô khóa cửa quay lại bàn trà tiếp tục làm việc.
Trần Phi gửi tin nhắn cho cô: Chị đâu rồi? Tiến độ công việc thế nào rồi?
Ôn Nam Tịch: Còn một chút chưa viết xong.
Trần Phi: Vậy sao?
Ôn Nam Tịch: Nếu cậu không có việc gì thì đi xem vòng bạn bè của Nguyên Thư đi, đừng làm phiền tôi nữa.
Trần Phi: ….Chị nói gì?
Ôn Nam Tịch phải bật cười. Cô thấy Trần Phi đã nhấn like tất cả bài viết trên vòng bạn bè của Nguyên Thư.
–
–
Để tạo điều kiện thuận lợi cho công việc của Nhan Khả, Ngu Viện Viện đã bảo Nhan Xuyên mua cho Nhan Khả một căn hộ ở Lê Thành cũng ở Thiên Vực, lúc mua khá vội vàng không mua được căn lớn, cho nên chỉ chọn được căn hộ 140m vuông với ba phòng.
Ngu Viện Viện nhịn hồi lâu, vừa vào cửa mới nhìn về phía Nhan Khả nói: “Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, con đã trưởng thành phải học cách che giấu, tại sao lại không học được? Bố và mẹ đã nói tốt cho rồi, định sau sẽ nói chuyện với nhà họ Phó một tiếng để tác thành cho hai đứa.”
“Bây giờ ngược lại, con đã phá hỏng mọi thứ.”
Nhan Khả nghe mấy lời này sắc mặt càng tái nhợt, trong thang máy Ngu Viện Viện không nói gì nhưng ngay lúc này cô ta mới cảm nhận được áp lực. Nếu lấy được sự yêu quý của Thư Lệ thì Ôn Nam Tịch đã từng lừa dối Phó Diên sẽ có cơ hội sao?
“Mẹ, con sai rồi, mẹ và bố nói giúp con một tiếng đi, được không.”
Ngu Viện Viện tháo kẹp tóc ra để xõa xuống, ngồi trên sô pha nói: “Con có biết Thư Lệ rất tin lời Phó Diên không? Bình thường con thấy Phó Diên như thế nào, đã ở bên cạnh nó lâu như vậy không biết nó là người có tính cách rất quyết đoán sao?”
“Con biết, cho nên mới sốt ruột.” Nhan Khả ngồi đối diện Ngu Viện Viện, nắm tay bà ta, đáng thương mà nhìn bà ta.
Ngu Viện Viện thở dài.
Lúc này có tiếng mở cửa vang lên Nhan Xuyên cầm áo khoác bước vào, Ngu Viện Viện thấy vậy vội vàng tiến đến mỉm cười cầm lấy áo khoác cho ông, nhẹ giọng hỏi: “Anh ăn cơm chưa?”
Nhan Xuyên xắn tay áo lên, nói: “Ăn rồi.”
Ngu Viện Viện nắm lấy cánh tay ông ta, Nhan Xuyên nhìn Nhan Khả rồi liếc nhìn Ngu Viện Viện: “Làm sao? Đi xin lỗi cũng vô ích đúng không?”
Ngu Viện Viện dừng lại, khuôn mặt vừa quyến rũ vừa tỏ vẻ bất lực, “Cũng không hẳn, lần này Khả Khả trực tiếp gây rắc rối cho công ty của người ta, quả thật là không tốt. Dù quan hệ có tốt đến đâu thì cũng không thể làm như vậy, nhưng chuyện đã xảy ra rồi chúng ta phải giải quyết giúp con bé, Nhan Xuyên, hay là anh tìm cơ hội nói chuyện với giáo sư Phó đi?”
Nhan Xuyên dừng một chút, nhìn về phía Nhan Khả.
Nhan Khả gọi “bố” một tiếng.
Nhan Xuyên thu hồi tầm mắt đi vào thư phòng, nói: “Bố phải xem lại. Nhan Khả, con thật sự không được nên đổi công ty đi, lúc con đòi học khoa học máy tính bố đã để lại dấu chấm hỏi, hiện tại đã thấy con không phù hợp rồi.”
Nhan Khả tức khắc trở nên sốt ruột định mở miệng nói. Ngu Viện Viện trừng mắt nhìn cô ta một cái Nhan Khả nghẹn lại, Ngu Viện Viện lập tức đi theo Nhan Xuyên vào thư phòng.
Nhan Xuyên ngồi xuống ghế dựa, trong tầm tay bày một chồng văn kiện cầm lên một phần. Dừng một chút nhớ lại lời của Ôn Du nói với Lão Lưu, ông bỗng trở nên trầm mặc.
Có lẽ bà ấy còn có một số băn khoăn khác?
Ngu Viện Viện rót một tách trà đặt trong tầm tay Nhan Xuyên, vừa định mở