“Anh đang gấp!”
Xe của Bạch Hạc Hiên đa số chỉ có thể nhìn từ bên trong ra cho nên Nhã Thanh Lam đương nhiên sẽ không nhìn thấy Lam Đình Niên ở trong xe, cho nên cô ta cứ đinh ninh trong đầu việc mà khiến cho Bạch Hạc Hiên lo lắng vội vã như thế chỉ có thể là Bạch Thị gặp chuyện.
Bỗng chốc tất cả nghi ngờ đều đặt hết lên người Lục Chí Khiêm, không nhẽ anh ra đã ra tay rồi sao?
Nét mặt đôi phần lo lắng, Nhã Thanh Lam nắm chặt lấy cổ tay của Bạch Hạc Hiên mà tra hỏi:“Hiên anh gấp như thế là Bạch Thị xảy ra chuyện sao?”
“Không có!”
“Bây giờ anh không tiện đứng đây nói chuyện lâu với em mau vào trong đi!” Vừa nói Bạch Hạc Hiên vừa đẩy eo Nhã Thanh Lam tránh ra khỏi chiếc xe của mình vội vả mà lên xe bỏ lại cô ta vẫn còn ngơ ngác đứng đó không hiểu sự tình thế nào.
Rất nhanh tiếng động cơ xe khởi động đã vang lên bên tai, cũng là lúc trợ lý Hồng dời được chiếc xe đang đi vào cửa lớn của mình sang một bên nhường đường cho Bạch Hạc Hiên.
Ngay lập tức Bạch Hạc Hiên đã lái xe rời đi…
Nhã Thanh Lam bị Bạch Hạc Hiên bơ đẹp bỏ lại mà tức tối ở trong lòng, cô ta đứng đó nét mặt hết sức cau có, liên tục giậm giậm mạnh chân xuống dưới đầt đầy giận dữ.
Trợ lý Hồng vẫn còn đang lui xe đáng lý ra cũng chẳng thèm để tâm đến Nhã Thanh Lam làm gì đâu nhưng mà vì cô ta đang đứng chắn ngang chỗ cậu ta lui xe nên mới bèn hạ kính ke xuống, chòm đầu qua cửa kính mà nói lớn:“Nhã tiểu thư phiền cô đứng sang một bên, tôi muốn lui xe!”
Ánh mắt lườm lườm trợ lý Hồng, Nhã Thanh Lam tìm thấy chỗ trút giận mà quát:“Anh không biết tìm chỗ khác lui à? Có bao nhiêu đó cũng không xong!”
Nói rồi Nhã Thanh Lam liền đi một mạch vào trong đến một chút đau đớn ở trên cơ thể cũng chẳng có, trợ lý Hồng nhìn thấy mà liền phì cười.
Tay đưa lên xoa nhẹ nhân trung, đầu khẽ gục, mím chặt môi.
Đúng là chua ngoa…
Lắc lắc nhẹ đầu, trợ lý Hồng kéo cửa kính lên tếp tục lui xe…
Nhã Thanh Lam đổng đảnh đi vào trong nhà, vừa vào cô ta đã nhìn thấy quản gia Phương khuya rồi nhưng vẫn còn loay hoay trong bếp thì đi vào muốn dò la xem tình hình một chút, liệu có biết thêm được chút thông tin quý giá gì không.
Nhã Thanh Lam không trực tiếp đi thẳng tới chỗ của quản gia Phương mà là đi đến tủ lạnh mở lấy chai nước, cô ta vặn nhẹ nắp chai, tựa người vào tường, thấy quản gia Phương vẫn còn đang cặm cụi lau lau chùi chùi gì đó ở góc bếp không để ý đến sự có mặt của mình mà lên tiếng:“Dì Phương, khuya thế này rồi sao dì còn không đi ngủ mà còn làm gì ở đây?”
Quản gia Phương đang tập trung lau đi vết bẩn ở bếp mà giật mình, tay ôm nhẹ đầu tim bà ta xoay người, nhìn thấy là Nhã Thanh Lam thì liền mỉm cười, chùi chùi nhẹ bàn tay lên đồ mình, bà ta đi đến nắm lấy hai tay của Nhã Thanh Lam:“Tiểu Nhã, cô về rồi sao? Lúc chiều cô đến bệnh viện cô có biết là tôi lo cho cô lắm không?”
Nhìn bàn tay có hơi bẩn của quản gia Phương đang làm loạn trên bàn tay mềm mại của mình