Mọi người lĩnh mệnh, bắt đầu dùng cây gậy trúc đẩy đẩy mấy tảng đá gần bờ, đáy hồ vốn dĩ thanh triệt bị quấy đến lợn cợn lên bùn vàng, nhất thời không nhìn thấy rõ tình hình dưới nước.
"Ai......" Lão hòa thượng đứng một bên xem liền thở dài, có chút bất đắc dĩ đưa mắt nhìn Tấn Vương phi ương ngạnh, chỉ có thể chắp tay trước ngực niệm câu "A di đà phật".
Sắc mặt bình tĩnh của Viên Từ cũng nổi sóng lăn tăn, ánh mắt hắn trước sau đều dính chặt trên cây trúc đang quấy đáy hồ, khóe miệng khẽ nhúc nhích như đang lẩm bẩm.
Chờ đến khi bùn trong đáy hồ chìm xuống, dần dần có thể thấy rõ cảnh tượng dưới đáy hồ, Nguyên Tư Trăn lúc này mới tiến đến bên hồ, tinh tế đánh giá.
Mấy tảng đá trong hồ đó hẳn là không nặng, cũng không phải đặt dưới đáy hồ một thời gian dài, độ lún xuống bùn cạn, bùn bên dưới còn chưa định hình.
Nàng nhìn chằm chằm những hòn đá dưới hồ tròn trịa hồi lâu, có chút không cam lòng mà thừa nhận, xác thật không có bất luận cái oán khí gì, vậy khi đó tia oán khí từ trong lỗ băng dâng lên thì từ đâu mà đến?
Nguyên Tư Trăn nghĩ trăm lần cũng không ra, lại cẩn thận nhớ lại thật kỹ tình huống ngày ấy.
Đám hài tử vui đùa ầm ĩ bên cạnh hồ định lấy cục đá dưới chân chọi nhau, lại không cẩn thận làm cục đá văng mạnh xuống hồ, đập ra cái lỗ thủng trên băng, ngay sau đó, lỗ trong thủng dâng lên một tia oán khí......!
Chẳng lẽ mấu chốt ở chỗ hành động đập ra một cái lỗ trên hồ?
Dưới ánh mắt khó hiểu của mọi người, Nguyên Tư Trăn đi đến bờ hồ, ngồi xổm xuống, vén tay áo nhặt một cục đá dưới chân lên, Ngọc Thu thấy vậy vội vàng tiến đến, "Vương phi muốn dọn cục đá đi sao? Để nô tỳ làm cho!"
Nguyên Tư Trăn lạnh mặt, hung hăng nói, "Ta đang tức giận! Tránh ra!"
Dứt lời, nàng không đợi Ngọc Thu ngăn cản, liền lượm cục đá ném vào trong hồ, ngoài miệng còn nói: "Cái hồ nát này dám nuốt ngọc bội của Vương gia cho ta này, đáng chết!"
"Đông ——"
Cục đá kia văng xuống mặt hồ làm bắn bọt nước khắp nơi, y phục và trên mặt Nguyên Tư Trăn cũng bị dính không ít nước hồ.
"Ai da!" Ngọc Thu móc từ trong tay áo ra khăn tay muốn lau mặt cho nàng, "Vương phi cẩn thận, hay là nhanh chóng về vương phủ thay y phục đi, nơi này để nô tỳ trông là được."
Nguyên Tư Trăn không chút nào để ý tới nước hồ lạnh lẽo trên mặt mình, ngồi xổm xuống nhìn xem cục đá nện xuống nước có gì biến hóa.
Viên đá kia tuy không lớn, nhưng lực ném xuống hồ lại mạnh, liền bị đập vào trong đáy hồ đầy bùn lầy, còn có vẻ lún xuống bùn xuống sâu hơn cả những viên đá khác chung quanh, nhưng vẫn không nhìn thấy một tia oán khí nào.
"Biểu tẩu...A!" Lữ Du Anh thấy vậy còn định tiến lên đi khuyên, ai ngờ nước hồ bắn lên trên làm mặt cỏ ướt đẫm, mặt đất cũng trở nên trơn trượt, chân nàng ta không dẫm ổn, thân mình chợt nghiêng một cái, ngã về hướng trong hồ.
Nguyên Tư Trăn phản ứng cực nhanh, vội vàng duỗi tay ôm lấy eo nàng ta, tuy Lữ Du Anh không bị tiếp tục ngã xuống, nhưng tư thế nghiêng người này cũng làm nàng ta hoảng loạn quơ quơ tay lung tung, trùng hợp bắt được một cây gậy trúc đang dựng bên lan can mép hồ.
Nàng ta theo bản năng ấn cây gậy trúc xuống, muốn mượn lực đứng vững, ai ngờ cây gậy trúc lại chọc tới một viên đá trong đáy hồ, nếu như là viên đá bình thường, chỉ sợ cây gậy trúc sẽ liền trượt đi, Lữ Du Anh càng khó đứng vững, nhưng cây gậy trúc lại thẳng tắp cắm vào vào trong viên đá, vững vàng đỡ lấy thân mình nàng ta.
"Đây......" Lữ Du Anh nhìn thấy viên đá trong hồ bị mình chọc ra một lỗ, vẻ mặt áy náy mà nhìn về phía phương trượng, "Thật ngại quá......".
Ngôn Tình Ngược
Nàng ta vội vàng rút cây gậy trúc ra khỏi viên đá, không nghĩ tới viên đá lại vỡ thành vài cục, còn có thứ gì như bột phấn từ chỗ vỡ tán ra trong hồ nước.
"Sao lại dễ vỡ như vậy chứ, bộ làm bằng bột mì hay sao?" Lữ Du Anh nhỏ giọng lúng ta lúng túng, còn định dùng cây gậy trúc đẩy đẩy một chút, lại bị Nguyên Tư Trăn ôm eo kéo vào cách xa khỏi bờ hồ.
Trong lòng Nguyên Tư Trăn kinh hãi, viên đá này vừa vỡ, mặt hồ lập tức dâng lên oán khí cực kỳ âm sát, cho nên nàng mới vội vàng kéo Lữ Du Anh ra, miễn cho chạm phải oán khí.
"Ngươi cách xa chút đi, ở đây trơn lắm." Thần sắc Nguyên Tư Trăn bất biến, nàng vội vàng liếc liếc mắt một cái nhìn phản ứng những người chung quanh, lại lần nữa tiến đến bên hồ.
Luồng oán khí kia đúng là từ trong viên đá đó lao ra, oán giận rất nặng, nặng đến mức làm cho nước hồ dao động, gợn lên từng đợt sóng.
Bàn tay giấu trong tay áo nàng nhanh chóng bắt một cái phá uế quyết, khó khăn lắm mới nhăn chặn được oán khí, viên đá đã vỡ dưới đáy nước cũng theo đó tách ra, chia năm xẻ bảy, bên trong viên đá lộ ra cái gì đó màu trắng.
Nguyên Tư Trăn lập tức nhận ra, thứ đang khảm bên trong viên đá, đúng là xương người......!
"Hả? Sao trong cục đá này hình như có cái gì?" Nàng giả bộ ngạc nhiên, ánh mắt lại lén đánh giá biểu tình mọi người trong chùa Hồng Phúc.
Viên Từ nghe nàng nói như vậy, mày hơi nhíu lại nhỏ đến không thể phát hiện, ánh mắt lại liếc về phía hoa sen chín đế giữa hồ.
Nguyên Tư Trăn nhìn theo ánh mắt hắn, ngoài miệng lại nói: "Sao nhìn nhìn, có vẻ giống xương cốt?"
"Hả?" Lữ Du Anh nghe nàng nói như vậy, cũng tò mò mà tiến lại đây, dùng