Thân thể cổ Vương đầu rồng lại tiếp tục tan
rã, bất kể là huyết nhục hay là xương cốt đều vỡ vụn, để lại những ấn ký đen
nhánh không thể xóa nhòa được.
Nhất là trên mặt hắn còn có mười mấy chữ viết
được khắc lên, tất cả đều đen nhánh, giống như từng con rùa nhỏ đang bỏ lổm ngổm,
đây là quyền ấn lưu lại.
Khi bọn hắn tách ra, cổ Vương đầu rồng đã sắp
phát điên lên rồi, không chỉ có đại bại, hơn nữa còn bị khắc những dấu vết sỉ
nhục này lên mặt, ô quang lóe ra, căn bản không thể lau đi được.
Mọi người đều thiếu chút nữa phì cười lên,
ngay cả các tộc thái cổ cũng không ngoại lệ, nhưng do khiếp sợ thần uy của cổ
Vương, bọn họ chỉ đành cố nén tiếng cười trong họng lại.
Cổ Vương đầu rồng toàn thân ngập tràn vết
thương, trên mặt có một phần trở nên đen sì lại, đó là chỗ bị khắc lên ấn ký
hình mười mấy con rùa nhỏ, không thể xóa đi được.
- Nhớ kỳ, lão tử là Huyền Vũ, còn dám quên thì
ta sẽ khắc luôn cả điều này lên nguyên thần của ngươi đó!
Hắc quy trịnh trọng nói, vẻ mặt rất nghiêm
túc, khiến cho người ta không nhịn được cười.
Cổ Vương đầu rồng thật sự điên lên rồi, còn có
gì sỉ nhục hơn chuyện này nữa sao? Mới đây hắn còn vừa mới hiển lộ thần uy, nhục
nhã Nhân tộc, áp bức bổn phương không người dám lên tiếng.
Mà lúc này lại bị một con rùa đánh nát thân thể,
khắc mười mấy cái ấn ký hình con rùa trên người và trên mặt, hơn nữa đây còn là
dùng đại pháp lực để khắc, không thể phai mờ, hắn ngửa mặt lên trời rống to, không
ngừng gào thét.
- Con rùa chết tiệt nhà ngươi...! Vương bát
quyền...!
Cổ Vương đầu rồng nghiến răng nghiến lợi.
- Ta nói rất nghiêm túc cho ngươi rằng, Huyền
Vũ vĩ đại bắt đầu nổi giận rồi, muốn dùng Bá Vương Thần Quyền đánh ngươi thành
mảnh vụn!
Hắc quy vẻ mặt nghiêm túc, sau đó liền vung quả
đấm vọt lên.
Từng luồng thần tắc mênh mông bổn phía, pháp lực
như biển rộng, đất, lửa, gió, nước liên tục thi triển, hai người đánh tới mức
trời long đất lở, cổ Vương đầu rồng bị một đôi quy quyền màu đen đánh cho sắp sửa
vờ tan thân thể.
Cuối cùng, hắn phát ra một tiếng rống to, cực
kỳ vô sỉ quay đầu... chạy trốn
- không dám ở lại nơi này, nhoáng một cái đã mất
dấu.
Vào lúc này hắn cũng không tiếp tục kiên trì nữa,
mặt mũi, uy nghiêm cũng đều mất hết rồi, sống sót vẫn là quan trọng nhất.
Lúc này, hắn thật sự sợ con rùa này, không dám
có chút chần chờ, hóa thành mây, hóa thành gió, hóa thành tia chớp, một đường bỏ
chạy.
- Nhớ kỳ, lão tử là Huyền Vũ vĩ đại!
Hắc quy tiếp tục đuổi giết phía sau, vẻ mặt
nghiêm trang, căn bản là không muốn buông tha cho hắn.
Đây rõ ràng là một sự kiện lớn bằng trời, hậu
quả rất nghiêm trọng, dù sao thì hắn cũng đang đuổi giết một Tổ Vương thái cổ,
nhưng mọi người lại không nén được cười, khó có thể gặp được chuyện hài hước như
thế này.
Các tộc thái cổ cũng như vậy, nhưng muốn cười
lại cười không nổi, trong lòng rất là không sảng khoái. Điều này thật sự rất
điên cuồng, trong Nhân tộc lại nuôi dường một con rùa có tu vi Thánh nhân, đánh
đập cho một vị cổ Vương cường đại phải chạy trối chết, còn để cho các tộc khác
đường sống nữa không hả trời?
Cuối cùng, các tu sĩ Nhân tộc đều cười vang, cảm
thấy tinh thần cực kỳ sảng khoái, tên cổ Vương này dám miệt thị Nhân tộc, mở miệng
là muốn giết chết Thánh nhân, rốt cuộc lại bị một con “Huyền Vũ vĩ đại” đuổi giết.
Con hắc quy này rất dai sức, đuổi theo phía
sau không bỏ, tốc độ lại rất nhanh, các loại đạo vãn dưới chân lóe ra, như một
luồng lưu quang xẹt qua vòm trời.
Tổ Vương đầu rồng bị đuổi tới mức sắp phát
điên lên rồi, đánh thì không đánh lại được, bị một con con rùa đuổi giết như vậy,
trong lòng hắn tràn ngập lửa giận, nghẹn khuất sắp chết.
- Thiên Đạo Luân Hồi!
Cuối cùng, hắn gom góp tất cả pháp lực toàn
thân, lại một lần nữa thi ứiển ra thần tắc mạnh nhất, luồng sáng sau đầu tụ lại,
hình thành một cái luân bàn thật lớn chiếu rọi khắp hư không.
- Bá Vương Thần Quyền!
Hắc quy cũng kêu to, đôi nắm đấm màu đen bành
trướng ra, giống như hai ngọn núi lớn màu đen đua nhau đập xuống, khiến cho cả
trời đất cũng cộng minh, phát ra tiếng vang ù ù.
Cuối cùng, trong một mảnh hào quang rực rỡ, một
đôi nắm đấm màu đen đập nát bảo luân, đánh tan luồng sáng, đập vỡ luồng thần tắc
này.
Phốc!
Cổ Vương đầu rồng nổ tung, nguyên thần lóe
sáng, muốn chạy trốn, nhưng lập tức bị hắc quy ngăn lại, nó thu thân thể vào
trong quy xác, hóa thành một cái cối xay màu đen, phát ra âm thanh ù ù rung động,
nghiền nát không gian mà lao tới.
- A...!
Cổ Vương đầu rồng phát ra tiếng kêu thảm thiết,
toàn bộ tinh khí ẩn chứa cả đời bùng nổ, nhưng lại không cách nào đục thùng được
mai rùa, hắn bị cái cối xay màu đen này nghiền thành bột mịn, các loại ánh sáng
bắn ra tứ tung.
Trong hư không, mưa máu bay tán loạn, sau đó
hóa thành các luồng sáng màu đỏ hừng hực bốc cháy, vòm trời này cũng sụp đổ,
không ngừng hủy diệt, trở thành một vùng không gian rách nát tả tơi.
Một thế hệ Tổ Vương đã ngã xuống!
Ánh sáng vô cùng tận đang thiêu đốt, bay lên tận
trời cao, các loại đại đạo pháp tắc bùng nổ, từng luồng xen kẽ lẫn nhau, khiến
nơi đây trở thành một vùng loạn lưu, không ai dám tới gần, chỉ có thể chờ nó chậm
rãi biến mất.
Bên cạnh Dao Trì tịnh thổ, mọi người đều vô
cùng rung động, một vị Vương của thái cổ lại bị giết chết như vậy, máu tươi nhiễm
đỏ cả trời cao, hóa thành từng luồng sáng đỏ rực, từ nay một vị Vương thái cổ
đã bị xóa tên trên đời.
Toàn bộ Cổ tộc thái cổ lặng ngắt như tờ, một Tổ
Vương cường đại cứ như vậy mà bị người ta giết chết, bị một con hắc quy thoạt
nhìn vô hại, thậm chí còn rất buồn cười đánh cho tan nát thân thể, nguyên thần
cũng bị nghiền nát, chết ngay lập tức.
Nhân tộc chẳng phải là gần như không có Thánh
nhân sao, chỉ nuôi dưỡng một con rùa thì đã lợi hại như vậy rồi, khiến cho ai nấy
cũng đều sợ hãi.
Trên bầu trời, con rùa vẫn rất nghiêm trang, vẻ
mặt cực kỳ nghiêm túc, nói:
- Nhớ kỳ, ta là Huyền Vũ vĩ đại!
Vừa rồi mọi người còn có thể cười, nhưng giờ
này thì không còn ai dám như vậy nữa, ngay cả một thế hệ Tổ Vương cũng bị nó
đánh chết, còn ai dám chọc vào con rùa này nữa?
- Tại sao Man tộc lại có một con thánh quy cường
đại như vậy được?
Thiên Hoàng tử tự nói, sau đầu hắn có chín cái
thần hoàn rất đẹp mắt, hắn khẽ nhíu mày.
- Hoàng tử, nói nhỏ một chút!
Hai vị Cổ Vương nói, bọn họ cảm thấy rằng con
rùa này rất khó trêu chọc vào.
Bên trong Dao Trì, các loại hoa cỏ đua nhau
khoe sắc tỏa hương, trong một rừng cây cổ thụ, không ngừng có các cánh hoa
trong suốt bay xuống, Diệp Phàm hướng tộc trưởng Man tộc và lão Man Vương kính
rượu, tỏ vẻ cảm tạ.
Bên trong vùng tịnh thổ này, rất nhiều người đều
đang chè chén với nhau, ai nấy đều cảm thấy thư sướng trong lòng, cổ Vương đầu
rồng không ai bì nổi này lại bị một con rùa đánh cho tàn phế, sau đó giết chết,
khiến cho người ta thực sự được hả giận.
Tiếng đàn khe khẽ vang lên, trong rừng cổ thụ
này có một cái hồ nước, hai bên bờ có ánh sáng mờ ảo, sương mù phù kín, đù loại
chim chóc đua nhau bay lượn, khắp nơi đều tràn ngập khí tức tường hòa.
Tuy nhiên, các tộc thái cổ thì đều mang vẻ mặt
tối tăm phiền muộn, một vị cổ Vương bị giết ngay trước mặt mọi người, làm cho
trong lòng bọn họ giống như có một tảng đá lớn đang đè nặng, thực sự không thể
thoải mái được.
Đại hội rốt cục cũng bắt đầu, diễn ra từ sáng
sớm tới khi mặt trời lặn, nhưng tất cả mọi chuyện đều rất bình tĩnh, khiến cho
rất nhiều người đều có cảm giác bất an.
Rốt cục, khi mặt trời đỏ rực hạ xuống phía
tây, từ bên ngoài tịnh thổ truyền đến khí tức tinh vực đảo ngược, không có ai
dám tiến vào, nhưng nó vẫn khiến cho mọi người đều sợ hãi.
Uy áp của Thánh nhân viễn cổ trào đến cuồn cuộn
mãnh liệt.
- Đương...!
Tiếng thần chung du dương, từ xa vang tới, kéo
dài không dứt, có đại nhân vật vô thượng giá lâm, mọi người đều muốn đi ra
nghênh đón.
Tại phía cuối đường chân trời, có vài thân ảnh
chậm rãi đi tới, tất cả đều có thân hình cao lớn. vô cùng hùng vĩ, giống như là
những ngọn ma sơn, muốn áp bức cả bầu trời xanh muôn thuở này.
Bọn họ đi rất chậm, nhưng khí thế khiếp người
lại tiếp tục dâng cao, mỗi một vị đều như đã trải qua vô lượng kiếp, thân thể
và đại đạo thiên địa cùng kết hợp với nhau, dung hợp giừa đạo và pháp tắc.
Bảy người!
Ước chừng có bảy nhân vật cấp Thánh nhân viễn
cổ.
Bọn họ cùng nhau đi tới, tập hợp cùng một chỗ,
khiến cho cả mặt đất cũng sắp phải lún xuống, từ trên bầu trời hạ xuống đù loại
ánh sáng, thiên âm vẫn kéo dài không dứt, giống như là vì bọn họ mà vang lên.
Đây là bảy vị cường giả cấp Thánh nhân viễn cổ,
họ đi cùng một chỗ nên mới sinh ra dị cảnh này, được thiên địa tán thành, vì bọn
họ mang tới đù các loại điềm lành, mỗi người đều có thần tắc độc đáo của riêng
minh.
Bảy vị Thánh nhân viễn cổ, những cường giả như
vậy đồng thời xuất hiện, chi nghĩ thôi thì cũng đã khiến cho người ta phải sợ
run lên rồi.
Đường chân trời bị một mảnh ánh sáng rực rỡ
bao phủ, bảy thân ảnh cao lớn đi tới, mỗi người đều bị được một tầng ánh sáng
màu vàng chiếu lên thân thể.
Tất cả sinh linh đều thấy mắt minh nóng lên, nội
tâm run rẩy, vô cùng kính sợ, đây là các nhân vật cấp Thánh nhân, là cấp bậc mà
cả chúng sinh đều phải ngước mắt mà nhìn lên.
Tất cả tu sĩ Nhân tộc đều ngập tràn lửa nóng
trong mắt, nếu đây là Thánh nhân của Nhân tộc thì thật là tốt a, tới tận bảy vị,
tràng cảnh như thế này thật là rung động.
Nhưng mà, theo tiếng bước chân tới gần, tất cả
tu sĩ nhân loại đều như bị một bát nước lạnh dội vào đầu, dung mạo của mỗi một
vị Thánh nhân cũng không
- giống nhau, rõ ràng có chứa những điểm đặc
thù của cổ tộc.
Tuy rằng đã sớm có dự cảm, nhưng vẫn có người
không kìm nổi thất vọng, Nhân tộc làm sao có thể lập tức có được bảy vị Thánh
nhân viễn cổ, chấn nhiếp vạn tộc đây.
Mọi người đều hiện lên một cảm giác vô lực, mỗi
bộ tộc thái cổ đều có một vị Cổ Vương, hiện tại lại có bảy vị cùng nhau đi tới,
áp lực cực lớn khiến cho người ta phải hít thở không thông.
Huyền Vũ, Thần thù hộ của Man tộc đích xác là
rất mạnh, nhưng một cây chẳng chống được nhà, các tộc thái cổ có tận bảy vị tới,
mà đây cũng không phải toàn bộ, thực lực hai bên cách nhau quá xa.
Lúc này, bên ngoài Dao Trì là một mảnh yên lặng,
không có một chút sinh khí nào, lặng ngắt như tờ, không ai nói gì cả.
Nếu không phải rất nhiều người đều tin tưởng vừng
chắc rằng Vô Thủy Đại đế còn sống, thì điều này tuyệt đối là một đại thế khiến
cho người ta phải tuyệt vọng, quả thực không có một chút hy vọng nhỏ nhoi nào
cho họ cả.
Nhân tộc mà muốn tìm ra một vị Thánh nhân cũng
đã rất khó rồi, mà mỗi bộ tộc thái cổ đều có một đám Tổ Vương tọa trấn, hơn kém
thật sự quá lớn. căn bản không thể chống lại được.
Thân thể được tắm trong luồng sáng, như được
khoác lên một tấm áo màu vàng, bọn họ từng bước một đi tới, khuôn mặt cũng
không giống nhau, có kẻ thì đầu người nhưng thân thể Phượng Hoàng, có kẻ thì
thân người nhưng lại là đầu Kỳ Lân, cũng có kẻ mang trên lưng ba mươi sáu đôi
thần sí, còn có kẻ thì giống nhân loại như đúc.
Hiển nhiên, bọn họ không phải là đến từ một bộ
tộc, nhưng có một điểm giống nhau, đó chính là Vô Thủy Đại đế đã không còn sống rồi, bọn họ giống
như Cổ Vương
đầu rồng, tới đây để “đàm phán”.
Bảy nhân vật cấp Thánh nhân, ai có thể ngăn cản?
Chỉ một con thánh quy thì khẳng định không đánh lại được, đây là một cỗ chiến lực
ngập trời, có thể phá hủy tất cả địch thủ.
- Bảy đại Vương tộc liên hợp...!
Diệp Phàm hít một hơi khí lạnh, trong lòng người
khác thì còn có một niềm tin rằng Vô Thủy Đại đế còn sống, nhưng mà hắn lại đã
biết được chân tướng, lúc này toàn thân trở nên lạnh lẽo.
Ai có thể ngăn cả? Đây mới chỉ là sự bắt đầu
mà thôi.
Bảy vị Cổ Vương thu liễm uy áp lại, cũng không
như Tổ Vương đầu rồng bày ra vẻ duy ngã độc tôn, áp bách các tộc quỳ xuống,
nhưng sắc mặt bọn họ lại lạnh như băng, càng thêm vẻ hờ hững và vô tình, giống
như bảy ngọn núi cao, đứng thẳng bên ngoài Dao Trì.
- Dao Trì thịnh hội sắp sửa bắt đầu, bảy vị Tổ
Vương buông xuống, khiến cho thịnh hội lần này lại càng thêm rực rỡ!
Có người bước lên chào một câu.
- Mời bảy vị tiền bối đi vào bên trong!
Có Giáo chủ Nhân tộc lên tiếng, tuy rằng trong
lòng có địch ý, nhưng cũng không nên vô lễ, cần phải kính cẩn mà đối đãi, nếu
chiêu đãi không chu toàn, chỉ sợ sẽ có đại họa lâm đầu.
Nhưng mà, bảy vị cổ Vương vẫn đứng yên bên
ngoài Dao Trì, giống như không nghe thấy, căn bản không thèm để ý đến, trên mặt
vẫn lạnh như băng.
- Các vị Cổ Vương giá lâm, khiến cho thịnh hội
càng thêm rực rỡ, mời các vị tiến vào trong Dao Trì.
Lại có mấy vị Giáo chủ Nhân tộc lên tiếng.
Nhưng bọn họ vẫn như cũ không quan tâm bảy vị cổ
Vương cũng không thèm liếc bọn họ một cái, không thèm đáp lại, đưa bọn họ trở
thành không khí.
Mấy vị Giáo chủ Nhân tộc vẫn đang khom người
thi lễ, lập tức cứng lại, đây cũng không phải là làm nhục, mà là lạnh lùng
không nhìn.
Các tu sĩ Nhân tộc khác cũng đều câm thấy lạnh
cả người, câm giác được sự chênh lệch như trời với đất vậy.
Bảy vị Cổ Vương này căn bân không liếc mắt tới
bọn hắn một cái nào, trong đôi mắt lộ vẻ tang thương, còn có hàn ý ác nghiệt,
như là đang đối mặt với một đám kiến hôi, không có tiếng nói chung.
Cũng không phải là bọn họ cố ý miệt thị, nhưng
họ mang theo ánh mắt của một thế giới khác, khiến cho họ xem nhẹ tất cả những
việc tại đây, làm cho lòng người lại càng thêm lạnh như băng.
Con kiến và cự long làm sao có thể có tiếng nói
chung được!
Đây là câm giác của tất cả mọi người, bọn họ
đã bị ngăn cách thành hai thế giới, do đó mới không thèm quan tâm, cho dù có ai
muốn phẫn nộ thì cũng không có cách nào cả,
đây là một loại bi ai không nói
thành lời được.
Tổ Vương đầu rồng vừa bị đánh chết tuy có tự
cao tự đại, coi trời bằng vung, tâm tình rất táo bạo, khiến cho người ta sợ,
nhưng khó được người ta kính.
Mà bảy vị Cổ Vương này thì lại khác. Bọn họ vô
cùng lạnh lùng, không nói câu nào, lại càng khiến người ta thêm kính sợ, không thèm
quan tâm tới Nhân tộc ở đây, loại hờ hững này là sự miệt thị từ tận đáy lòng,
càng làm cho người ta có câm giác sợ hãi hơn.
- Ra mắt các vị Tổ Vương!
Thiên Hoàng tử bước lên chào.
Cho tới lúc này, bảy người mới gật gật đầu,
nhưng vẫn như cũ không nói gì, giống như bảy ngọn ma sơn, đứng sừng sững bên
ngoài Dao Trì.
- Thật sự là tư thế thật lớn a. bảy vị cổ
Vương cùng nhau hàng lâm, nếu tới tham gia Dao Trì thịnh hội, vì sao còn không
tiến vào?
Hắc quy xuất hiện, thần sắc ngưng trọng.
- Đây thì là thịnh hội gì chứ, ở đây có người
nào có thể ngồi cùng một chỗ với chúng ta, bàn luận kết cục của thiên hạ sau
này, thảo luận về sự phát triển của các tộc hay sao?
Rốt cục, một tên cổ Vương lên tiếng, vô cùng lạnh
lùng, nhưng lời này đã biểu lộ ra tâm tính của bọn họ, đó chính là căn bân
không để Nhân tộc ở đây vào trong mắt.
- Thật đúng là pháp tắc tàn khốc, cá lớn nuốt
cá bé, các ngươi tới đây thật sự không định tiến Dao Trì sao?
Hắc quy nói.
- Ngươi có thể tìm ra một vị có tư cách ngồi
cùng chúng ta hay sao?
Một vị Cổ Vương khác nói rất hờ hững, mấy vị
khác vẫn như cũ giống như mấy ngọn núi băng.
Vẫn lạnh băng như cũ, vẫn hờ hững như cũ, căn
bản không thèm liêc mắt đối với Nhân tộc ở đây một cái, coi như đang đối mặt với
một đám kiến nhỏ bé không đáng kể.
Mọi người tới cả giận cũng không giận nổi,
trong lòng chỉ có bi ai, thực lực chênh lệch quá lớn, bảy vị cổ Vương này cũng
không phải là diễu võ dương oai, mà là thể hiện những gì trong bản tâm của
minh, theo bản năng không quan tâm những thứ nhỏ nhặt này.
- Chẳng lẽ các ngươi cũng cho rằng ta không có
tư cách đó sao?
Sắc mặt hắc quy cũng trở nên lạnh lẽo, trầm giọng
hỏi.
- Ngươi chém chết một vị Tổ Vương của Ân Long
Xuyên, thực lực rất mạnh, chúng ta cũng muốn lành giáo.
Không có một câu nói dư thừa nào, đại chiến liền
trực tiếp bộc phát, sát khí từng bước lên cao, vừa bắt đầu thì đã là giao chiến
bằng các thần tắc mạnh nhẩtỂ
Ông!
Hắc quy công thủ rất tự nhiên, không lộ ra vẻ
cố sức nào, một cái móng vuốt chộp ra ngoài, đánh một vị Tổ Vương bay ra ngoài
mười mấy bước.
- Rất cường đại, ta muốn thử xem tới mức nào!
Một vị Cổ Vương khác tiến lên, nét mặt lạnh lẽo
như một hầm băng.
Ầm!
Đại chiến lại nổ ra, hắc quy vẫn như cũ chiếm
thượng phong tuyệt đổi, muốn đánh bại cả hai người, hóa thành một luồng ô quang
lao lên.
- Rất cường đại, nhưng ngươi có thể đánh được
với mấy người?
Vào giờ khắc này, có ba vị Tổ Vương khác nữa
liên tiếp tiến lên, trong đó có một vị vô cùng cường đại, vượt xa các Tổ Vương
bình thường khác, có thể đánh ngang tay với Huyền Vũ.
Năm vị Tổ Vương đồng loạt ra tay, bên cạnh còn
có hai vị sắc mặt vẫn lạnh lẽo, hờ hững, không chút nhúc nhích, lạnh nhạt đứng
xem cuộc chiến.
- Giết...!
Huyền Vũ nổi giận, nhưng nó chỉ là một người,
làm sao có thể ngăn cản năm vị Tổ Vương được?
Trong đó còn có một vị rất cường đại, có thể
so được với hắn, là một tuyệt thế đại địch, cộng thêm bốn vị khác hỗ trợ, hắn lập
tức không địch lại đổi thủ.
Ầm!
Huyền Quy liên tục dính mười ba đòn nghiêm trọng,
há mồm ho ra một ngụm máu, bay ngược ra ngoài, nếu không có quy xác với lực
phòng ngự kinh người, ngay vừa rồi hắn tuyệt đổi đã bị hủy diệt, tan nát thành
bụi rồi.
Huyền Vũ bị đánh bại, miệng không ngừng nhỏ
máu, hắn gian nan bước lên, ánh mắt cực kỳ lạnh lẽo, khí thế lại hừng hực bốc
lên, tiếp tục bước về phía trước.
Ầm!
Lần này hắn liên tục dính mười chín đòn, tất cả
đều do vị Tổ Vương tu vi cao kia đánh trúng, há mồm phun ra một búng máu to,
ngay cả mai rùa màu đen cũng xuất hiện vài vết rạn.
Ầm!
Lần này, Huyền Quy ngã xuống mật đất, mất khí lực
rất lớn thì mới đứng lên được.
Bảy vị Cổ Vương vẫn giống như những ngọn núi
băng vạn năm, đứng sừng sừng không chút nhúc nhích, trấn giữ phía trước, trong
đó một người nói với giọng không chút dao động cảm xúc nào:
- Khi mà một đại tộc to lớn lại cần đến một
con rùa để duy trì tôn nghiêm đáng thương, thời khắc diệt vong chẳng lẽ còn xa
nữa sao?
Những lời này vừa thốt ra, tất cả Nhân tộc đều
biến sắc, câu này giống như là một cây đao, chọc thẳng vào lồng ngực của mỗi
người, mặc dù là người có thể ẩn nhẫn hơn đi nữa thì cũng đều không kìm nổi mà
gào rống lên.
Rất nhiều người đều thấy lồng ngực như muốn nổ
tung, không kìm nổi sắp muốn ngửa mật lên trời thét dài.
- Vô Thủy đã chết, các ngươi không có ai để
trông cậy vào nữa đâu!
Lại là một câu nói lạnh lẽo được truyền ra.
Lúc này, mọi người đều nếu muốn xông lên phía
trước, mặc dù là đi chết, nhưng cũng muốn đánh một trận cho thống khoái.
Nhưng mà, bọn họ bi ai nhận ra, dường như ngay
cả loại tư cách này mà họ cũng không có, kém nhau quá xa, chênh lệch cũng không
phải chỉ có một vài cấp độ.
- Các ngươi dựa vào con rùa này sao, hắn còn
có thể chiến nữa ư, còn có thể bảo vệ một tia tôn nghiêm đáng cười cuối cùng của
các ngươi sao?
Một vị Cổ Vương lạnh
lùng lên tiếng.
Vào lúc này, mọi người đều cảm thấy máu nóng
dâng lên, chỉ hận không thể lập tức xông tới.
Nếu lúc này mà có một Đại Thánh Nhân tộc từ
trên trời giáng xuống, vậy thì thật là tốt biết bao, đây là hy vọng mong manh của
tất cả mọi người trong lúc tuyệt vọng này.
- Vạn tộc thịnh hội chính là một trò cười mà
thôi, làm gì có ai đù tư cách ngồi cùng chúng ta mà dám mời chúng ta tới dự?
Một vị Cổ Vương khác nói.
Mọi người đều mặt xám như tro tàn, lại không
đù sức đi phản bác, căn bản là không có cường giả đồng cấp để nói lại, chỉ có
thể giận dữ mà lại bất đắc dĩ.
Đông...!
Đột nhiên, phía cuối thiên địa truyền đến một
tiếng bước chân, đập kết hợp cùng một chỗ với nhịp đập của thế giới, truyền vào
trong lòng mọi người rất rõ ràng.
Bầu trời chiều đỏ rực như máu, chiếu ánh nắng
sót lại xuống đất, khiến cho cả mật đất cũng bị nhiễm đỏ, như được khoác lên
minh một luồng sáng màu máu.
Tại nơi cuối chân trời kia, có một thân ảnh
cao ngất đang từng bước một tiêu sái mà đến, hắn mặc một bộ y phục trắng như
tuyết, tư thế oai hùng vĩ ngạn, kiên định từng bước đi tới.
Đây là một vị Thánh nhân, thuộc về Nhân tộc,
anh khí bức nhân, tao nhã tài hoa.
Một thánh giả chân chính của Nhân tộc!
Các tu sĩ Nhân tộc ở đây đã có không ít người
bật khóc vào giờ khắc này, không biết là kích động, hay là cao hứng, hoặc là
nghẹn khuất, nhưng đều có các dòng lệ nóng tràn mi.
Nhân tộc dựa vào một con rùa để bảo vệ chút
tôn nghiêm cuối cùng, điều này làm cho bọn họ đau khổ muốn chết, bị mấy tôn cổ
Vương vạch trần một cách vô tình, so với việc bị đao cắt thịt thì còn khó chịu
hơn. hiện giờ rốt cuộc cũng thấy được một vị Thánh nhân của Nhân tộc rồi.
Hắn như đã dung nhập với thiên địa thành một
chỗ, một thân áo trắng không nhiễm một tia bụi nào, siêu phàm thoát tục, khuôn
mặt anh tuấn, kiên nghị, phong tư tuyệt đại, như Tiên Vương giáng trần.
Diệp Phàm cũng kích động, sau khi nhìn thấy
người này, ngay cả hắn cũng không kìm nổi mà lệ nóng doanh tròng.
Trong ánh nắng chiều, một người mặc áo trắng
đang ở từng bước một đi tới, ánh nắng chiều rơi trên người hắn, nhuộm toàn thân
hắn thành một tầng sáng thần thánh chói lọi, khiến hắn mang một phong thái siêu
phàm thoát tục.
Hắn xuất hiện tác động đến tận tâm khảm của mỗi
người, rất nhiều người đều hét rống lên, bị bảy vị Tổ Vương miệt thị bằng những
lời khắc sâu tận trong đáy lòng, khiến cho mỗi người đều vô cùng nghẹn khuất.
Đây là một khuôn mặt trẻ tuổi thoạt nhìn rất
oai hùng, nhưng nỗi tang thương trong đôi mắt kia lại biểu thị rằng hắn đã sớm
không phải là một người trẻ tuổi nữa rồi.
Một thân y phục trắng như tuyết theo gió phiêu
động, đạp bước dưới ánh nắng chiều, tựa như ảo mộng, thần thái tao nhã, phong
tư tuyệt đại, khiến người ta muốn quỳ xuống triều bái.
Đây cũng không phải là do uy áp, mà là một nỗi
niềm khiến người ta kích động, mọi người đều hô lớn lên.
- Thánh nhân!
- Thánh nhân của Nhân tộc chúng ta!
Năm đó từ biệt, đã sắp được mười bảy mười tám
năm rồi, Diệp Phàm cảm thấy đôi mắt có chút cay cay, không ngờ được rằng trong
lúc này lại gặp được Bạch Y Thần Vương.
Hắn có thể đi tới bước này thì tất cả đều là
do Khương Thần Vương ban cho, nhờ đó mà Thánh thể mới tiếp tục con đường tu luyện
được, lại được dùng máu của Thần linh để tẩy sạch đại đạo, trợ giúp hắn đột
phá.
Có thể nói, hắn có được thành tựu ngày hôm nay
thì tất cả đều là do Khương Thần Vương dùng mạng để đổi cho hắn, nếu không thì
hắn cũng trở thành cát bụi, biến mất khỏi tâm trí mọi người từ lâu rồi.
- Thần Vương...!
Âm thanh của Diệp Phàm trở nên run rẩy, bước
đi cũng không vững, tiến lên phía trước nghênh đón.