Lam Tiểu Sí vừa rời khỏi Lạc Nhật thành, Già Dạ liền trở về. Ôn Mê nhìn thấy hắn, cảm thấy buồn cười, Tiên Tâm các tử tế mời ngươi không được, cứ để Lam Tiểu Sí quậy lên mới bằng lòng hiện thân
Già Dạ không vui, nói “Ôn các chủ, ta chẳng qua có việc ra ngoài một chuyến, ngươi hưng binh nhập Lạc Nhật thành ta như vậy là có ý gì?”
“Thật không dám giấu, ta vốn có việc muốn gặp Giáo phụ, lại thấy trong Lạc Nhật thành không một chiến sĩ, nếu lỡ có ác nhân vào thành, chẳng phải dân chúng Ám tộc sẽ gặp nguy hiểm sao? Bất đắc dĩ đành phải thay Giáo phụ canh chùng. Tiên Tâm các luôn nhiệt tình vì lợi ích chung, lời cảm tạ này nọ, Giáo phụ cũng không cần nói”
Chúng đệ tử Tiên Tâm các nghe mà ngượng ngùng, Già Dạ thì bị nghẹn. Ôn Mê đây là bị Lam Tiểu Sí ảnh hưởng. Hắn càng giận hơn “nếu đã vậy, nay ta đã trở về, Ôn các chủ có thể dẫn đệ tử rời đi chưa?”
“Đương nhiên rồi, có điều ta tới đây là vì Liên Kính, thỉnh Giáo phụ giao người ra, có một chuyện xưa còn nhiều ẩn tình, chúng ta cần hắn kiểm chứng lần nữa”
Già Dạ cũng biết mục đích đến của Ôn Mê nên đã sớm nghĩ ra đối sách “tuy ta nhận Liên Kính làm nghĩa tử, nhưng hắn vừa nghe Tiên Tâm các cùng Vi Sinh gia chủ đều tới tìm hắn, liền chạy trốn. Hiện ta cũng không biết hắn đang ở đâu”
Ôn Mê sắc mặt trầm xuống
Liễu Phong Sào nói “Giáo phụ đây là muốn bao che cho ác đồ?”
Già Dạ liếc mắt khinh thường “Đại đệ tử của Ôn các chủ xem ra luyện võ quá mức chuyên cần lại sơ sẩy lễ nghi”
Liễu Phong Sào đỏ mặt
Ôn Mê ra hiệu bảo hắn đừng lên tiếng, hỏi Già Dạ “ngươi nói Liên Kính chạy trốn, có chứng cớ gì?”
“Chứng cớ? Hắn không ở Lạc Nhật thành chẳng phải chính là chứng cớ?” Già Dạ cười lạnh
Ôn Mê có chút khó xử, trời đất bao la, Liên Kính lại võ công cao cường, nếu hắn trốn, muốn tìm cũng không dễ
Già Dạ lại nói “hiện sự tình đã rõ, người không ở chỗ ta, ta cũng lực bất tòng tâm. Ôn Các chủ thỉnh rời đi, thứ cho không tiễn xa được”
Ôn Mê đành cho đệ tử rút khỏi Lạc Nhật thành
Liễu Phong Sào hỏi “sư phụ, chẳng lẽ chúng ta cứ vậy uổng công mà về?”
“Chuyện cho tới mức này, cũng không còn biện pháp nào khác, lui trước rồi tính sau”
Đúng lúc này có đệ tử đến bẩm báo “Các chủ, Kỳ tộc Tam vương gia Kim Chỉ Đinh Lan cùng Thái tử Kim Chẩm Lưu đến đây”
Ôn Mê thở dài một hơi, không cần hỏi nhiều cũng biết là do Mộ Lưu Tô giở trò quỷ, lại hận không thể giang hồ đại loạn mới tốt cho nên mới ở bên trong ra sức khuấy đục nước. Hắn đành phải đón nhận mà thôi
Kim Chỉ Đinh Lan vừa đi vào liền nói “Ôn các chủ cũng ở đây? Là muốn chứng kiến chuyện sính lễ của Lam Tiểu Sí sao?”
Kim Chẩm Lưu nhìn chung quanh “tiểu thiếp thứ ba mươi sáu cũng ở đây?”
Ôn Mê bất đắc dĩ nói “Tam vương gia, Chẩm Lưu thái tử, thật không dám giấu, chuyện Trường Sinh tuyền chỉ là hiểu lầm, tiểu nữ không có dùng vật đó làm sính lễ, giang hồ đồn đãi, đừng cho là thật”
Kim Chỉ Đinh Lan ánh mắt nghiền ngẫm “nói như vậy Trường Sinh tuyền là có thật?”
Ôn Mê khó xử “chuyện này…”
Kim Chẩm Lưu nói “Ôn các chủ, hiện chuyện Trường Sinh tuyền đã đồn khắp giang hồ, chỉ sợ mọi người không phải đến cầu hôn tiểu thiếp thứ ba mươi sáu của ta mà là vì đoạt bảo”
Ôn Mê liền hỏi “vậy Kỳ tộc lần này đến Lạc Nhật thành cũng là vì Trường Sinh tuyền?”
Kim Chỉ Đinh Lan đáp “chỉ là nghe nói có bảo vật thần kỳ như thế, muốn kiến thức một chút mà thôi. Ôn các chủ đã thấy Trường Sinh tuyền chưa? Công hiệu thế nào?”
Ôn Mê có chút do dự một hồi mới nói “Tam vương gia, Chẩm Lưu thái tử, Trường Sinh tuyền là thật. Già Dạ tuổi tương đương ta nhưng hiện nhìn y như Già Ân”
Kim Chỉ Đinh Lan giật mình kinh hãi
Ôn Mê nói tiếp “ta may mắn có được một ít, đang định quay về Thái Cực Thùy Quang để Thải Chân xem qua”
“Nếu Trường Sinh tuyền thực sự thần kỳ như vậy, chỉ sợ chiến lực của Ám tộc cực kỳ khủng bố, hơn nữa những người khác tiến đến đoạt bảo, e là giang hồ sẽ không có ngày lành” Kim Chỉ Đinh Lan lo lắng
Ôn Mê thở dài, chuyện Trường Sinh tuyền lan truyền trong giang hồ nhanh như vậy là vì Lam Tiểu Sí dùng nó làm sính lễ, mà nàng là nữ nhi của hắn, hắn cũng bị cuốn vào việc này. Trường sinh bất lão, không bệnh không thương là dụ hoặc lớn vô cùng. Hắn nghĩ mà phát sầu
Vi Sinh Kỳ nghe nói Vi Sinh Từ đã mang Trường Sinh tuyền đến Phương Hồ Ủng Thúy, hắn liền theo đến đây
Lam Phỉ trước kia rất ghét người Vi Sinh thế gia đến Phương Hồ Ủng Thúy, nhưng từ khi Liên Kính đầu phục Ám tộc, hắn liền mong hai phụ tử cứ ở lại nơi này đừng đi. Vì thế lúc này nhìn thấy Vi Sinh Kỳ, hắn nhiệt tình chào hỏi “Vi Sinh gia chủ, đã lâu không gặp”
Vi Sinh Kỳ tới không phải để hàn huyên, đi thẳng vào chính đề “Tiểu Từ đã hướng ngươi cầu hôn?”
Lam Phỉ phe phảy quạt lông chim, mỉm cười đáp “đúng vậy”
Vi Sinh Kỳ hừ nhẹ, một đại nam nhân, cả ngày lại phe phảy quạt lông chim, chắc khác gì phụ nhân nhưng nghĩ tới Lam Tiểu Sí, hắn vẫn nhẫn nại hỏi “ngươi đồng ý?”
Lam Phỉ nhìn ra hắn ghét bỏ, vẫn cười đáp “đương nhiên, sau này phải đổi gọi là thân gia rồi”
Vi Sinh Kỳ liếc hắn một cái, vậy ngươi đừng ra vẻ như bà thông gia được không? Tuy nhiên hắn tâm tình tốt, không tính toán nhiều, chỉ hỏi “khi nào nạp sính? Khi nào qua cửa?”
Lam Phỉ dở khóc dở cười, người Vi Sinh thế gia đúng là nôn nóng “Vi Sinh gia chủ hẳn là nên tìm bà mối đến, thuận tiện xem ngày lành”
Vi Sinh Kỳ sợ đêm dài lắm mộng, lập tức gởi thư về Cửu Vi sơn cho quản gia Bộ Hàn Thiền chuẩn bị sính lễ, còn mình đi tìm bà mối
Mộc Hương Y đi đến bẩm báo với Lam Phỉ “sư phụ, nhân sĩ giang hồ đều chạy tới Lạc Nhật thành, muốn cướp Trường Sinh tuyền, Ám tộc e là sẽ rối loạn”
Lam Phỉ thản nhiên “không loạn sao có thể trả giá cao cho chúng ta để cầu Hạo Thiên Xích Huyết?”
“Ám tộc có được Trường Sinh tuyền nhưng vẫn ẩn nấp là vì chiến lực bọn họ yếu, Hạo Thiên Xích Huyết lại uy lực thật lớn, hiện có một Già Chi Kính đã rất khó giải quyết, nếu có thêm Hạo Thiên Xích Huyết…”
“Đúng nha, cho nên ý ngươi là năm vạn lượng hoàng kim một phần là vẫn còn quá thấp?”
Mộc Hương Y cạn lời, ngươi không cảm thấy nguy cơ tràn ngập sao?
Lam Phỉ cười khẽ “nếu Tiểu Sí Bàng ở đây, nhất định không cần ta giải thích nhiều” Thở dài một hơi
“Đồ nhi ngu dốt”
“Già Dạ hiện rất cần Hạo Thiên Xích Huyết để gia tăng chiến lực của tộc nhân mình, hắn chắc chắn sẽ nhắm vào chúng ta. Nếu chúng ta cự tuyệt hợp tác, Vũ tộc và Ám tộc sẽ giao phong trước tiên, nhưng nếu chúng ta hợp tác, chúng ta, như vậy chúng ta và hắn sẽ là đối thủ cuối cùng, hiểu chưa?”
Mộc Hương Y cả kinh “nhưng nếu sau này thực lực Ám tộc quá mức cường đại?”
“Ngươi là lo lắng cho Tiên Tâm các hay là Mộ Lưu Tô? Hay là ngươi vướng bận Kỳ tộc có tiền lại không biết xài thế nào?” Lam Phỉ giễu cợt
Lời này chẳng hay ho gì, nếu nói tiếp, e là hắn phải quỳ ngoài bụi gai độc, vì thế Mộc Hương Y vội nói “đồ nhi không dám” Thực ra hắn muốn hỏi nếu như vậy chẳng phải sẽ chết rất nhiều người, nhưng hắn vẫn không dám nói ra miệng. Lam Phỉ sẽ không quản các thế lực khác chết bao nhiêu người, nếu có hỏi chắc chắn y sẽ trả lời “người mà, sinh sôi không thôi, không tuyệt tử là được”
Mộc Hương Y ra khỏi chỗ của Lam Phỉ, nhìn thấy Lam Tiểu Sí và Vi Sinh Từ ngồi sóng vai bên hồ, nhẹ giọng nói chuyện. Nghe tiếng bước chân, Lam Tiểu Sí quay đầu, cười nói “cha không phạt ngươi quỳ bụi gai, xem ra tâm tình hắn không tệ nha”
“Hừ, ngươi cũng biết?” Mộc Hương Y ngạc nhiên vì sao Lam Tiểu Sí lại biết hắn suýt chút nữa chọc Lam Phỉ mất hứng, lại không biết biểu tình của hắn đã bán đứng hắn
Lam Tiểu Sí đứng lên, nói “quên đi, ngươi còn không biết tính hắn hay sao?”
“Ta chỉ sợ Ám tộc lớn mạnh”
“Ám tộc lớn mạnh là chuyện tương lai nhưng nếu chúng ta không hợp tác, Vũ tộc gặp nguy cơ và tổn thất lại ngay trước mắt”
Mộc Hương Y giật mình nhìn nàng, nàng vậy mà hoàn toàn hiểu được hắn và Lam Phỉ nói cái gì
Lam Tiểu Sí cười hì hì “thế nào? Lo cho Hạ Vũ Đài sao?”
Mộc Hương Y trong lòng nhảy dựng, rốt cuộc cũng nhận ra không đúng. Hắn trước kia quả thật sẽ không nghĩ đến chuyện này, nhưng hiện tại dường như không hi vọng Tiên Tâm các gặp phiền toái. Thì ra bất tri bất giác vẫn luôn nghĩ tới nàng sao.
Thấy hắn cúi đầu không nói, Lam Tiểu Sí mắng “sư huynh ngốc” Nói xong không để ý đến hắn, nắm tay Vi Sinh Từ “đi, chúng ta đi cho chim ăn”
Vi Sinh Từ ừ một tiếng, theo nàng rời đi
Mộc Hương Y nhìn bên hồ trống trơn, đột nhiên có chút hụt hẫng, tiểu nắm phiền chết người cũng đã trưởng thành thành đại cô nương, sau này đổi họ thành Vi Sinh sao? Huynh muội mười mấy năm, sớm chiều làm bạn như hình với bóng, sau này nàng lại ở cạnh nam nhân khác? Trong lòng hắn đột nhiên thất hụt hẫng, mất mác như bị người lấy mất miếng thịt trên đầu quả tim. Haizz, người vì sao phải lớn lên chứ?
Vi Sinh Kỳ rất nhanh đã đưa bà mối đến chính thức cầu hôn, mà Bộ Hàn Thiền sau khi nhận được tin của gia chủ cũng đã chuẩn bị sính lễ đủ đầy. Vi Sinh Kỳ còn nghĩ rất chu đáo, dù sao Lam Tiểu Sí cũng là nữ nhi của Ôn Mê và Thanh Tỏa, vì thế cũng thông báo cho hai người biết tin
Người giang hồ kinh hoàng phát hiện, người Vi Sinh thế gia xuống núi. Rất nhiều người nhìn thấy người đeo Cửu Vi kiếm đi lại khắp nơi, mặc kệ màu sắc trên thân kiếm là ba màu, hay năm màu, đều là người Vi Sinh thế gia, còn hiếm lạ hơn gấu trúc nha
Ôn Mê vừa định hồi Thái Cực Thùy Quang lại nhận được tin của Vi Sinh Kỳ, Lam Phỉ đồng ý hôn sự của Lam Tiểu Sí? Trong lòng hắn trầm xuống, lập tức thay đổi đường đi, thẳng tiến về Phương Hồ Ủng Thúy
Thanh Tỏa cũng nhận được tin, không biết nên vui hay buồn
Mộ Lưu Tô lại thật lòng vui sướng “đây là chuyện tốt, nữ hài tử dù thế nào