Giang Hồ Tứ Quái

Động phòng hoa chúc


trước sau



Động phòng.



Trong đời biết bao thiếu niên nam nữ đêm đêm dệt mộng, mơ đến một ngày đèn hoa thắp sáng phòng the, mơ đến một đêm rực rỡ nhất trong đời.



“Đại hạn phùng cam vũ,



“Tha hương ngộ cố tri,



“Động phòng hoa chúc dạ,



“Kim bảng quải danh thi...



Trong đời người, có bốn điều vui sướng nhất mà “đêm động phòng” được người ta mơ ước nhiều hơn.



Có người vào buổi chiều xế bóng, vẫn còn hồi tưởng cái ấm áp, cái ngọt bùi của “đêm tân hôn” hồi thuở thiếu thời.



Dầu đã qua, dầu chưa đến, đó cũng là “đêm kỷ niệm đầu tiên” mà kẻ mong người nhớ.



Nhưng cũng có người vì lập dị hoặc vì muốn tỏ ra mình là “nhà triết lý” lại hình dung phòng hoa chúc là một “nấm mồ”.



Và hơn lên, có người bảo rằng thanh âm trong đêm động phòng là thứ thanh âm... lò thịt.



Ai muốn nói gì thỉ nói, đêm “động phòng” chân chính vẫn không phải là ghê gớm mà trái lại.



* * * * *



Phòng tân hôn vốn không phải là nơi ấm áp bởi hương vị quen thuộc, vì nó là thứ phòng mà bất cứ thứ gì cũng đều là mới.



Nhìn vào, nơi nào cũng toàn một màu hồng, có khi màu sắc làm cho người ta chóa mắt và nhất là hương vị, mùi nước sơn, mùi hàng lụa, hoàn toàn không nghe hơi hám của... con người.



Thêm vào đó, người con gái và người con trai, tân chủ nhân của cái phòng “tân hôn” đó, thường thường là chưa từng quen với nhau, thường thường lại còn chưa biết mặt và vì thế mà họ cũng không thể nói chuyện nhiều.



Cho nên, bên ngoài có tưng bừng náo nhiệt, có long trời lở đất, phòng tân hôn vẫn lạnh ngắt như tờ.



Đêm tân hôn có thể gọi là hai thế giới đảo ngược, bên ngoài tân khách cố ăn, cố uống, làm như họ cứ sợ “lỗ”, họ phải cố làm sao cho nếu không lời thì cũng phải “huề” với số lễ vật họ mừng hôn lễ.



Vậy mà bên trong, cặp Tân lang và Tân giai nhân lại đói meo.



Đây là đêm của chính họ, thế mà trọn cả ngày, làm như chuyện đó, tiệc đó của người nào khác...



Họ dè dặt từng ly từng tý, ngồi không dám ngồi ngay, đứng không dám đứng thẳng, nói năng thật ít và thật nhỏ, làm như chỉ cần sơ sẩy một chút xíu thôi là cuộc đời của họ cũng sẽ... đi tong.



* * * * *



Mảnh khăn hồng che mặt của Yến Thất đã được dỡ lên.



Nàng ngồi ghé bên mép giường, cúi mặt nhìn xuống mũi giày thêu...



Quách Đại Lộ ngồi trên một chiếc ghế xa xa, dáng sắc ngơ ngơ ngáo ngáo.



Nàng không dám nhìn hắn, hắn cũng không dám nhìn nàng.



Giá như có vài chén rượu vào bụng, có lẽ hắn sẽ mạnh dạn lên đôi chút, nhưng khốn là trọn ngày không dám nếm giọt nào.



Hình như là một thông lệ, giá như Tân Lang có một chén rượu trong tay thì lập tức sẽ có rất nhiều kẻ “hảo tâm” chạy lại giành lấy uống, họ làm như đó là chén thuốc độc không bằng.



Hai người vốn là cặp bạn thân, trước đây gần như mỗi giờ, mỗi phút có rất nhiều chuyện phải nói với nhau, không nói là không chịu nổi, nhưng khi trở thành chồng vợ thì không thể là “bằng hữu” nữa.



Những lời lẽ khi còn là bằng hữu, họ phải lập tức bỏ vào rương xe khóa lại, ngàn đời không được lấy ra.



Hai người bỗng nhiên trở thành xa quá, lạ quá...



Vì thế, không ai dám mở lời.



Quách Đại Lộ kể ra thì cũng có chuẩn bị... tư tưởng, hắn nghĩ cũng không có gì khó ứng phó cho lắm, nhưng khi đặt chân vào phòng hoa chúc, hắn bỗng biến thành một con người khác, biến thành một kẻ đần đần đờ đờ...



Hắn vốn muốn bước lại ngồi gần bên Yến Thất, nhưng không hiểu vì sao, đôi chân hắn như không gân cốt, đứng lên cũng không muốn nổi chứ đừng nói tới đi.



Tình trạng “dậm chân một chỗ” như thế khá lâu, Quách Đại Lộ cảm thấy xương cần cổ của mình dính khắc vào nhau, không còn cử động được nữa.



Giá như cứ giữ y “nguyên trạng” có lẽ toàn thân hắn sẽ thành đá...



Cũng may, ngay lúc ấy, Yến Thất vụt hé môi.



Nàng nói trống không :



- Tôi buồn ngủ.




Nói ngủ là ngủ, làm như nhắc tới tiếng đó là hai mắt bắt khép lại liền, nàng không tháo giày, cũng không thay áo, nàng cứ để y như bộ vận “rình rang” ấy mà nằm ngay.



Nàng với lấy chiếc mền có thêu cặp “Uyên ương hí thủy” mới tinh quấn cứng vào mình.



Nàng quay mặt vào phía vách, thân nàng co lại y như con tôm luộc.



Quách Đại Lộ cắn môi, hình như mắt hắn gợn chút cười, hắn nói... trổng :



- Sao bữa nay không đuổi ra?



Yến Thất không nói, làm như vừa nằm xuống là đã... ngủ mê man.



Quách Đại Lộ bạo dạn hơn, hắn cười :



- Có người trong phòng, ngủ không được mà?



Yến Thất vốn định làm thinh, nhưng rồi vẫn phải nói :



- Làm thinh cho người ta ngủ có được không?



Lời lẽ hơi gắt, nhưng giọng nói thì lại rất dịu dàng.



Quách Đại Lộ chớp mắt tấn công :



- Có tôi trong phòng cũng ngủ được sao?



Yến Thất cắn môi, nàng nói thật nhỏ :



- Người khác kìa...



Quách Đại Lộ bắt trớn :



- Chứ đây là người gì?



Yến Thất sặc cười :



- Là quỷ?



Quách Đại Lộ muốn cười, nhưng hắn lại làm bộ thở ra :



- Lạ nhỉ? Người mà lại gả cho quỷ? À nè, nhớ hồi đó hay nói rằng cho dù đàn ông trên đời này có chết sạch, cũng hổng thèm ưng tôi mà...



Yến Thất vụt lật nghiêng qua, nàng chụp chiếc gối bông vụt thẳng vào Quách Đại Lộ...



Cũng ngộ, đã ném và nhất là biết chiếc gối bông, chiếc gối không thể làm đau được ai, thế mà nàng cũng cố hạ tay cho chiếc gối bay vào mình chứ không dám nhắm ngay mặt hắn...



Mặt nàng đỏ bừng bừng.



Chiếc gối bay trở lại, không phải bay một mình mà dẫn theo cả Quách Đại Lộ...



Yến Thất mặt hình như có lửa, nàng nói không ra tiếng :



- Làm... làm gì vậy...



Quách Đại Lộ dúi mặt xuống :



- Cắn!



* * * * *



Chiếc màn nhung màu hồng đã được buông xuống từ lúc nào không biết.



Nếu công nhận lời cho rằng “phòng tân hôn” là lò thịt, thì phải nói thêm, đó là lò thịt... muỗi, vì tiếng trong đó y như tiếng muỗi kêu.



Quách Đại Lộ nói :



- Kỳ ghê nghen.



Yến Thất hỏi :



- Kỳ cái gì?



Quách Đại Lộ cười :



- Đám mình bị người ta gọi là đám ở dơ, thế sao mình em không có mùi hôi nhỉ?



“Chách... chách...”



Tiếng đánh mà y như tiếng đập muỗi, còn nhẹ hơn tiếng đập muỗi nhiều và càng đánh càng nghe nhẹ...



Trời đã sáng rồi.



Trong phòng lặng im một lúc khá lâu, bây giờ bắt đầu nghe tiếng.



Quách Đại Lộ thì thầm :



- Đố em biết anh đang nghĩ gì?



Giọng Yến Thất lí nhí nghe không rõ, hình như nàng chỉ ư ư...



Quách Đại Lộ nói :



- Anh đang nghĩ rất nhiều chuyện kỳ lạ lắm, chẳng hạn như anh đang nghĩ về một cái đùi thỏ vừa trắng vừa mềm...



Yến Thất sặc cười :



- Chứ không phải đang nghĩ tới em à?



Quách Đại Lộ nói :



- Không phải.



Yến Thất hỏi :



- Sao vậy?



Quách Đại Lộ nói thật nhỏ :



- Vì nếu nghĩ như thế chắc anh... nuốt em luôn quá!



Hắn thì thào nói tiếp :



- Được một người vợ thế này đã thiếu điều chết đi sống lại, nếu lỡ... nuốt mất làm sao?



Yến Thất “xì” một tiếng :



- Thì kiếm người khác.



Quách Đại Lộ hỏi :



- Biết kiếm ai bây giờ?



Yến Thất nói :



- Chẳng hạn như... như Toan Mai Thang.



Quách Đại Lộ nói :



- Em biết “Toan” là gì không? “Toan” là chua, nàng đó chua lắm, nàng ta chỉ khoái mỗi mình em thôi.



Hắn vụt cười cười :



- Bây giờ nhớ lại anh mới biết, ngày hôm ấy em cự tuyệt cô ta, thế mà cô ta lại không giận, bởi vì cô ta biết hai người cùng... một thứ.



Yến Thất nói :



- Nếu em là đàn ông thì em sẽ cưới nàng.



Quách Đại Lộ hỏi :



- Mà nè, tại làm sao em không chịu nói cho anh biết em là gái nhỉ?



Yến Thất nói :



- Ai biểu đui làm chi? Ai người ta cũng biết, chỉ một mình anh không biết.



Quách Đại Lộ hỏi :



- Nhưng làm sao cứ đợi cho đến lúc anh sắp chết tới nơi rồi em mới định nói?



Yến Thất nói :



- Bởi vì...



Nàng ngập ngừng và cuối cùng nói nhỏ bên tai hắn :




- Bởi vì nói sớm quá, em sợ... thất vọng vì anh sẽ chẳng thương em.



Nàng nói chưa dứt câu là ấp ứ ngang, hình như miệng nàng bị vật gì trám lại...



Qua một lúc khá lâu, giọng nàng hổn hển :



- Thức nói chuyện vui chơi thôi chứ hổng giao... bậy bạ à!



Quách Đại Lộ nói :



- Được rồi, nói chuyện không thôi, nhưng em biết không, em đừng có sợ anh không thương em.... Em không biết à? Bây giờ cho dầu đem hết con gái toàn thế giới lại đổi lấy em, anh cũng hổng thèm đâu...



Yến Thất hỏi :



- Thật à?



Quách Đại Lộ nói :



- Thật chứ giả làm sao được? Hổng tin thử coi thì biết.



Yến Thất hỏi :



- Bây giờ không cần phải tất cả con gái toàn thế giới, một mình Thủy Nhu Thanh không thôi, anh chịu đổi em không?



Quách Đại Lộ thở ra :



- Nàng quả thật là một cô gái tốt mà lại đáng thương, chỉ có điều lòng anh đã bị em choán cả rồi, bây giờ chỗ đâu mà nhét thêm người khác.



Yến Thất sặc cười nho nhỏ và rồi không khí lặng im.



Hình như miệng của cả hai người đều bị vật gì trám lại...



Cứ im như thế thật lâu, tiếng của Quách Đại Lộ thì thào :



- Anh biết sở dĩ em làm như thế là muốn thử xem anh có thật yêu em không...



Yến Thất cắn môi :



- Nếu anh bằng lòng ở lại với Thủy Nhu Thanh thì trọn đời anh không còn mong gì gặp em được nữa.



Quách Đại Lộ hỏi :



- Thế nhưng khi anh đã tới đây rồi, tại sao em lại cũng vẫn không cho anh gặp mặt?



Yến Thất nói :



- Ngoài em ra, còn nhiều người khác muốn thử anh nữa chứ, người ta muốn xem anh có đảm lược, có thông minh, có thật lòng tốt hay không, cần phải xem anh có đủ tư cách làm rể của cha em không chứ...



Quách Đại Lộ nói :



- Tất nhiên ai cũng muốn xem anh có gan đến Long Vương miếu hay không, có đủ thông minh khám phá bí mật trong nhà này không, anh biết thế.



Yến Thất nói :



- Đêm ở Long Vương miếu, nếu anh lôi thôi với tiểu biểu muội của em, hoặc anh không chịu đưa về nhà thì cũng đừng hòng gặp được em đâu.



Quách Đại Lộ thở ra :



- Cũng may, anh vừa có gan, vừa thông minh mà lại vừa là con người tốt...



Yến Thất cười :



- Nếu không thì làm sao anh lại có thể cưới được người vợ tốt như em?



Quách Đại Lộ thở dài :



- Cho đến bây giờ anh mới tin rằng duyên số của mình đã do trời định sẵn.



Yến Thất cười :



- Xì, cái gì cũng để đến nơi rồi mới biết, thông minh mà gần cả năm cũng không biết người ta là con gái...



Quách Đại Lộ nói :



- Người ta không thèm nói ra, người ta làm bộ không biết, sợ vén màn bí mật sớm quá rồi... bụng cũng lớn sớm làm sao...



Yến Thất vả nhẹ vào má hăn và cười run rúc, cả hai cùng cười nhưng tiếng cười cùng tắt nghẹt...



Trong phòng lại lặng im, chỉ nghe tiếng động xì xào.



* * * * *



Trái trên cây đã bắt đầu nặng trĩu, ngày xuân nay đã đi qua, nhưng bù lại, sự thu hoạch mùa màng đã tới kề bên.



Yến Thất ngồi dưới tàng cây dùng khăn tay làm quạt, mặt nàng hơi ửng mịn, nàng nói lầm thầm :



- Khí trời oi bức quá, nhất định cái bệnh lười của anh Vương phải nặng nhiều hơn.



Quách Đại Lộ nói :



- Không biết bấy lâu nay hắn và tiểu Lâm làm những chuyện gì?



Yến Thất nói :



- Khỏi lo, họ không có cô quạnh đâu, nhất là anh Lâm.



Quách Đại

Lộ hỏi :



- Sao biết?



Yến Thất nhoẻn miệng cười :



- Anh quên cái cô gái bán hoa rồi à?



Quách Đại Lộ cười và hắn nghe ngay giọng ca ngọt lịm :



“Người con gái nhỏ, “Mang giỏ hoa hồng, “Sương rơi đầu cỏ, “Em đến chợ đông...”



Giọng ca nghe thật bùi tai, tự nhiên, không phải của cô gái bán hoa mà là phát ra từ cửa miệng xinh xinh của Yến Thất.



Nàng vừa đi vừa hát, tay nàng phe phẩy chiếc khăn hồng, bao nhiêu khách qua đường xuôi ngược đều bị giọng ca hấp dẫn.



Quách Đại Lộ cười :



- Đừng quên là bây giờ em đang mặc y phục đàn ông đấy nhé.



Mình nàng vận y phục đàn ông nhưng giọng ca của nàng như oanh hót.



Chuyện con gái giả nam trang không phải là chuyện không thường thấy, các cô liếng sáo thường hay làm như thế.



Yến Thất liếc Quách Đại Lộ :



- Ăn nhằm gì, em có làm cách nào, người ta cũng nhận ra ngay là gái, con gái mà muốn thật giống đàn ông, muốn cho mọi người không nhận nổi thì đâu phải là chuyện dễ...



Nàng lườm Quách Đại Lộ một cái thật dài và nói tiếp :



- Chỉ có thể lừa được những anh chàng... ngốc.



Quách Đại Lộ cười :



- Đâu phải riêng anh, cũng có nhiều người trước kia không nhận ra em đấy chứ?



Yến Thất nói :



- Trước thì cũng có phần hơi khác.



Quách Đại Lộ hỏi :



- Khác chỗ nào?



Yến Thất nói :



- Trước kia ăn vận có phần... dơ dáy, mà mọi người đều cho rằng con gái thì phải sạch sẽ hơn đàn ông.



Quách Đại Lộ hỏi :



- Người ta cho như thế, nhưng sự thật thì sao?



Yến Thất háy mắt một cái thật dài :



- Sự thật thì cũng vẫn... sạch hơn chứ sao!



* * * * *




Đó là con đường dẫn đến Phú Quý Sơn Trang.



Họ không hề quên bằng hữu của họ, họ muốn mang cái hạnh phúc của họ đến cho bằng hữu được vui chung - một tác dụng khác là như thế cũng để tăng thêm hạnh phúc cho chính họ.



- Anh Vương và anh Lâm nếu biết chúng mình... chúng mình đã thành hôn, chắc họ sẽ vui lắm...



- Nhưng không biết tiểu Lâm nó có... ghen không nhỉ?



Nói xong Quách Đại Lộ vừa cười vừa bỏ chạy.



Yến Thất rượt riết theo.



Họ không đi xe, cũng không chịu cưỡi ngựa, họ vừa đi vừa cười nói, vừa đuổi bắt y như hai đứa trẻ.



Quả thật, tuổi họ tuy cũng đã thành nhân, nhưng lòng họ bây giờ trẻ lại quá nhiều, sinh thú đã làm cho con người quên đi cả tuổi.



Họ vui đùa chạy nhảy cho đến mệt, họ ngồi dựa vào nhau dưới bóng cây bày bánh ra ăn.



Cho dầu là thứ bánh nguội lâu ngày khô cứng, đối với họ bây giờ cũng cảm thấy ngon.



Quách Đại Lộ đã mấy ngày rồi không hề uống rượu, hình như hắn không nghe thèm, trừ lúc ra đi, để tiễn hành rể và con gái, Nam Cung Xú có bày tiệc rượu.



Ông ta phá lệ uống nửa chén thôi, nhưng lại ép con gái và rể uống thật nhiều, vì thế, hôm đó cả hai đều say túy lúy.



Yến Thất cười nói :



- Tuy bây giờ cha không uống rượu nhưng lại luôn thích thấy người khác uống.



Quách Đại Lộ cười :



- Trước kia chắc cha mạnh rượu lắm.



Yến Thất nói :



- Nói mạnh không chưa đủ mà phải nói nếu uống kình thì mười... Quách Đại Lộ cũng phải bò càng.



Quách Đại Lộ nhún vai :



- Hứ!



Yến Thất hỏi :



- Hứ sao?



Quách Đại Lộ cười :



- Nghĩa là chẳng những không phục mà cũng không tin.



Yến Thất nói :



- Tiếc là bây giờ cha đã già rồi, bệnh cũ lại tái phát, đã mấy năm nằm một chỗ không đi đâu được, chứ nếu không thì thử anh có bò không là biết.



Nhắc đến bệnh trạng của cha, Yến Thất chợt dàu dàu...



Quách Đại Lộ cũng thở ra :



- Cha quả thật là một con người vĩ đại, thật anh không ngờ cha lại để cho mình đi.



Yến Thất hỏi :



- Sao vậy?



Quách Đại Lộ nói :



- Bởi vì bây giờ... cha cô đơn quá, nếu người khác chắc cha bảo mình ở lại với cha.



Yến Thất nói :



- Cha không như người khác đâu, bất cứ chuyện gì dù khó khăn khổ sở đến cách mấy, cha cũng quyết không hề để cho ai bị dính lây, từ trước đến nay biết bao chuyện gian truân, cha chỉ một mình cắn răng chịu đựng...



Đôi mắt của nàng vụt sáng lên, hình như sự can đảm và lòng vị tha của người cha đã làm cho nàng hãnh diện.



Quách Đại Lộ nói :



- Thật tình, từ trước đến nay, anh không thể tường tượng cha là một người như thế.



Yến Thất hỏi :



- Chứ anh tưởng sao?



Quách Đại Lộ nói :



- Chứ theo truyền thuyết giang hồ thì cha là một con người dễ sợ lắm, nhưng bây giờ anh thấy ngược lại, chính bản thân cái “truyền thuyết” ấy mới thật là đáng sợ.



Nhưng anh thật không hiểu tại sao cha lại có thể chịu đựng nổi tai tiếng như thế ấy.



Yến Thất buồn buồn :



-Cũng có lẽ không còn cách nào hơn nữa.



Quách Đại Lộ nói :



- Cũng may là cha còn có được bằng hữu tốt, nhìn lòng trung thực và thương yêu kính mến của nhóm Thần Đà Tử đối với cha, chính anh cũng thấy mừng.



Yến Thất trầm ngâm :



- Anh có biết trước kia họ đối với cha như thế nào không?



Quách Đại Lộ lắc đầu.



Yến Thất nói :



- Trước kia họ định giết cha đấy, nhưng qua nhiều cuộc quyết đấu, qua nhiều trận thử thách, họ cũng như anh, họ mới thấy rằng cha không như nhân vật trong truyền thuyết giang hồ, vì thế, họ trở thành bằng hữu của cha.



Nàng cười, giọng cười vẫn đượm vẻ buồn, nhưng không giấu được phần đắc ý :



- Vì để trọn tình với cha, Kim La Hán đã bội phản Thiếu Lâm, đã không hối tiếc làm một phản đồ mà trọn đời phải giấu mãi chân tướng của một nhà sư.



Quách Đại Lộ gục gặc đầu :



- Chính vì tình cảm vĩ đại ấy mà con người khác hẳn loại cầm thú, và trái lại, vẫn có kẻ đã bán rẻ cái vĩ đại ấy của con người.



Yến Thất nói :



- Nhưng tinh thần hữu nghị chân thành ấy phải có từ trong biên cảnh của tử sinh, chỉ trong gian nguy khốn đốn nhất, tình cảm mới có dịp trở thành vĩ đại.



Cả hai chỉ nói tới đây rồi im lặng.



Hình như họ đang thấm thía cái tình bằng hữu mà họ đang nói tới.



Không phải họ thấm thía bởi tình bằng hữu của người khác mà họ thấy được ở chính mình.



Họ chẳng đã không cùng sống chết hay sao?



Và hình như cả hai cùng không muốn đề cập thêm nữa, bản thân họ và cả cuộc đời thiên hạ đã đau khổ quá nhiều rồi, họ chỉ muốn nghĩ và hành động theo chiều hướng tìm nguồn an ủi...



Họ phải sống trọn vẹn cho sự vui tươi của tuổi trẻ dầu phải trả bằng bất cứ giá nào...



Họ dặn lòng phải hãnh diện với quá khứ và nhắm về tương lai sáng lạng.



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện