Giang Sơn Tươi Đẹp

Thị Tẩm Nam Sủng


trước sau

Tại cung Trữ Minh rộng lớn.

Đằng sau tấm rèm đá thủy tinh như ẩn như hiện khắc họa lên bóng dáng trắng xóa của người nằm nghiêng trên giường. An Ninh Hề đang nhàn hạ nhắm mắt dưỡng thần, vết thương trên người vẫn chưa hoàn toàn khôi phục, vì vậy, trong mấy ngày nay nàng ngoài điều tra người ám sát mình cùng lai lịch của đám người Tri Ngọc ra, thì chỉ toàn tâm toàn ý chú trọng vào việc nghỉ ngơi tịnh dưỡng thân thể.

Không bao lâu, cửa điện bỗng truyền đến tiếng chân vững vàng nhịp bước.

Suốt mấy ngày qua, ngày nào cũng có tốp năm tốp ba đến thỉnh an thăm hỏi An Ninh Hề, phần lớn là các đại thần, dĩ nhiên còn có cả trưởng công chúa An Tĩnh Hề là trưởng tỷ trên danh nghĩa đã xuất giá... cùng Cơ thái hậu cưng chiều mình đến không có giới hạn kia nữa.

An Ninh Hề vốn thích yên tĩnh, những người này hễ đến là khiến cho nơi ở của nàng ồn ào rôm rả, người thì ân cần hỏi han bệnh tình, người thì phô trương cảm động đội ơn trời đất..., làm nàng sợ họ đến tránh còn không kịp. Vì thế, khi vừa nghe được tiếng bước chân đó, An Ninh Hề thiếu chút còn tưởng lại có người đến thăm hỏi nữa chứ, nhưng khi nghe thấy nhóm cung nhân xưng hô với người nọ thì nàng mới yên lòng.

Thì ra là Vũ Chi Duệ.

Từ khi nàng tỉnh lại đến nay đã qua đúng ba ngày, An Ninh Hề chỉ cho Vũ Chi Duệ thời gian ba ngày điều tra, vậy chắc hẳn hôm nay nàng sẽ nghe được đáp án đang mong đợi.

"Vi thần tham kiến quân thượng."

Theo sau âm thanh của Vũ Chi Duệ vang lên, An Ninh Hề chậm rãi mở mắt ra. Vũ Chi Duệ vừa ngẩng đầu thì chạm phải ánh mắt ấy, trong lòng rất đỗi ngạc nhiên. Vì cảm thấy ánh mắt đó vô cùng nhanh nhạy và sắc bén, không còn nét ngây thơ khờ khạo như ngày xưa nữa, thậm chí còn phải nói là đần độn ngốc nghếch.

Vũ Chi Duệ tuy là người tập võ, ngày thường không câu nệ tiểu tiết, nhưng vào thời khắc quan trọng cũng không hẳn là người cẩu thả thiếu suy nghĩ, vì vậy ngay lập tức dằn xuống mối nghi ngờ trong lòng, cúi đầu chờ An Ninh Hề lên tiếng.

"Điều tra rõ chưa?" Giọng nói hờ hững vang lên, tuy vẫn là cách nói biếng nhác như ngày trước, nhưng giọng điệu thì hết sức lạnh nhạt.

Vũ Chi Duệ nghe An Ninh Hề hỏi bèn vội vàng nói: "Khởi bẩm quân thượng, chuyện về thích khách đã điều tra rõ, là do một tổ chức thích khách trong thành Kim Lăng làm, quân thượng có chỉ thị gì không ạ?"

An Ninh Hề cười khẽ hai tiếng, "Chuyện này còn cần hỏi sao? Tất nhiên là phải nhổ cỏ tận gốc, tiêu diệt mọi hậu hoạn. Nhưng chuyện này vẫn phải tiếp tục điều tra thêm, phía sau chắc chắn còn có người chỉ điểm."

Dù rằng đang nói về chủ đề liên quan đến sinh mạng, nhưng vẻ mặt An Ninh Hề lại vô cùng bình thản, khóe môi còn thấp thoáng như có ý cười khiến lòng Vũ Chi Duệ càng sinh nghi, người con gái trước mắt này thật sự vẫn là chủ tử mà mình đã hầu hạ mười mấy năm qua hay sao?

An Ninh Hề thấy vẻ mặt bàng hoàng của Vũ Chi Duệ, biết chắc y đã sinh lòng nghi ngờ với sự thay đổi này của mình, có điều nàng cũng chẳng quan tâm, bởi vì không ai có thể chứng minh được sự thực nàng không phải là An Ninh Hề.

Đương nhiên điểm đó cũng là sau khi tỉnh lại nàng mới nghĩ thông suốt. Ban đầu khi mới tỉnh, thật ra nàng chưa nắm rõ rốt cuộc An Ninh Hề có quyền lực như thế nào, vì vậy mới để ý nghe ngóng, không để người khác phát hiện ra thật sự là mình đã thay đổi. Và bây giờ, nàng đã hoàn toàn hiểu được, toàn bộ quyền lực lẫn thực tế của Nam Chiêu đều nằm trong tay An Ninh Hề, nên cũng yên lòng.

Nàng không làm những chuyện mà mình không nắm chắc, cho nên bất kể chuyện gì cũng nhất định phải nằm trong tình huống bản thân có thể kiểm soát thì mới đưa ra phán đoán.

"Vậy chuyện về bọn người Tần Hạo thì sao?" An Ninh Hề trực tiếp dời đi đề tài, thành công chi phối sự ngờ vực vô căn cứ của Vũ Chi Duệ.

"Chuyện này...." Vũ Chi Duệ nhíu nhíu mày, lòng thầm nghĩ không biết nên trả lời thế nào.

Nhiệm vụ này thực sự quá khó khăn. Hắn chỉ biết Tri Ngọc công tử cùng Tần Hạo đến từ Tây Hoa, đại khái là được Nữ Hầu nhặt về từ biên cảnh Nam Chiêu vào mùa Xuân của ba năm trước. Khi ấy hắn một thân trọng thương, hộ vệ của hắn là Tần Hạo khắp người cũng đầy máu, đến nỗi ngay cả một đại trượng phu như Vũ Chi Duệ đây nhìn thôi cũng thấy kinh hãi. Nhưng Nữ Hầu vừa thấy gương mặt đẹp như tiên nhân của Tri Ngọc sau khi tắm rửa sạch sẽ liền lập tức quyết định mang theo hắn về vương cung, đã hao tốn không biết bao nhiêu dược liệu trân quý để chữa trị cho hắn, mới bảo toàn được tính mạng.

Vũ Chi Duệ suy nghĩ hồi lâu cũng không biết nên bắt đầu nói từ đâu, cuối cùng quyết định kể lại đầu đuôi ngọn nguồn sự việc năm đó nhặt được Tri Ngọc và Tần Hạo, tuy có thêm vào một số chi tiết, đồng thời cũng giấu nhẹm những gì không nên nói.

Sau khi kể xong, rốt cuộc Vũ Chi Duệ cũng thấy được vẻ kinh ngạc xa cách đã lâu trên mặt An Ninh Hề, hắn còn tưởng rằng vĩnh viễn sẽ không còn nhìn thấy biểu hiện đó ở Nữ Hầu trước mắt này nữa. Song hắn cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu biết kinh ngạc như vậy tức là nhiệm vụ báo cáo của hắn coi như đã hoàn thành.

Sở dĩ An Ninh Hề kinh ngạc là bởi vì đến thời điểm này cuối cùng nàng đã hiểu rõ một việc.

Thì ra Tri Ngọc chính là nam sủng của nàng.

Kỳ thực dẫu có là nam sủng của An Ninh Hề, thì xét cho cùng người đàn ông đó vẫn chỉ là vật sở hữu của nàng mà thôi.

An Ninh Hề thu hồi vẻ mặt ngạc nhiên, nhìn Vũ Chi Duệ hỏi, “Chỉ có bấy nhiêu? Ngươi không có phái người đi Tây Hoa điều tra sao?

Vũ Chi Duệ lập tức đáp: "Dạ có, nhưng không thu hoạch được gì."

Không thu hoạch được gì.

Chỉ đơn giản năm chữ đã đem thân phận của Tri Ngọc và Tần Hạo vùi lấp trong sương mù, khiến người ta không tài nào đoán nổi. Trong lòng An Ninh Hề có chút không vui, không tra được sao? Nếu dùng tổ chức tình báo trước đây nàng thành lập khi còn ở Đông Việt, thì sẽ không rơi vào hoàn cảnh khó xử thế này. Ở quá khứ của nàng, nàng chưa bao giờ bị thất bại trong việc điều tra một ai đó.

Mặc dù không vui, nhưng An Ninh Hề không đến mức giận chó đánh mèo sang Vũ Chi Duệ, nàng khoát khoát tay với hắn, "Tra không được thì thôi, để nghĩ ra cách rồi tính sau, ngươi đi xuống trước đi."

Vũ Chi Duệ khom người thi lễ, thối lui từ từ ra cửa, nhưng khi chân vừa bước qua khỏi ngưỡng cửa thì bỗng bị An Ninh Hề gọi lại.

Hắn đứng lại vội vàng xoay người, sau đó nghe An Ninh Hề dùng giọng điệu thủng thỉnh nói một cách rất quỷ dị: "Ngươi đi thông báo với Tri Ngọc công tử một tiếng, nói là...." An Ninh Hề còn cố tính kéo dài giọng ra, ngập ngừng một lúc mới nói tiếp: "Nói là… bổn cung cho đòi, tối nay công tử đến đây thị tẩm."

Vũ Chi Duệ nghẹn họng đớ lưỡi, há to miệng nhìn An Ninh Hề, mặt đỏ bừng ngượng ngùng. Trong lòng vừa thầm giật mình bởi sự phóng khoáng đột biến của Nữ Hầu, mặc khác cũng đồng thời kêu khổ không ngừng.

Tại sao nhiệm vụ truyền lời này lại rơi lên đầu hắn? Chuyện như vậy bảo hắn làm sao mở miệng?

Cùng là thân đàn ông như nhau, giờ phút này hắn đột nhiên rất đồng tình với Tri Ngọc công tử. Bởi vì sự tồn tại của hắn chỉ là kiểu gọi thì đến, đuổi thì đi.

Vũ Chi Duệ không dám làm trái ý An Ninh Hề, dù lòng không tình nguyện nhưng vẫn phải cung kính bẩm một tiếng “Dạ”, sau đó cất bước đi về hướng điện Trọng Hoa.

Điện Trọng Hoa lúc này vẫn im ắng tĩnh lặng như thường ngày, trong điện không một bóng người, thậm chí ngay cả bóng dáng của một cung nhân cũng không có. Vẻn vẹn chỉ có hai người đang ngồi ở rừng trúc phía trước điện.

Tri Ngọc và Tần Hạo đang đánh cờ.

Bàn cờ được làm bằng vàng ròng, từng hình dáng hoa văn trên mặt bàn cho thấy phải là người có tay nghề cao kết hợp với kỹ thuật đặc biệt mới khắc họa lên được như thế. Nhìn tổng thể mà nói thì quả thật hoàn mỹ tự nhiên như trời sinh, sặc sỡ đến loá
mắt. Còn quân cờ thì được chế tác từ ngọc thạch màu trắng vân xanh, vàng ngọc kết hợp khiến cho toàn bộ bàn cờ nhìn có vẻ vô cùng xa hoa hoang phí.

Tri Ngọc đã thay đổi một thân thường phục, toàn thân trên dưới vẫn là một màu trắng, có thể thấy được hắn rất yêu thích màu sắc này. Dáng vẻ của hắn lúc này hết sức điềm tĩnh nhàn nhã, còn Tần Hạo ở phía đối diện thì đang vò đầu bức tai, dường như đã không còn kiên nhẫn.

"Công tử, thuộc hạ thật sự không thể tiếp tục được nữa, người cho thuộc hạ nhận thua đi."

Tần Hạo đã sớm muốn đầu hàng, nhưng Tri Ngọc nhất quyết không cho, một hai bắt hắn phải chiến đấu đến giây phút cuối cùng.

Tri Ngọc nghe vậy, vẻ mặt mang ý cười nhìn hắn, "Tần Hạo, dường như ngươi đã quên tinh thần hăng hái trước đây của chúng ta khi còn dong ruỗi trên sa trường rồi, sao giờ lại dễ dàng mở miệng nhận thua như thế?"

Tần Hạo nhìn y cười cười ngượng ngùng, trên gương mặt ngời ngời phong độ lộ ra vẻ xấu hổ, "Công tử, chuyện này sao có thể so sánh được, thuộc hạ đánh trận còn nghe được, chứ người bảo thuộc hạ loay hoay với những thứ này, quả thật đã làm khó thuộc hạ rồi."

Tri Ngọc cười lắc lắc đầu, "Nói vậy là sai rồi, bất luận là chiến trường, đánh bạc, thương trường hay tình trường, thậm chí là cả cuộc đời con người, đều có thể bói ra được từ ván cờ này."

Tần Hạo tỏ ra hơi khó hiểu, ấp úng nói: "Công tử, nếu nói như người, vậy cuộc đời này của thuộc hạ cũng chẳng có niềm vui thú gì rồi, chỉ một ván cờ như vậy mà có thể nắm được cả cuộc đời con người ta ư, vậy đâu còn ý nghĩa gì?"

Tri Ngọc biết nếu nói tiếp với hắn cũng chỉ phí công vô ích, đành bất đắc dĩ cười lắc đầu, sau đó đột nhiên dừng lại động tác, vẻ mặt nghiêm nghị ngồi thẳng người dậy nói với Tần Hạo: "Có người đến."

Tần Hạo giật mình, định thần cẩn thận nghe ngóng, quả nhiên có tiếng bước chân rất nhỏ truyền đến. Trong lòng hắn thầm vui sướng, vội hỏi Tri Ngọc: "Có phải võ công của công tử đã sắp phục hồi rồi không?"

Mới vừa rồi Tri Ngọc còn nghe được tiếng bước chân trước hắn nữa, đủ để thấy được nhĩ lực đã từ từ hồi phục, vậy chắc hẳn võ công trước đây cũng đang dần khôi phục rồi.

Tri Ngọc cười nhạt, hơi gật nhẹ đầu, rồi sau đó lại lắc đầu, "Có lẽ vậy, có điều ta từng thử sử dụng chiêu thức, nhưng không tới mười chiêu đã không thể vận nội lực, muốn chạm đến mức độ khôi phục e là sẽ còn phải cần thêm chút thời gian."

Tần Hạo nghe nói như thế chợt ảm đạm cúi đầu, những tưởng dưới sự chăm sóc của Nữ Hầu, vết thương của công tử đã từ từ phục hồi lại như xưa, võ công cũng đang dần dần có tiến triển, nào ngờ đã ba năm trôi qua thế nhưng chỉ có thể sử dụng được mười chiêu thức, kết quả này thật khiến cho hắn khó mà tiếp nhận.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, năm đó công tử bị thương nặng như vậy, thiếu chút nữa còn không giữ được tánh mạng, có thể sống được đến ngày hôm nay, hơn nữa còn đang từ từ hồi phục, đây cũng là chuyện đáng để hắn vui mừng lắm rồi, không phải sao?

Nghĩ tới đây, trong thâm tâm Tần Hạo bỗng có phần cảm kích An Ninh Hề, suy cho cùng nếu không có Nữ Hầu thì giờ phút này công tử sẽ không còn ngồi ở đây rồi.

Cuộc đối thoại nói đến đó thì Vũ Chi Duệ chủ nhân của tiếng bước chân đã đến giáp ranh rừng trúc, hắn liến mắt nhìn tới bóng dáng một thân màu trắng đang ngồi giữa rừng trúc, thầm nghĩ trong lòng: Đẹp quá lắm lúc cũng gây ra tai họa.

Tần Hạo thấy Vũ Chi Duệ đi vào rừng trúc, đứng dậy chắp tay chào hắn, "Bái kiến Vũ thái phó."

Tuy Vũ Chi Duệ có vẻ không thích Tri Ngọc, nhưng ngược lại rất thưởng thức người đồng đạo luyện võ như Tần Hạo, vì vậy thấy hắn hành lễ liền khẽ gật đầu đáp lại.

Tri Ngọc cũng đứng dậy, trên mặt vẫn giữ nguyên nét cười ôn hòa, cũng hướng Vũ thái phó chắp tay, "Không ngờ khách quý viếng thăm, Vũ thái phó đến có việc gì không?"

Vũ Chi Duệ nghe hắn hỏi đến cái nguyên do đã khiến mình ngượng ngùng khốn khổ không thôi, hơi mất tự nhiên tằng hắng một tiếng rồi nói: "Ta đến để truyền lời thay quân thượng."

Tri Ngọc hiếu kỳ “Ồ” lên một tiếng, "Quân thượng mời thái phó sang truyền lời gì cho ta vậy?"

Vũ Chi Duệ nghe hỏi thì càng thêm ái ngại, hắn quét mắt nhìn chung quanh một vòng, rồi lại liếc nhìn sang Tần Hạo, giống như đang do dự không biết có nên nói ra luôn trước mặt hắn hay không, nhưng thấy Tri Ngọc có vẻ đang nóng lòng chờ hắn trả lời, mà Tần Hạo thì không có ý định đi chỗ khác, hắn đành nói ra một câu mà gian nan như bị mắc nghẹn: "Quân thượng cho đòi người... tối nay đến thị tẩm."

Lời vừa dứt, Tri Ngọc trợn mắt há miệng như chữ O. Tần Hạo cũng khiếp sợ không khá hơn y là bao. Nữ Hầu làm vậy là có ý gì? Không đến mức vừa mới tỉnh lại liền nổi lên sắc tâm đó chứ?

Nhưng chỉ trong nháy mắt Tri Ngọc đã khôi phục lại thái độ bình thường, hắn híp mắt bắt đầu trầm tư suy nghĩ về dụng ý trong đó. Cuối cùng đã khẳng định được một sự thật, mình đang thử dò xét Nữ Hầu đồng thời cũng bị nàng dò xét lại.

Nghĩ vậy, Tri Ngọc hết sức bất đắc dĩ thở dài, nhưng mặt vẫn mang ý cười mông lung nói với Vũ Chi Duệ: "Ta biết rồi, làm phiền Vũ thái phó chuyển lời với Nữ Hầu, tối nay ta sẽ đến."

Vũ Chi Duệ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng gật đầu rời đi, hắn không muốn ở lại đây thêm một khắc nào nữa, thật sự quá khiến cho người ta ngượng ngùng mà.

Tần Hạo thấy Vũ Chi Duệ đã đi xa, không thể nhịn được hỏi Tri Ngọc: "Tai sao công tử lại đồng ý? Nữ Hầu làm vậy cũng thật quái dị, trước đây nàng ta có bao giờ làm như thế đâu..."

Tri Ngọc chậm rãi nâng lên một tay ngắt lời Tần Hạo, cười nhạt nói với hắn: "Ngươi đã quên thân phận hôm nay của ta sao? Chỉ cần ngày nào ta còn ở trong cung này, thì ta vẫn là nam sủng của Nữ Hầu, mà đã là nam sủng thì đương nhiên sẽ có lúc được triệu thị tẩm, chuyện này không đến lượt ta có đồng ý hay không."

Tần Hạo thấy y như vậy, trong lòng thương xót không đành, chút cảm kích vừa mới dành cho An Ninh Hề lập tức biến mất không còn một móng. Thân phận của công tử cao quý biết nhường nào, vậy mà bị nàng ta tùy tiện sai bảo như thế, ban đầu chẳng phải nàng ta đã đồng ý không ép buộc công tử hay sao? Sao nay lại tự nhiên trở quẻ?

Tần Hạo nghĩ mãi vẫn không hiểu, Tri Ngọc cũng thế, vì vậy hắn mới quyết định đích thân đến xem một chuyến.

Khóe môi Tri Ngọc từ từ nhếch lên, cười rất có thâm ý, sự tình ngày càng trở nên thú vị. Nghĩ thế nên trong thâm tâm cũng có chút mong đợi đến buổi tối hôm nay.

Muốn dò xét rõ về An Ninh Hề, tối nay chính là một cơ hội tốt.

Bạn đang đọc truyện trên: Webtruyen.com


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện