Giao Dịch Hào Môn: Tổng Giám Đốc Ép Hôn 99 Lần

KHÔNG HẦU NGỦ


trước sau

Ánh mắt anh ta hơi mơ màng, từ từ nhìn ngắm trên tấm kính mờ của phòng tắm. . . . . .

Không thể không nói cô gái này rất lớn mật, không chỉ có gan làm giao dịch với anh ta, cô còn có gan giật hỏng tay khóa, đóng cửa tắm rửa trước mặt một người đàn ông nguy hiểm, cô dựa vào cái gì? Võ thuật? Nhưng trong tay anh ta có súng.

Lúc này, nước dừng chảy, Thương Trăn tóc lù xù, mặc áo choàng tắm đi ra.

Hơi nước dày đặc làm cho gương mặt trắng nõn của cô càng hồng hào, dây lưng buộc bên hông áo tắm trắng như tuyết, đôi chân dài và thẳng lộ ra bên ngoài, mái tóc dài ẩm ướt hơi cuộn xuống, con ngươi đen láy giống như hội tụ các vì sao càng thêm sáng như ngọc.

Tình hình lúc nãy hơi gấp nên Tư Không Cẩn chưa kịp nhìn kỹ, lúc này anh ta phát hiện diện mạo của cô gái này đúng là xinh đẹp! Dáng vẻ bên ngoài khiến cho anh ta máu nóng sôi trào, khí chất tưởng như vô hại nhưng lại sắc bén, càng làm cho anh ta bị mê hoặc không rời được mắt.

Đột nhiên, Tư Không Cẩn liền nảy ra một ý định, anh ta muốn mang cô gái này về chơi đùa một phen.

Thương Trăn tất nhiên không biết Tư Không Cẩn đang suy nghĩ gì, cô cười anh ta, cười nói.

"Có phải anh nên bỏ súng xuống không? Tôi trị vết thương cho anh."

Tư Không Cẩn thấy Thương Trăn bộ dáng rất nghiêm túc, anh nghĩ nghĩ, rồi nâng tay lên đặt súng ở trên đầu giường.

"Không biết cô định chữa trị cho tôi thế nào? Nơi này đều không có dụng cụ y tế."

Tư Không Cẩn cười tà khí, cặp mắt phượng dài hẹp như muốn quyến rũ nhìn chằm chằm cô, tia sáng lạnh trong ánh máy chứng tỏ anh ta không phải người tốt.

Thương Trăn thản nhiên cười khẽ.

"Không cần dụng cụ y tế, anh cởi áo ra là được."

Tư Không Cẩn nghe vậy, chỉ chần chờ trong giây lát rồi cởi phăng áo ra.

Dáng người anh ta không tệ, có cơ bụng sáu múi đẹp mắt, còn có một vài vết sẹo to nhỏ, có thể nói là một cơ thể rất nam tính.

Bụng có một vết tím bầm lớn, vết máu ghê dợn dính khắp nơi trên cơ thể màu lúa mạch, xuống tay nặng như vậy không thể là do mấy cảnh sát vừa nãy làm .

Thương Trăn khẽ im lặng phán đoán, để anh ta nằm xuống rồi cô bước đến bên giường.

Trong tay cô cầm thứ gì đó như là kẹp tóc, nhưng Tư Không Cẩn thế lại tròn mắt nhìn thấy cô từ kẹp tóc rút ra một cái kim châm!

Con ngươi anh ta co rụt lại, cơ thể còn phản ứng nhanh hơn, giây tiếp theo, dao găm của anh ta kề sát cổ Thương Trăn, bắp thịt toàn thân đều căng!

"Cô muốn làm gì?"

Thương Trăn ném chiếc cặp tóc đi, vẩy vẩy chiếc kim trong tay, đây là một chiếc kim châm rất mảnh, dài bốn phân, nhìn qua tuy sắc bén nhưng cũng rất mềm, chỉ cần cơ thể Tư Không Cẩn căng cứng kim châm không thể xuyên vào.

Cô vờ như không thấy chiếc dao găm đang kề trên cổ mình, mỉm cười nói.

"Chỉ là muốn châm cứu cho anh thôi, anh lo lắng quá ."

"Châm cứu?"

Tư Không Cẩn nhíu nhíu mày, vẻ mặt tràn đầy nghi ngờ, dao găm trong tay anh ta từ từ hạ xuống, dừng lại chỗ thắt lưng của Thương Trắn, anh ta híp mắt.

"Tôi thấy cô tuổi còn nhỏ, không nên chơi kim châm, chúng ta chơi trò khác đi. . . . . ."

Tư Không Cẩn nói xong, đang định dùng dao găm khều thắt lưng áo choàng tắm của, "Bên trong cô, hẳn đang rất trống rỗng đi?"

Hai ngón tay Thương Trăn kẹp lấy chiếc dao găm, "Nếu tôi là anh tôi sẽ không phải làm như vậy, trong bụng anh bị chảy máu, hiện tại vẫn chưa ngừng chảy máu, đợi đến ngày mai, sợ là anh phải đặt ống truyền máu ."

Tư Không Cẩn rút dao găm lại, thấy dao găm bị hai ngón tay cô kẹp chặt, anh ta biến sắc, cuối cùng đành chịu buông dao găm rồi nằm xuống.

"Vậy nhờ cô. . . . . ."

Thương Trăn cười ném dao găm xuống mặt đất , "Không có gì."

Bề ngoài hai người hòa hỏa với nhau, nhưng có điều gì kỳ lạ khó nói.

Thương Trăn không hề để ý tới anh ta cầm kim châm nhẹ nhàng ở trên bụng anh ta.

Tư Không ngoài mặt thì tỏ ra không để ý, thế nhưng cơ thể lại căng cứng hết cả lên,

bởi bởi vì bụng là một trong những chỗ dễ bị tổn thương nhất của con người, anh ta phải luôn luôn luôn đề phòng Thương Trăn giở trò quỷ gì.

Thương Trăn lại chậm rãi nhắm mắt lại, bắt đầu tập trung, trong nháy mắt, khí chất cô đột nhiên thay đổi.

Nếu vừa nãy cô xinh đẹp kỳ lạ, thì khi cô mở mắt ra đôi mắt sáng như ngôi sao hội tụ kia càng thêm sáng hơn.

Chính sự nghiêm túc này khiên cho Tư Không Cẩn an tâm phần nào, bắt đầu tin tưởng cô.

Thương Trăn không muốn để ý đến sự thay đổi của anh ta, tất cả sự chăm chú của cô đều đặt ở kim châm trong tay cô.

Châm cứu chữa bệnh thực chất là dùng châm bạc đâm vào đạo huyệt, mục đích giúp loại bỏ khí độc, đả thông kinh mạch.

Nhưng Thương Trăn thì khác, môn châm cứu mà cô học có thể đưa ‘khí’ trong cơ thể vào cơ thể người bệnh thông qua châm bạc, luồng khí này còn được gọi là ‘sự sống’

Cho nên "Khí châm" chỉ có thể cứu người, không thể giết người.

Mà học hết ‘Khí châm’, có thể trẻ hóa sống lâu, kiếp trước cô sống đến ba mươi mấy tuổi đã đạt đến trình độ có thể bất chấp tất cả.

Thương Trăn hít sâu một hơi, vứt bỏ ý nghĩ trong đầu, cổ tay giơ cao, chuẩn bị châm kim.

Đời trước. . . . . . Kỹ năng ý thuật thần kỳ này tạo nên bi kịch sau này cho cô.

Nhưng kiếp này, nó là át chủ bài của cô! Là thanh kiếm bất khả chiến bại của cô!

Một cây châm nhanh như tia chớp, đâm xoắn vào bụng của đối phương, Thương Trăn dùng một chiếc kim châm, chỉ đâm vào một huyệt đạo, nhưng khi cô đâm xuống, sinh khí tràn ngập trong cơ thể cô bay thẳng vào giữa huyệt đạo của đối!

Đây là một trong những thuật khí châm cứu —— điểm long.

Tư Không Cẩn cảm giác vô cùng rõ ràng! Đôi mắt lạnh lùng của anh ta lần đầu tiên hiện lên sự ngỡ ngàng, bởi vì đột nhiên trong bụng trở nên nóng rực không phải do chính mình, mà là. . . . . . Một cây kim châm mang đến.

Thương Trăn hít thở hổn hển, cũng may vừa nãy cô luyện công để thu nạp năng lương, không thì khi châm cây kim này xuống cơ thể đang mệt mỏi của cô chắc chắn là không thể chịu đựng được.

Màu đỏ tím trên bụng Tư Không Cẩn mờ đi với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy, cảm giác này, giống như mỗi một kim châm đâm xuống mang đễn cơ thể anh ta kích thích cùng sức sống trước nay chưa từng có, khiến cho anh ta ‘tự khỏi’ nhanh chóng, chính là tự lành! Tự khỏi từ trong ra ngoài.

Tư Không Cẩn nghĩ đến điều gì đó, đột nhiên nhanh chóng nhìn Thương Trăn chằm chằm , không phải trước kia anh ta chưa từng thấy các bậc thầy châm, thuật châm cứu của bọn họ cũng rất lợi hại, ví dụ như khi mẹ anh ta bị đau đầu, thuốc nào cũng không hiệu quả, chỉ có mỗi tháng châm cứu một lần mới có thể giảm bớt.

Nhưng dù thuật châm cứu của bọn họ có lợi hại cũng không giống với cô gái này, chữa được nội thương bằng một chiếc kim châm.

Kim châm của cô không chỉ là kích thích huyệt đạo, mà còn truyền sinh khí, công phu này đúng là hiếm có.

Mà Thương Trăn đã rút kim châm lại, bắt đầu di chuyển đến chân của anh ta, may là bàn chân anh ta chỉ bị trật khớp.

Tư Không Cẩn chống nửa thân trên dậy, nhìn thấy một cô gái đang quỳ một gối ở cuối giường kiểm tra mắt cá chân cho anh ta, suy nghĩ về lai lịch của cô có thể có động cơ nguy hiểm.

"Cô học thuật châm cứu từ ai?"

Anh ta nghĩ tìm được thầy của cô sẽ bảo đảm hơn, sợ cô không nói, anh ta nói thêm, "Nói cho tôi biết thầy cô là ai, tôi cho cô một trăm vạn."


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện