Giao Dịch Hào Môn: Tổng Giám Đốc Ép Hôn 99 Lần

TRÒ HAY BẮT ĐẦU.


trước sau

“Văn phong, cháu có thể tới nhà dì không?”

Lâm Văn Phong nhíu nhíu mày, đối với người dì này, hắn đã rất phản cảm rồi, cho nên anh nói.

“Dì, cháu đang ở chỗ làm, có việc……”

“Là Trăn Trăn đã xảy ra chuyện!”

Lâm Văn Phong chấn động!

“Cái gì?”

Thấy Lâm Văn Phong có phản ứng mạnh với Thương Trăn như vậy, Lâm Tuyết Hàm bĩu môi, làm bộ làm tịch nói, “Dù sao nó cũng đã xảy ra chuyện, cháu mau tới đi!”

Nói xong, bà ta liền tắt điện thoại, trong lòng rất không vui! Lâm Văn Phong hiện tại còn quan tâm Thương Trăn hơn cả con gái bà ta, nên để nó nhìn thấy trò hề của Thương Trăn, xem nó còn có thích Thương Trăn nữa hay không !

Sau khi Lâm Văn Phong hỏa tốc xin nghỉ, mới có chút ngây ngốc suy nghĩ.

Một lần hai lần bị kích động vì một người con gái cũng không thể nói lên được điều gì, nhưng mà rất nhiều lần đều bởi vì cô mà làm chuyện trái với lẽ thường, rốt cuộc Lâm Văn Phong không còn nào cách tự lừa gạt mình.

Anh…… dường như đã thích cô gái kỳ lạ, lại sắc sảo cả người toàn gai nhọn, nhưng cô đã đính hôn, cô đã thích người khác!

Đem chôn vùi cảm giác chua xót, Lâm Văn Phong hoả tốc đi hướng đến nhà họ Thương, Lâm Tuyết Hàm cũng mạo hiểm chuyện bị Thương Bách Tề chán ghét vứt bỏ, bà ta tới nhà họ Thương.

Lúc này Thương Thanh Thanh sắp không chịu được, cô ta vội vàng đi đến bên cạnh Thương Trăn, thấy Thương Trăn cũng có chút không ổn, liền nói, “Chị, em đưa chị lên phòng nhé? Bác sĩ Lê vẫn còn đang chờ chị đấy.”

Người xung quanh cho rằng Thương Trăn còn phải đi điều trị bệnh, nên không ngăn cản, nhìn Thương Thanh Thanh đưa cô đi còn có chút lưu luyến không rời.

Lê Kính Dân thấy bộ dáng của Thương Trăn, liền biết Thương Thanh Thanh ra tay, trong lòng hắn ta hơi lạnh lại, hoàn toàn không nghĩ tới Thương Thanh Thanh vẫn có để dành trước thuốc mê! Có thể thấy được cô ta muốn đặt Thương Trăn vào chỗ chết đến chừng nào!

Sức lực của Thương Trăn rất lớn, Thương Thanh Thanh sợ đợi lát nữa Thương Trăn phản kháng, Lê Kính Dân sẽ không khống chế được, cho nên nhân lúc Thương Trăn đang mê mang, cô ta lại bỏ vào miệng Thương Trăn một viên thuốc, xác định Thương Trăn ăn viên thuốc, ngã xuống giường ngủ như chết, cô ta mới thở hổn hển nhỏ giọng nói với Lê Kính Dân .

“Chuyện tiếp theo liền giao cho anh…… Nhất định phải đối diện với ống kính, không được che mặt tiện nhân này, tôi…… Muốn thanh danh của cô ta bị mất sạch!”

Trong phòng chỉ có ba người họ, Lê Kính Dân vốn là rất luống cuống, nhưng lúc này, hắn thấy Thương Trăn và Thương Thanh Thanh đều trúng thuốc, ác ý trong lòng hắn tràn lan như cỏ đại, không thể vãn hồi!

Thương Thanh Thanh một bên dặn dò, một bên cố ý hay vô ý xé rách quần áo của mình, như có như không mà dụ dỗ người đàn ông ở trước mắt.

Sao trước kia không phát hiện, diện mạo của Lê Kính Dân lại đẹp trai như vậy, cũng đã từng quen với những đứa con trai non tơ mười mấy hai mươi tuổi, Lê Kính Dân kiểu người ngoài ba mươi tuổi, người đàn ông điềm đạm nho nhã, có lực hấp dẫn trí mạng đối với cô ta .

Cô ta thở ra nói, “Được rồi, tôi không nói nữa, tôi cũng trúng thuốc, muốn đi giải quyết, đợi lát nữa mẹ tôi sẽ tới giúp anh, anh chỉ cần làm tốt việc cần làm…… là được!”

Nói xong, chân cô ta đã mềm nhũn, ngã về phía Lê Kính Dân.

Lê Kính Dân vội vàng đỡ lấy cô ta, cơ thể thiếu nữ mềm mại nóng như lửa kề sát người hắn ta, trong mắt hắn ta bốc cháy lên một ngọn lửa, nếu Thương Thanh Thanh đã nhào vào trong ngực hắn trước, vậy cũng đừng trách hắn không khách khí!

“Thanh Thanh, phải một lúc nữa mẹ em mới tới đây, chi bằng, anh giúp em giải quyết trước nhé?”

Thanh âm ám muội của Lê Kính Dân làm Thương Thanh Thanh tê dại cả người, nhưng cô ta liếc mắt nhìn Thương Trăn một cái, cuối cùng thì một tia lý trí làm cô ta do dự.

“Không thể ở đây, chẳng may tiện nhân này đột nhiên tỉnh dậy thì làm sao?”

Nhưng mà thân thể cô ta vô cùng trống rỗng, chỉ mong bây giờ được ăn luôn Lê Kính Dân!

Lê Kính Dân thấy Thương Trăn đã ngủ như chết, trong mắt hiện lên một ý nghĩ điên rồ!

Mọi chuyện trước mắt, sao lại giống với lúc ban đầu quá vậy? Hắn ngủ với Thương Trăn, sau đó cầm tiền trốn ra nước ngoài.

Ai bảo Thương Trăn không có can đảm, hai mẹ con này hại cô như vậy, còn cô lại thu tay lại vào thời điểm cuối cùng.

Một khi đã như vậy, cũng đừng trách hắn không khách khí!

Có 300 vạn Thương Trăn cho hắn trước đó, hơn nữa sau khi xong việc này, Lâm Tuyết Hàm sẽ cho một trăm vạn, hắn cũng thấy đủ rồi!

Lại còn được ngủ với hai chị em này, thuận tiện báo thù luôn chuyện Thương Trăn giẫm nát tay hắn, tính thế nào cũng đều không thiệt!

Sau khi nghĩ thông suốt, hắn cười rồi đưa Thương Thanh Thanh vào trong phòng tắm, “Không sao đâu, cô ta đã ngủ say như chết rồi, em không yên tâm thì chúng ta vào phòng tắm, động tác

nhẹ nhàng chút, cô ta sẽ không phát hiện đâu! Anh giúp em trước, rồi sẽ giúp em đối phó cô ta!”

Nói xong, giọng điệu của hắn ta càng thêm vội vã cấp thiết.

Thương Thanh Thanh vốn là muốn tìm người khác, nhưng lúc này hơi thở đàn ông trên người của Lê Kính Dân làm cho cô ta vô lực giãy giụa, cũng không định giãy giụa, cứ ỡm ờ nửa đẩy như vậy cùng hắn đi vào phòng tắm.

Trong phòng tắm lập tức vang lên thanh âm ái muội, trong đó còn kèm theo tiếng Thương Thanh Thanh sảng khoái thét chói tai, làm bẩn tai người.

Thương Trăn ngồi dậy, gương mặt cô vẫn rất đỏ, tròng mắt cũng nhiễm tơ máu, nhưng ánh mắt lại rất bình tĩnh, nào có nửa phần bộ dáng ngủ say chứ?

Xem ra, mặc kệ sống lại được bao nhiêu lần, người xấu chung quy vẫn là người xấu, nên làm vẫn là sẽ làm.

Buồn cười nhất là, Thương Thanh Thanh thật không hiểu rõ Lâm Tuyết Hàm, cô ta gọi Lâm Tuyết Hàm đến đây, còn dám cùng Lê Kính Dân làm loại chuyện này, có lẽ có ta dự định là Lâm Tuyết Hàm sẽ từ nhà họ Lâm tới đây, nhưng mà Thương Trăn hiểu rõ Lâm Tuyết Hàm, hôm nay quan trọng như vậy, bà ta sẽ không cách nhà họ Thương quá xa ……

Lúc này, di động của Thương Thanh Thanh sáng lên, Thương Trăn thuận tay cầm lấy, phát hiện là tin nhắn của Lâm Tuyết Hàm.

“Thu phục được chưa? Mẹ sắp tới rồi.”

Thương Trăn tà ác cười, sau đó nhắn trả, “Đã thu phục.”

Làm sao đây, đột nhiên cô có chút mong “Tiết mục” lát nữa.

Lâm Văn Phong cùng Lâm Tuyết Hàm vừa vào cửa, người tron phòng khách đều nhìn lại đây, Lâm Văn Phong nhíu mày, không phải nói đã xảy ra chuyện ư? Sao một màn trước mắt lại giống như mở tiệc?

Lâm Tuyết Hàm nhìn thấy có nhiều người đến, hưng phấn dị thường ! Có nhiều người là tốt, càng nhiều người biết càng tốt! Bà ta vội vàng làm bộ làm tịch nói, “Có ai nhìn thấy con gái cả nhà tôi không?”

Có nam thanh niên nói, “Thương Trăn sao? Chị ấy vừa mới ra ngoài một lúc, lại về phòng rồi.”

Lâm Tuyết Hàm lập tức kích động lên, bà ta ra vẻ khẩn trương hỏi, “Cái gì? Còn bác sĩ tâm lý của nó đâu? Đi rồi sao?”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, cuối cùng nói, hình như không thấy có ai xuống đây.

Lâm Văn Phong nhíu nhíu mày, “Dì, rốt cuộc dì đang làm cái gì thế?”

Làm cái gì? Đương nhiên là xấu mặt Thương Trăn rồi! Bà ta giả bộ lo lắng nói.

“Dì cũng không còn cách gì mà, dì vội vội vàng vàng trở về, là bởi vì dì phát hiện Trăn Trăn hình như có cái gì cùng với bác sĩ tâm lý kia……”

“Cái gì? Chẳng lẽ hiện tại bọn họ đang ở một phòng?” Lâm Văn Phong vừa nghe liền nóng nảy, vội vàng muốn lên lầu, lại bị Lâm Tuyết Hàm túm chặt lại!

Bà ta nhanh nhảu nói, “Văn phong, cháu đừng vội, người nọ nói còn không biết có phải thật hay không, cháu đừng kích động!

Cháu cũng biết, tinh thần Trăn Trăn có chút vấn đề, bác sĩ Lê có lúc sẽ dùng thôi miên để trị liệu, cháu tùy tiện xông vào như vậy, chẳng may quấy nhiễu bọn họ chữa bệnh thì làm sao?”

Lâm Văn Phong nhìn chằm chằm Lâm Tuyết Hàm, ánh mắt sắc bén, giống như muốn xuyên thấu bà ta!

“Vậy dì nói bây giờ phải làm sao ?”

Anh từng câu từng chữ hỏi, Lâm Tuyết Hàm bị ánh mắt của anh bức cho run lên.

Mọi người thấy có cảnh tượng náo nhiệt, đều vây quanh lại đây, có cô gái vui sướng khi người gặp họa nói, “Không ngờ nha, Thương Trăn giả bộ lạnh nhạt được như vậy, hóa ra là thích đàn ông già nha!”

Một cậu trai khác lập tức bảo vệ, “Cậu nghĩ đi đâu thế, chuyện này vẫn chưa chứng thực, có lẽ bọn họ chỉ điều trị bệnh ở trong phòng thôi?”

“Đóng cửa chữa bệnh cả một buổi chiều ư?”

Trong mắt Lâm Tuyết Hàm lóe lên tia sáng độc ác, nói đúng lúc , “Được rồi được rồi, đừng nói nữa, dì biết các cháu đều rất quan tâm Trăn Trăn, như vậy đi, sau khi Trăn Trăn bị bệnh, dì sợ nó xảy ra chuyện, nên đã đặt máy theo dõi trong phòng con bé, hơn nữa còn kết nối mạng, mở TV là có thể xem được video theo dõi. Chúng ta xem bọn họ làm gì ở trong phòng trước là được rồi, tánh cho Trăn Trăn hiểu lầm mà lại càng chán ghét dì.”


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện