Giáo Sư Quá Bá Đạo

Chương 3


trước sau


 
Chương 3: Trên hành lang bị đoạt đi nụ hôn đầu
 
Editor: Mùa nắng nóng quá trôi mất thẹn thùng
 
“Cộc cộc.”
 
Lúc hơn năm giờ chiều, cửa phòng làm việc khoa Báo chí vang lên tiếng gõ cửa.
 
Anh đang phê duyệt hoạt động quảng cáo nhận được.
 
Cho dù chỉ là dạy học một năm ngắn ngủi, tất cả cộng lại cũng không kiếm được nhiều bằng một tuần anh làm phương án, nhưng đối với Lục Minh Thần mà nói, dạy học và giáo dục là chuyện quan trọng, đã nhận thì phải làm tốt.
 
“Thầy Lục.”
 
Người đến là một bạn nữ mặc áo ngoài rộng rãi, phối với quần jean, tóc vừa chạm vai, hai con ngươi thanh tịnh sáng tỏ, khóe miệng hơi nhếch lên, trong vẻ quật cường lại có nét xinh xắn.
 
“Bạn học Tôn, có chuyện gì sao?” Lục Minh Thần ôn hòa hỏi.
 
Môn quảng cáo của anh là môn tự chọn, ngày thường đều là vài trăm sinh viên khoa báo chí cùng học trong phòng học kiểu bậc thang.
 
Ấn tượng của Lục Minh Thần đối với Tôn Giai Ni trước mặt cũng không tệ.
 
Cô gái nhỏ lên lớp chăm chú, không chỉ tích cực trả lời câu hỏi của anh đưa ra trong giờ học, bình thường bố trí làm việc, cũng hoàn thành mười phần nghiêm túc.
 
Đương nhiên còn có một điểm, ánh mắt của cô bé này rõ ràng là nhìn anh đầy yêu thương.
 
Năm nay anh đã ba mươi, đã sớm không còn là tên nhóc trẻ tuổi.

 
Bởi vì sự nghiệp có thành tựu, lại có một vẻ ngoài tốt, bình thường cũng có nhiều cô gái chủ động ôm ấp yêu thương.
 
Những người phụ nữ này có thành thục thông minh, cũng có người như cô bé trước mặt này, ngây ngô ngây thơ.
 
“Thầy Lục…”
 
Tôn Giai Ni nhìn người ngồi trên ghế.
 
Sáu năm trôi qua, người cô từng ái mộ lúc nhỏ, thế mà một chút cũng không thay đổi.
 
Anh vẫn mặc âu phục, tóc chải cẩn thận tỉ mỉ, mang mắt kính, cả người tản ra sức hút thành thục nam tính mê người.
 
Thật ra cô không có việc gì, chỉ là đến nhìn anh.
 
Thế nhưng vừa thấy anh, Tôn Giai Ni tựa như ma xui quỷ khiến, không biết lấy đâu ra dũng khí, nháy mắt thốt ra: “Thầy Lục, thầy còn nhớ em không?”
 
Lục Minh Thần nghe vậy thần sắc cũng không thay đổi, cười nhẹ nói: “Tôn Giai Ni năm nhất, đương nhiên tôi nhớ.”
 
Quả thật anh không nhớ cô.
 
Thần sắc Tôn Giai Ni hơi tối.
 
Thế nhưng cô nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, nghiêm túc hỏi anh: “Thầy Lục, bây giờ thầy có bạn gái không?”
 
Dưới mắt kính gọng vàng, ánh mắt Lục Minh Thần lóe lên.
 
Cô bé này là muốn thổ lộ à?
 
A, làm sao anh có thể để chuyện này xảy ra?
 
“Không có.” Lục Minh Thần lắc đầu.
 
“Vậy em có thể….”
 
“Không thể.”
 
Lời còn chưa dứt đã bị anh quả quyết cự tuyệt.
 
Cho dù là nữ sinh to gan, lúc này cũng có chút không chịu nổi.
 
Dù sao mở miệng cần dũng khí rất lớn.
 
Huống chi còn chưa nói ra khỏi miệng đã bị lạnh lùng từ chối.
 
Đôi mắt quật cường của Tôn Giai Ni đã hơi phiếm hồng.
 
“Vì sao?”
 
“Tôi là giáo viên của em.”
 
Lục Minh Thần lạnh nhạt nói ra sự thật.
 
Tôn Giai Ni sững lại.

 
Sáu năm chờ đợi cùng ái mộ, đều bị câu nói này đánh cho quân lính tan rã.
 
Hốc mắt cô lập tức nóng lên, ánh mắt cũng trở nên hơi mơ hồ.
 
Cả người Tôn Giai Ni như rơi xuống hầm băng, nếu như trước mặt cô có khe hở, cô nhất định sẽ lập tức chui vào.
 
Buồn bã nhìn anh một cái, Tôn Giai Ni dùng sức hít mũi, thấp giọng nói: “Em đã biết, thật có lỗi với thầy Lục, quấy rầy thầy rồi.”
 
Nói xong cô vội vàng cúi chào, quay người kéo cửa ra.
 
Vì sao cô lại muốn tới thổ lộ hả?
 
Nếu như không nói ra, về sau cô còn có thể tiếp tục làm học sinh tốt của anh, có thể quang minh chính đại đặt câu hỏi, trở nên đặc biệt trong mắt anh.
 
Mà không phải như bây giờ, để hai người rơi vào hoàn cảnh lúng túng.
 
Vừa ra cửa ban công, cả người Tôn Giai Ni mất hết sức lực.
 
Cô dựa vào vách tường, từ từ ngồi xổm xuống.
 
Ở trước mặt cha mẹ, ở trước mặt bạn tốt Mộ Kiều Nghiên, cô vẫn luôn không tim không phổi, lớn lên như một đứa con trai.
 
Thế nhưng chỉ có mình cô biết, dưới lớp vỏ bọc cứng rắn cất giấu một trái tim yếu mềm.
 
Vì sao anh ấy không muốn nghe hết lời cô nói vậy?
 
Rõ ràng năm đó, anh ấy từng ôn nhu gọi cô là “Ni Ni”, còn dạy cô cách đánh cờ.
 
Cứ dễ dàng quên đi như vậy sao?
 
Tôn Giai

Ni càng nghĩ càng khóc thương tâm hơn.
 
Cũng không biết qua bao lâu, lúc cô cảm giác nước mắt đã chảy khô, sau khi chân cô đã run lên, sau lưng bỗng nhiên truyền đến tiếng nói nhàn nhạt của Lục Minh Thần: “Khóc đủ rồi?”
 
Anh ấy ra đây từ bao giờ?
 
Tôn Giai Ni giật mình kêu lên, vội vàng hấp tấp bận bịu lau nước mắt.
 
Bây giờ cô đang xấu hổ chết mất.
 
Mà nhìn qua còn rất đáng thương.
 
Cô không muốn để cho Lục Minh Thần nhìn thấy bộ dạng này của mình.
 
Thế nhưng cô chưa kịp lau sạch nước mắt đã ngã vào một cái ôm ấm áp.
 
Lục Minh Thần đã lấy mắt kính gọng vàng xuống, cả người càng lộ ra vẻ anh tuấn mê người.
 
“Thầy Lục.”
 
Tôn Giai Ni xấu hổ vô cùng, thế nhưng lại không nỡ đẩy anh ra.
 
Lồng ngực anh to lớn có lực như thế, âm thanh của anh trầm thấp gợi cảm như vậy, hô hấp của anh còn mang theo mùi thuốc lá nhàn nhạt, làm cho cô đắm chìm say mê.
 

“Tôi nhớ lúc trước em là một cô nhóc hoạt bát sáng sủa, sao bây giờ lại thích khóc như vậy rồi?” Trên đỉnh đầu cô, Lục Minh Thần mỉm cười hỏi.
 
“Chú Lục…”
 
Niềm vui to lớn trong nháy mắt vọt tới.
 
Anh ấy còn nhớ cô!
 
Thì ra anh ấy nhớ cô!
 
Cô gái nhỏ vui vẻ ngẩng đầu, vừa định hỏi tại sao anh ấy lại giả vờ không quen, lại bị anh giành trước một bước, chặn lại đôi môi đỏ của mình.
 
Có lẽ Tôn Giai Ni đang vui mừng, thế nhưng giờ phút này cô có chút bối rối.
 
Lục Minh Thần hôn bá đạo cường thế như vậy, hoàn toàn khác biệt với sự nho nhã của anh khi lên lớp.
 
Đầu lưỡi anh linh hoạt tiến vào khoang miệng của cô, ngậm lấy chiếc lưỡi thơm tho của cô mà mút mạnh mẽ thỏa thích.
 
Cổ tay anh vững vàng ôm lấy eo cô, không cho cô một chút cơ hội tránh thoát.
 
“Thịch”, “Thịch”. 
 
Đầu óc cô trống rỗng, chỉ nghe thấy nhịp tim mình.
 
Thế nhưng cũng nhanh chóng không còn nghe thấy nhịp tim nữa, bởi vì Lục Minh Thần đã kéo áo thun cô xuống, hôn lên ngực cô.
 
Ngay tại bên ngoài phòng làm việc khoa báo chí, ngay trên hành lang tối mờ.
 
Thầy Lục mới vừa rồi còn lạnh nhạt cự tuyệt cô, cứ như vậy cướp đi nụ hôn đầu của cô, còn để lại dấu ấn cá nhân thuộc về anh trên bộ ngực tuyết trắng của cô.
 
Cũng không biết qua bao lâu, Lục Minh Thần cuối cùng cũng đưa tay kéo cổ áo cô lên, sau đó thoáng buông cô ra.
 
Tôn Giai Ni dựa vào ngực anh, đến bây giờ cũng hơi chưa hoàn hồn.
 
“Thầy Lục, tại sao?” Cô mắc cỡ đỏ mặt hỏi.
 
Vì sao rõ ràng mới mấy chục phút trước cự tuyệt mình, giờ lại đến hôn mình.
 
Lục Minh Thần xoa xoa nước đọng trên bờ môi sưng đỏ của cô, cười khẽ một tiếng: “Tôi không có thói quen để cho nữ sinh chủ động,”
 
Nói xong anh lại cúi đầu hôn lên môi cô một cái, nghiêm mặt nói: “Bạn học Tôn Giai Ni, làm bạn gái của tôi đi.”



 



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện