Tháng năm chớm vào hạ, hôm ấy thời tiết rất đẹp, Châu Y được bạn bè mời tới trại ngựa chơi cưỡi ngựa, cô ấy rủ Thịnh Vọng Thư đi cùng, Thịnh Vọng Thư đồng ý.
Do Châu Y bất ngờ có việc níu chân nên mãi trưa họ mới tới đây, những người khác đã chơi được một lúc lâu, đang chờ họ tới để bắt đầu bữa ăn.
Chủ của trại ngựa là một người bạn trong giới thiết kế của Châu Y tên là Lăng Du, người này là con trai thứ của chủ tập đoàn Hội Khang, lớn lên ở nước ngoài từ nhỏ, chỉ mới quay lại thành phố A mấy năm gần đây, đầu tư mở trại ngựa này.
Trước đó, khi cùng đi dự tiệc với Châu Y, Thịnh Vọng Thư đã từng gặp người này nhưng không ấn tượng lắm.
Châu Y cười trêu: "Một anh chàng đẹp trai lớn tướng như vậy mà em vẫn không có ấn tượng gì, Lăng Du mà biết chắc đau lòng lắm.”
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thịnh Vọng Thư nhún vai: "Dù sao em cũng quen người còn đẹp trai hơn.”
Hôm nay Lăng Du không có mặt, anh ấy dặn người quản lý trại ngựa nhiệt tình tiếp đãi họ. Lúc Thịnh Vọng Thư đến phòng ăn, nhân viên vừa mới mang cừu nướng nguyên con ra.
Thịt cừu được vận chuyển bằng máy bay từ New Zealand tới, mùi vị rất ngon, Thịnh Vọng Thư chưa ăn sáng nên ăn nhiều hơn một chút, ăn xong thấy mệt rã rời.
Nắng rất gắt, vừa ăn xong không nên cưỡi ngựa, cả nhóm chia nhau ra đi nghỉ, ngủ dậy tập hợp lại cùng chơi mạt chược với nhau, chờ nắng chiều dịu lại mới qua chuồng ngựa chọn ngựa.
Hồi nhỏ, Thịnh Vọng Thư từng học cách cưỡi ngựa, cô cưỡi ngựa khá thành thạo. Lúc mười tám tuổi trưởng thành, Ngôn Diệc Hoằng tặng cho cô một con ngựa Warmblood Hà Lan, đến giờ vẫn đang gửi nuôi trong trại ngựa của nhà bạn bè.
Trong chuồng ngựa có đủ các giống ngựa, Thịnh Vọng Thư bỏ qua những con ngựa ngoại nhập, chọn một con ngựa Y Lê (*).
Thấy cô định chọn con ngựa đó, nhân viên của trại ngựa nhắc nhở: “Con ngựa này mới tới đây được ba ngày, nóng tính lắm, có lẽ không dễ gì thuần phục được nó đâu.”
Thịnh Vọng Thư cười: "Không sao."
Châu Y không giỏi cưỡi ngựa nên được huấn luyện viên thuần phục ngựa đứng bên chỉ bảo. Thịnh Vọng Thư vuốt nhẹ bờm ngựa, thử làm thân với con ngựa Y Lê này. Con ngựa thở chậm, thong dong dạo bước, Thịnh Vọng Thư cưỡi lên mình nó, thong thả chạy một vòng.
Trời trong gió nhẹ, cỏ thơm tươi tốt, Thịnh Vọng Thư cưỡi trên mình ngựa, ngắm trời xanh mây trắng, tâm trạng cũng thư giãn theo.
Cách một đoạn không xa có một đường đua ngựa không quá khó, có người đề nghị qua đó chạy một vòng.
Thịnh Vọng Thư vui vẻ đồng ý, quất mông ngựa đuổi theo, hai huấn luyện viên thuần phục ngựa có nhiệm vụ theo sát bảo đảm an toàn cho họ lập tức cưỡi ngựa đi theo sau.
Chạy hết đoạn đường lớn bằng phẳng, đường đua hẹp dần, vắt ngang qua một con dốc thoai thoải, Thịnh Vọng Thư vững vàng vượt qua, thậm chí còn dẫn xa một đoạn so với đối thủ, không ngờ tới khúc cua cuối cùng phải lội qua một đoạn nước nông, con ngựa lại bỗng hí lên hoảng loạn, nóng nảy chạy lung tung.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi không kịp làm gì khác, Thịnh Vọng Thư khẩn trương giữ chặt dây cương, ép đầu ngựa nghiêng qua một bên, giảm tốc độ ngựa lại, nhưng dẫu vậy, cô vẫn bị con ngựa nóng nảy bất ngờ hất văng xuống.
May là nơi cô ngã xuống có một đống lá cây dày, lúc bị hất văng xuống, Thịnh Vọng Thư hoàn toàn không thấy đau dữ dội.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Mọi người hoảng hốt trước sự cố bất ngờ, cùng nhau chạy tới. Thịnh Vọng Thư từ từ ngồi dậy, vận động cơ thể rồi được đưa ngay tới phòng y tế của trại ngựa.
Cơ thể không có vấn đề gì nhưng cổ chân bị trật khớp nhẹ, cần được xử lý ngay.
Lúc này đã hoàng hôn, Lăng Du từ nơi khác tới đây, nghe tin này cũng chạy tới.
Dù sao cô cũng xảy ra chuyện ở trại ngựa của anh ấy, Lăng Du khó thoát khỏi trách nhiệm, đích thân lái xe chở Thịnh Vọng Thư tới bệnh viện, làm kiểm tra sức khỏe toàn diện một lần nữa, sau khi xác nhận kết quả kiểm tra không có gì bất thường, anh ấy mời Thịnh Vọng Thư ăn tối để xin lỗi.
"Không sao, không phải chuyện gì to tát.” Cổ chân không bị trật khớp nặng, dán thuốc vài ngày là sẽ khỏi, Thịnh Vọng Thư không thấy ngon miệng nên khéo léo từ chối.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Lăng Du lại xin đưa cô về nhà.
Từ bệnh viện về công quán Tư Bắc mất khoảng một tiếng đồng hồ chạy xe. Trên đường đi, Thịnh Vọng Thư mở Weibo trên điện thoại, muộn màng xem được một hot search siêu hot: # Nghê Bố Điềm Cố Từ Niên công khai tình cảm #.
Thịnh Vọng Thư ngạc nhiên tròn mắt, nhấp vào hot search này, nhìn thấy bài đăng chính thức trên Weibo của Cố Từ Niên ở trên cùng, nội dung bài đăng chính là từ khóa của hot search này.
@ Cố Từ Niên V: # Nghê Bố Điềm Cố Từ Niên công khai tình cảm #.
Quá giỏi. Thịnh Vọng Thư cảm thán, ai có thể ngờ được rằng một Cố Từ Niên lạnh lùng như núi băng lại có thể rải cơm chó đỉnh như vậy chứ, dù cô chỉ là nhân vật quần chúng đứng xem cũng cảm thấy không thể chống đỡ nổi.
Hóa ra đây chính là điều mà tối đó Nghê Bố Điềm nói với cô, lựa chọn không chút do dự, thiên vị trắng trợn.
Thịnh Vọng Thư không nén nổi nụ cười trên khuôn mặt, tiếp tục kéo xuống đọc các bài khác trong hot search này. Một lát sau, khóe môi của cô từ từ hạ xuống.
Hóa ra lý do Cố Từ Niên chọn thời điểm này để công khai chuyện tình cảm là do có hai hot search bóc bí mật khác đồng thời lọt top…
# Tiết lộ chuyện tình cảm của Lam Tâm Ngôn Lạc #.
# Tiết lộ chuyện tình cảm của Nghê Bố Điềm Ngôn Lạc #.
Có người bóc ra chuyện xe riêng của Ngôn Lạc nhiều lần ra vào công quán Tư Bắc nơi Nghê Bố Điềm ở, đồng thời ở lại suốt đêm, mà mùa đông năm ngoái, vào buổi tối hôm Nghê Bố Điềm bị chụp ảnh cùng vào chung một khách sạn ở New York với Cố Từ Niên, Ngôn Lạc cũng từng xuất hiện ở ngoài cửa khách sạn.
Ngay sau đó, có blogger tung ra bức ảnh do cư dân mạng cung cấp cho thấy tối hôm tổ chức tiệc sinh nhật, xe riêng của Ngôn Lạc xuất hiện ở bãi đậu xe của công quán Tư Bắc, anh mặc nguyên bộ vét cắt may cao cấp số lượng có hạn từng mặc tham gia một sự kiện công khai trước đó ba ngày. Anh bế Nghê Bố Điềm xuống xe, sau đó đi lên tầng, cả đêm không ra.
Thịnh Vọng Thư nhìn một cái là nhận ra ngay người trong tấm ảnh là Cố Từ Niên và Nghê Bố Điềm, Nghê Bố Điềm say rượu, Cố Từ Niên đưa cô ấy về nhà. Vì áo khoác của anh ấy đã bị Nghê Bố Điềm làm ướt nên trước khi về, Ngôn Lạc có lặng lẽ đưa cho Cố Từ Niên áo khoác của mình.
Mấy tấm ảnh đó chụp khá nhòe, chỉ nhìn thấy bóng lưng và một bên mặt ở góc chụp xa. Cố Từ Niên và Ngôn Lạc vốn có chiều cao, vóc dáng tương tự nhau, rất nhiều chi tiết bị liên hệ lại, chuyện tình cảm kín đáo giữa Nghê Bố Điềm và Ngôn Lạc đã bị cư dân mạng khẳng định chắc như đinh đóng cột.
Rất nhiều luồng dư luận thi nhau đổ ập tới. Có người nói trước đây Nghê Bố Điềm chỉ được diễn vai phụ, cô ấy đột nhiên giành được vai diễn trong “Ám Dạ” mà mọi người tranh nhau sứt đầu mẻ trán là nhờ đu bám được Ngôn Lạc bên phía nhà đầu tư.
Rõ ràng Ngôn Lạc là kim chủ.
Còn trong một hot search khác liên quan tới Ngôn Lạc và Lam Tâm cũng có “thám tử Holmes online” liệt kê các chứng cứ chuyện tình giữa Ngôn Lạc và Lam Tâm: Lam Tâm ra vào biệt thự ở Bắc Thành của Ngôn Lạc, ra vào công ty Giải trí Tinh Thần, lên xe của Ngôn Lạc, cùng xuất phát tới New Zealand chung một ngày giống Ngôn Lạc…
Lam Tâm và Ngôn Lạc hẹn hò được hai năm, dựa theo tuyến thời gian thì Nghê Bố Điềm đương nhiên bị coi là người thứ ba chen chân vào chuyện tình cảm của người khác, cô ấy bị fan hâm mộ của Lam Tâm nhục mạ ác ý.
Do vậy, Cố Từ Niên mới chủ động công khai chuyện tình cảm, hai hot search trước đó cũng nhanh chóng được phòng marketing của Tinh Thần đè xuống.
Sau đó không lâu, lập tức có video Cố Từ Niên nhận phỏng vấn làm sáng tỏ sự việc được công khai trên nhiều kênh truyền thông.
Trong bài phỏng vấn, Cố Từ Niên giải thích đầu đuôi sự việc gây hiểu lầm, đồng thời cảnh cáo không chút nể nang: Nghê Bố Điềm chưa từng có bất kỳ kim chủ hay chỗ dựa nào, càng không hề chen chân vào chuyện tình cảm của bất kỳ ai, từ tối nay, sau khi sự việc đã được làm sáng tỏ, anh ấy sẽ thu thập chứng cứ tiến hành khởi kiện tất cả những ai tiếp tục có lời lẽ bôi nhọ sự trong sạch của Nghê Bố Điềm.
Một bài tuyên bố thanh minh ngắn gọn, dứt khoát, hùng hồn khiến fan couple thậm chí cả người qua đường đều hết sức phấn khích, hăng hái đớp cẩu lương tới mụ mị cả đầu óc.
Còn hai người Ngôn Lạc và Lam Tâm thì từ đầu chí cuối đều không hề có bất kỳ phát biểu gì, lặng lẽ ẩn mình khỏi scandal này, bị cư dân mạng hoàn toàn quên lãng.
Tuy nhiên, dù sao đi nữa, một cách biến tướng, chuyện tình cảm của hai người họ cũng coi như đã được công khai.
Thịnh Vọng Thư khóa màn hình điện thoại lại, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn rực rỡ, đêm đã khuya.
…
Thịnh Vọng Thư chỉ cho Lăng Du đưa cô tới dưới lầu, nhưng Lăng Du vẫn khăng khăng tiễn cô tới tận thang máy, chờ cô vào thang máy rồi, anh ấy mới chào tạm biệt ra về.
"Lần sau anh sẽ mời riêng em ăn tối để xin lỗi, hy vọng cô Thịnh cho anh một cơ hội.”
Thịnh Vọng Thư cười hào phóng: “Được thôi.”
Cửa thang máy đóng lại, cô thả lỏng người, dựa hờ vào vách thang máy, nhìn thấy hàng mày mệt mỏi của mình trong gương.
Chỉ mất vài chục giây, thang máy nhanh chóng lên tới nơi, Thịnh Vọng Thư đứng thẳng người lên, lê đôi chân bị thương chậm chạp đi ra ngoài.
Sau lưng cô bỗng vang lên tiếng thang máy mở cửa, Thịnh Vọng Thư thoáng khựng lại trong nháy mắt, giả vờ như không nghe thấy gì, tiếp tục đi tiếp.
Một giây sau, ánh sáng trước mắt tối xuống, cô bị người ta chặn lại ngay trước cửa nhà mình.
Mùi cồn nồng nặc phả vào mặt Thịnh Vọng Thư, cô chạm phải ánh mắt đen láy nặng nề của Ngôn Lạc.
Mí mắt của anh lộ rõ sự mệt mỏi, làn da trắng lạnh ở hai má, mang tai và cần cổ đều ửng đỏ, không biết rốt cuộc anh đã uống bao nhiêu.
Thịnh Vọng Thư tựa lưng lên bức tường lạnh toát, cô cảm thấy không thoải mái, hàng mày cũng cau chặt lại: “Ngôn Lạc, làm gì thế?”
"Sao em không nghe điện thoại của anh?” Giọng Ngôn Lạc trầm trầm, hơi khàn.
Lúc Lăng Du tiễn cô tới đại sảnh, điện thoại di động của cô vẫn rung liên tục trong túi, tới khi vào thang máy rồi, cô mới nhìn thấy mấy cuộc gọi nhỡ của Ngôn Lạc nhưng cô mặc kệ.
"Có việc gì ạ?" Thịnh Vọng Thư hỏi.
Thân hình cao lớn của người đàn ông giam cô giữa lồng ngực của anh và bức tường, mang tới cảm giác hiện diện rõ ràng và đầy áp lực.
Đã rất nhiều năm rồi Thịnh Vọng Thư không thấy anh say như vậy.
Ngôn Lạc cụp mắt nhìn cô một lúc lâu mới lên tiếng: “Ai đưa em về vậy?”
Thịnh Vọng Thư đáp hờ hững: “Bạn."
"Tên gì?" Ngôn Lạc nhìn chằm chằm