Cuối cùng thì Thịnh Vọng Thư vẫn lên xe Ngôn Lạc, chỉ bởi vì anh nói cả ngày nay không có thời gian ăn cơm.
Bọn họ đến nhà hàng Nhật họ thường ăn. Đường đi hơi kẹt xe, nắng chiều nhuộm bầu trời thành màu mứt hoa quả. Từ lúc bắt đầu đi, Ngôn Lạc vẫn luôn nghe điện thoại, còn Thịnh Vọng Thư thì nhắm mắt dựa vào ghế nghỉ ngơi.
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, hình như đến lúc toàn bộ đèn đường sáng lên, Ngôn Lạc mới cúp điện thoại. Trong xe yên tĩnh trở lại.
Bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ khiến giác quan của cô trở nên mẫn cảm, Thịnh Vọng Thư cảm nhận tầm mắt của Ngôn Lạc dừng trên mặt cô. Cô không biết tại sao anh lại nhìn cô nhưng anh cứ nhìn chằm chằm như vậy khiến cô không được tự nhiên, ngay cả lông tơ trên mặt cũng dựng đứng cả lên.
Cô không chịu nổi nữa, định mở mắt thì Ngôn Lạc lại vươn tay lấy cái gối bên cạnh kê vào gáy cô.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Hơi thở nóng hổi của người đàn ông gần kề, khẽ lướt qua gáy cô. Khoảnh khắc đó, lỗ chân lông của cô gần như nổ tung, trái tim hẫng một nhịp.
Khi rút tay về, ngón tay của Ngôn Lạc vô tình chạm vào cổ tay Thịnh Vọng Thư, cô cau mày quay đầu sang một bên, lặng lẽ mở mắt.
Xúc cảm nơi cô tay vẫn còn đó, ấm áp và nhẹ nhàng, Thịnh Vọng Thư khẽ cong ngón tay.
Nơi anh chạm vào có một vết sẹo mờ, là năm mười bốn tuổi ấy cô theo chân Ngôn Lạc phiêu bạt để lại.
Hôm đó thời tiết rất xấu, tối tăm mù mịt. Đi chơi được một nửa thì trời đổ mưa, mưa bụi mờ mắt, cô không cẩn thận ngã khỏi thuyền, cổ tay bị đá ngầm cắt qua, máu chảy đầm đìa.
Ngôn Lạc không kịp kéo cô lại, ngay lúc cô ngã xuống nước, anh lập tức nhảy ra khỏi thuyền theo cô.
Nơi bị cắt qua chỉ cách động mạch chủ ba milimet, miệng vết thương rất sâu, da thịt bên trong lộ ra ngoài, cổ chân cũng bị trẹo.
Ngôn Lạc bế cô chạy thẳng đến bệnh viện, Thịnh Vọng Thư đau đến mức rơi nước mắt. Lúc tiêm thuốc, cô sợ hãi giãy dụa nhưng Ngôn Lạc lại ấn gáy cô vùi đầu vào ngực mình, giữ chặt tay còn lại của cô.
Nhịp tim của cô dần ổn định trong lòng anh lại bởi vì tiếng tim đập của anh mà nhảy loạn.
Cô vẫn còn nhớ rất rõ lòng bàn tay luôn ấm áp khô ráo của anh lại ở một nơi lạnh lẽo ẩm ướt mà mướt mồ hôi.
-
Phòng riêng của nhà hàng Nhật rất yên tĩnh và tao nhã, tấm bình phong bằng gỗ màu kaki nhạt được nhuộm bởi ánh đèn vàng.
Có lẽ là bởi vì hồi ức tốt đẹp vừa rồi, tâm trạng Thịnh Vọng Thư cũng tốt lên. Cô nhàn nhã nhấp một ngụm trà gạo lứt, còn Ngôn Lạc ở đối diện lại lười biếng nghịch tách trà, chủ động bàn chuyện [Ám Dạ] với cô.
Đề tài nói chuyện của hai người từ việc đầu tư [Ám Dạ] đến những bộ phim Cố Từ Niên tham gia rồi lại chuyển sang người Cố Từ Niên.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Ngôn Lạc trầm ngâm một lát rồi tự nhiên ngẩng đầu nhìn cô chằm chằm.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
“Trăng nhỏ.” Anh chậm rãi dò ý cô: “Em thấy Cố Từ Niên thế nào?”
“Con người anh Từ rất tốt, đẹp trai, kỹ năng diễn xuất tốt, người lại...” Ý cười trên mặt Thịnh Vọng Thư dần biến mất: “Ngôn Lạc, anh có ý gì?”
Ngôn Lạc buông tách trà ra, nhìn cô. Chỉ nhìn vào ánh mắt đó, anh không nói cô cũng biết đáp án là gì.
“Nếu em muốn yêu đương thì anh có thể xem xét giúp em.”
“Đám bạn ăn chơi phong lưu của anh cũng xứng với em?”
Vậy là anh đứng ở hầm giữ xe đợi cô hai mươi phút là vì dâng người bạn mà anh đã lựa chọn tỉ mỉ cho cô?
Trà gạo lứt ấm áp lập tức đóng thành băng trong dạ dày, Thịnh Vọng Thư cứng nhắc nhếch môi: “Anh Từ Niên như thế nào thì phải xem là so sánh với ai nữa.”
“Nếu so với anh Ngôn đây thì...” Cô mờ ám kéo dài âm cuối: “Đương nhiên là một người trên trời, một người dưới đất.”
“Anh ấy trên trời, anh Ngôn đây dưới đất.”
“Em nghĩ thế thật sao?” Ngôn Lạc bày ra vẻ mặt hờ hững, hình như không để tâm đến lời phủ định của cô.
Lồng ngực Thịnh Vọng Thư nghẹn một cục tức: “Em nghĩ thế nào cũng không quan trọng, quan trọng là ý của anh ấy. Dù anh có sốt ruột muốn chọn người cho em thì cũng phải xem người ta có vừa ý hay không. Dù sao cũng không thể đánh ngất anh ấy rồi khiêng về là xong.”
Ngôn Lạc bị lời nói của cô chọc cười, ngả người ra sau dựa vào ghế, đề tài nói chuyện của hai người cứ thế mà đứt đoạn.
Im lặng một lúc, anh giơ tay nới lỏng cổ áo, hỏi cô: “Em thấy cậu ta tốt thật à?”
“...”
Thịnh Vọng Thư không muốn nói nữa, cô cảm thấy mình trong mắt Ngôn Lạc giống như một cây cải thảo cần bán đi vậy, anh cứ nôn nóng muốn tìm người mua cô.
Nhưng cô không biết tại sao anh lại làm thế.
Cô rõ ràng... rõ ràng đã rất cố gắng che giấu cảm xúc của mình dành cho anh.
Thịnh Vọng Thư bỗng thấy bữa cơm này ăn không ngon nữa: "Bỏ đi."
Ngôn Lạc nhướng mắt: "Hửm?"
“Tự nhiên em không muốn ăn đồ Nhật nữa.” Cô cắn răng cười: “Đi ăn lẩu đi, lẩu Trùng Khánh chính hiệu, thêm vị cay tê đặc trưng, tự nhiên em rất muốn ăn nó.”
Ngôn Lạc ăn uống thanh đạm, rất ít khi ăn đồ cay và cũng không thể ăn cay.
Thịnh Vọng Thư lẳng lặng nhìn anh: “Nếu không thì đưa em về nhà đi.”
“Xùy, phiền thật.” Ngôn Lạc ‘xùy’ một tiếng, cầm điện thoại, đứng dậy: “Ngây ra làm gì, dẫn đường đi.”
Thịnh Vọng Thư: “...Đi đâu?”
“Lẩu Trùng Khánh, thêm cay tê.”
Thịnh Vọng Thư tùy tiện tìm một quán lẩu Trùng Khánh ở gần đó, tàn nhẫn bỏ qua lẩu uyên ương mà gọi nước lẩu cay nhất.
Lúc lên món, cô không nhịn được mà đẩy ấm nước nóng đến trước mặt Ngôn Lạc.
Ngôn Lạc: “Đang làm gì đó?”
“Rót một chén nước sôi, nhúng đồ ăn vào rồi hẵng ăn. Em sợ anh Ngôn cay chết lại bắt em bồi thường.”
“Đâu có khoa trương đến thế.” Ngôn Lạc phì cười, cầm đũa chung gắp thịt bò cuộn cô thích nhất thả vào trong lẩu trước: “Ăn đi.”
Thịnh Vọng Thư ăn được nửa chừng thì hối hận, nước lẩu thật sự rất cay, trên mặt nước lẩu đỏ sôi sùng sục chỉ toàn ớt đỏ. Sau khi ăn xong, cô cảm thấy môi mình như bị thiêu cháy.
Không biết là vì chứng minh bản thân có thể ăn cay hay là vì sợ cô ăn một mình quá nhàm chán nên tuy số lần Ngôn Lạc động đũa rất ít nhưng vẫn ở bên cô ăn đến cùng. Thịnh Vọng Thư lặng lẽ nhìn anh, biểu cảm trên mặt anh vẫn thản nhiên như thường, mày cũng không nhăn nhưng môi đã biến thành màu hồng diễm.
Cách một tầng hơi nước, đôi mắt hoa đào ngậm nước sáng ngời, cả người anh lộ ra vẻ đẹp sinh động.
Như bị người ta bắt nạt.
Thịnh Vọng Thư chịu đựng dạ dày nóng như lửa thiêu, giết địch một ngàn tự tổn tám trăm, tâm trạng lại buông lỏng một cách khó hiểu.
Rõ ràng là trải nghiệm ăn uống khó chịu nhưng hai người lại bình tĩnh như không. Về đến nhà, Thịnh Vọng Thư lập tức vọt vào nhà bếp, uống nửa cốc nước rồi lấy hộp sữa lạnh trong tủ ra uống một hơi, cảm giác nóng rát trong bụng mới dịu đi đôi chút.
Sau khi tắm rửa xong, cô lấy cuốn sổ không biết vì sao mình lại mang về nhà từ trong túi ra, ngơ ngác nhìn trang giấy cô đã vẽ Ngôn Lạc.
Cô mím môi, xé trang giấy ra, muốn xé nát nó nhưng vẫn không làm được.
Cuối cùng, cô tự ghét bỏ bản thân không có chí tiến thủ, đánh dấu ngày tháng ở góc giấy, gấp tờ giấy lại, khóa vào trong két sắt.
Ngày 14 tháng 11, lần đầu tiên cô và Ngôn Lạc họp cùng nhau
-
Hôm sau là thứ bảy không cần phải đi làm, Thịnh Vọng Thư ở lì trong phòng sách vẽ thiết kế đến sáng, buồn ngủ đến mức vừa đụng vào gối đã ngủ lăn quay.
Lúc cô tỉnh dậy đã là mười giờ sáng, cô vươn vai, lấy điện thoại ra xem bài đăng của bạn bè lại tình cờ nhìn thấy trạng thái mới của Lam Tâm.
Ngôn Lạc rất ít khi dẫn Lam Tâm đến các buổi tụ hội bạn bè. Trước khi Thịnh Vọng Thư ra nước ngoài cũng chỉ gặp Lam Tâm hai lần, đều ở trong trường hợp trang trọng. Lần gặp thứ hai, Lam Tâm chủ động kết bạn WeChat với cô.
Mối quan hệ của hai người chỉ dừng ở chỗ bạn bè WeChat mà thôi, chưa từng trò chuyện, chỉ có thi thoảng cô đăng bài mới, Lam Tân sẽ thả tim bài của cô.
Lam Tâm hiếm khi cập nhật trạng thái mới, dù có đăng bài mới cũng không có bóng dáng của Ngôn Lạc. Cô ta là ảnh hậu, mãi vẫn không công khai chuyện tình