Xe chạy trong rừng mưa, chim thú kinh sợ giải tán, mây lớn che lấp mặt trời, khiến cả khu rừng mưa giống như lồng hấp.
Quý Bắc Chu đặt cánh tay ở trên cửa sổ xe, hút từng điếu từng điếu thuốc một.
“… Lần này nếu như thật sự bắt được nhóm người này, tôi phải xin lãnh đạo mở tiệc chúc mừng.
” Hắc Tử phụ trách lái xe, “Nhìn chằm chằm nhóm này cũng lâu lắm rồi, cuối cùng cũng đợi được ngày kết thúc.
”
“Còn tôi sẽ xin lãnh đạo để về nhà sớm.
” Vu Bôn cười nói, “Cô ấy ở nhà một mình, tôi không yên tâm.
”
“Biến đi, bọn tôi đang nói chuyện công việc, anh lại bắt đầu khoe khoang yêu đương gì đấy.
”
“Đúng đấy, Đại Bôn, biết là anh sắp kết hôn, nhưng cũng đâu cần kích thích bọn tôi chứ?”
“Đại Bôn, anh thích trai hay gái đấy?” Có người hỏi.
“Tôi sao cũng được.
” Nhắc tới chuyện con cái, Vu Bôn cũng thấy có mấy phần ngại ngùng, nghiêng đầu nhìn về phía Quý Bắc Chu, “Đội trưởng, anh thì sao? Thích trai hay gái?”
Quý Bắc Chu giơ tay đạn gẩy tàn thuốc, rồi nhìn lên bầu trời, “Sắp mưa rồi.
”
Hắc Tử cười to:
“Trời sắp mưa rồi, có người sắp gả chồng, chị dâu sắp sinh con, ha ha –”
Mọi người trong xe cười ầm lên, Quý Bắc Chu thì ngồi ở ghế phó lái, nhìn Hắc Tử với ánh mắt sắc lạnh, hờ hững, “Bỗng nhiên nhớ ra thời gian này cứ bận chuyện tuần tra suốt, nên không để ý đến cậu rồi, đợi đến khi nhiệm vụ lần này kết thúc, chúng ta phải tâm sự lại với nhau rồi.
”
Khóe miệng Hắc Tử co rút, “Đội trưởng, em chỉ nói đùa thôi.
”
“Thế à?” Quý Bắc Chu hút một hơi thuốc.
“Nhưng mà tôi không nói đùa.
”
Vẻ mặt Hắc Tử buồn bực, mấy người trong xe cố gắng để nín cười.
**
Xe chạy đến nơi giáp ranh của khu bảo hộ, mọi người xuống xe, giấu xe đi nơi khác, đi bộ về phía trước để tụ họp với cảnh sát địa phương.
Khi bọn họ đến nơi, cảnh sát đang dặn dò chuyện giao dịch với tên đồng lõa bị bắt được kia.
Người đàn ông đó có màu da đen, đang giao tiếp với cảnh sát bằng tiếng địa phương, mấy người Quý Bắc Chu không hiểu, nhưng xem vẻ mặt của hắn ta, có vẻ như không muốn phối hợp cho lắm.
Quý Bắc Chu đi đến bên cạnh một người cảnh sát mà anh quen biết, hỏi thăm tình hình bằng tiếng Anh lưu loát, “Chuyện gì vậy? Không muốn phối hợp à?”
“Đã đến đây rồi mà tên này còn sợ hãi, nói Diều Hâu là một kẻ tàn nhẫn có thù tất báo, sẽ giết cả nhà hắn.
”
Quý Bắc Chu khẽ hừ, “Vậy phải xem gã có cơ hội đó không.
”
Người cảnh sát kia cười lên, “Các anh quen thuộc với rừng mưa, nếu xảy ra chuyện gì còn cần các anh phối hợp.
”
Càng lúc càng gần đến thời gian giao dịch, tên kia lại không muốn đi về trước, điều này đã chọc giận một người cảnh sát, suýt chút nữa cảnh sát đã lấy súng chĩa vào đầu tên kia.
Cuối cùng có một người khuyên:
“Anh đã đưa cảnh sát tới nơi này thì không thể nào quay đầu được, nếu lúc này lùi bước, cảnh sát sẽ không bỏ qua cho anh, Diều Hâu biết được chuyện này thì càng không bỏ qua, chi bằng cứ phối hợp cảnh sát hoàn thành vụ này.
”
Tên kia cuối cùng cũng gật đầu bất chấp.
—
Địa điểm giao dịch ở một cánh đồng hoang vu, mấy người Quý Bắc Chu và cảnh sát mai phục ở chỗ cách đó không xa, tên da đen lúc nãy thì đi trước để tiến hành giao dịch.
Khi tên kia lái xe đến, Quý Bắc Chu và những người khác đang dùng ống nhòm để quan sát tình hình xung quanh.
Thời gian giao dịch là hai giờ chiều, nhưng thời gian từng phút trôi qua, đã hai giờ rưỡi mà vẫn không thấy có người lộ diện.
Thời tiết nóng nực, khiến ai nấy đều toát một lớp mồ hôi, ở rừng mưa này còn nhiều muỗi nữa, cảnh sát ra hiệu bọn họ tiếp tục đợi nên cũng chẳng ai dám làm bừa.
Hắc Tử là một người nóng tính, nhìn về phía Quý Bắc Chu với vẻ nôn nóng.
Hắc Tử đến gần, vừa định nói khẽ gì đó, Quý Bắc Chu bỗng nhiên nâng tay, đè đầu hắn lại.
Anh