[Giới Showbiz Hệ Liệt – Quyển 3] - Đại Hồ Tiểu Muội

Lấy lòng (Hạ)


trước sau

Dịch: Phong Bụi

Làm loạn, làm loạn, tang lễ.

La Thiếu Thần ngoảnh mặt làm ngơ đi vào thang máy, thản nhiên nhìn đám phóng viên cầm micro bị ngăn lại bên ngoài cánh cửa thang máy đang chầm chậm khép vào.

Thẩm Thận Nguyên thân kinh bách chiến trong giới Showbiz đương nhiên biết sóng gió và hậu quả những câu hỏi này gây nên, cho dù La Thiếu Thần và La Định Âu bọn họ không bận tâm, cũng không thể ngăn được đám người nhiều chuyện thêm mắm dặm muối, đám người hóng chuyện nghĩ đông nghĩ tây. Đến lúc đó, cho dù La Thiếu Thần có suy nghĩ đó hay không cũng sẽ bị gắn ác danh kiểu như tranh đoạt gia sản. Nhắc đến mới nhớ, nếu như không biến trở thành La Lâm Lâm, hẳn cậu cũng trở thành một trong những kẻ hóng hớt đó.

Thẩm Thận Nguyên không nhịn được xoa xoa lưng anh.

La Thiếu Thần thả cậu xuống, cầm tay cậu nói: “Chốc nữa đừng chạy lung tung.”

“Vâng.” Linh đường có gì hay mà chạy lung tung?

Cửa thang máy mở ra, một luồng gió lạnh ùa đến từ phía đối diện, khiến Thẩm Thận Nguyên rùng cả mình. Từ sau khi gặp được A Bảo, cậu trở nên cực kỳ nhạy cảm đối với những chuyện này, đặc biệt là bản thân cậu hiện giờ cũng không biết mình có phải là ma hay không.

Cửa linh đường đặt đầy vòng hoa, câu đối phúng điếu nào cũng khiến người ta xúc động rơi lệ, người nào không rõ tình hình còn tưởng người qua đời là vĩ nhân nào.

Ảnh của La Khải Tùng được đặt chính giữa linh đường. So sánh với những bức ảnh chụp trộm khi ăn chơi đàng điếm trên các tạp chí, La Khải Tùng trong di ảnh anh tuấn uy vũ, lông mày rậm rạp nhếch cao, đôi mắt sáng trong hữu thần, khác hẳn hình tượng trong ấn tượng của Thẩm Thận Nguyên.

Người phụ trách bố trí linh đường đi đến giải thích chi tiết với La Thiếu Thần, Thẩm Thận Nguyên biết điều tìm chỗ ngồi.

Thời gian chầm chậm đi qua.

Thẩm Thận Nguyên có chút thiu thiu muốn ngủ, để không làm ra chuyện thất lễ trong linh đường, cậu đứng dậy đi một vòng xung quanh linh đường. Đi được một nửa, tay đã bị La Thiếu Thần nắm lấy: “Không phải đã nói không được chạy lung tung sao?”

Thẩm Thận Nguyên nói: “Con đang lên tinh thần.”

La Thiếu Thần móc chiếc điện thoại chuyên dùng để giải trí từ trong túi ra đưa cho cậu.

“……” Chơi game trong linh đường không tốt lắm nhỉ? Nghĩ thì nghĩ thế nhưng Thẩm Thận Nguyên vẫn cầm lấy điện thoại chạy tới một góc.

“Đừng có đi xa thế.” La Thiếu Thần lại không hài lòng, “Ngồi ở phía trước này.”

Thẩm Thận Nguyên: “……” La Thiếu càng ngày càng khó lấy lòng.

Có game chơi, chờ thời gian trôi qua cũng dễ chịu hơn một chút. Cậu vừa chơi hết một lượt từ đầu đến cuối các game trong điện thoại, liền nghe thấy cửa truyền đến tiếng thang máy mở cửa.

Vệ sĩ đặc biệt mời đến xách hai túi đồ đi tới.

La Thiếu Thần đưa túi đồ cho Thẩm Thận Nguyên, bên trong có bánh kem, bánh mì và nước hoa quả, “Lót dạ.”

“Tiểu tiểu thúc thúc cũng ăn đi.” Thẩm Thận Nguyên lấy bánh mì ra đưa cho anh ta, vừa ngẩng đầu lên anh ta đã đi mất rồi.

Gần mười hai giờ, lần lượt có người tới.

Vợ chồng La Thiếu Xương và La Khải Trạch là tốp đầu tiên, một lúc sau, La Định Mỹ La Định Âu và La lão thái thái đều lên cả. Thẩm Thận Nguyên lại trở thành tiêu điểm được chú ý, được La lão thái thái ôm vào trong lòng, gọi cục cưng suốt.

La Học Mẫn lên muộn nhất, đi cùng với cô còn có một người phụ nữ đeo kính đen, trước ngực cài hoa trắng.

Vài người cùng thế hệ lên trước viếng.

Thẩm Thận Nguyên lúc này mới nhớ ra người phụ nữ đó là vợ trước kia của La Khải Tùng. Cậu được La Khải Trạch bế lên thắp hương, sau đó được vú Triệu dắt sang một bên ngồi. Mấy người nói chuyện gia đình, những lời an ủi buổi sáng đã nói qua rồi, bây giờ nói đa phần là về sinh hoạt gần đây.

Thẩm Thận Nguyên nghe La lão thái thái hỏi xong chuyện hôn nhân của La Học Mẫn, lại nghe nói đến La Khải Trạch và Sử Mạn Kỳ.

Vú Triệu thấp giọng oán trách vài câu. La lão thái thái lập tức bắt đầu oán trách, “Cũng may là có Lâm Lâm rồi, bà xem Thiếu Thần kìa, từ sáng đến tối bận bận bận, cũng chẳng biết nó đang bận cái gì nữa, đừng nói là mang bạn gái về nhà ra mắt, ngày nào tôi cũng theo dõi mấy chuyện hóng hớt của giới giải trí mà cũng chẳng thấy nó có scandal nào.”

Vú Triệu nói: “Đúng vậy, La Thiếu gia cũng không còn nhỏ nữa.”

“Chính thế đấy. Chị Triệu ạ, chị xem xem giúp tôi nhé, tốt nhất là bảo Học Mẫn, Khải Trạch chú ý giúp một chút, yêu cầu của tôi không cao đâu, nhân phẩn đoan chính, gia thế thanh bạch, hiếu thuận với cha mẹ, không có quá khứ không tốt, tính tình dễ chịu, diện mạo dễ coi là được rồi.”

Thẩm Thận Nguyên: “……” Yêu cầu không cao thật.

Vú Triệu an ủi bà: “La Thiếu gia muốn năng lực có năng lực, muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn tìm một cô gái tốt không khó chút nào, chỉ xem cậu ấy có bằng lòng hay không thôi.”

La lão thái thái sầu mi khổ kiểm nói: “Đúng vậy, không biết nó đang chờ ai nữa.” (Bụi: Chờ bé Nguyên chớ ai ^^)

Thẩm Thận Nguyên: “……” Chắc là chờ công chúa Thiết Phiến (quạt sắt) rồi, không họ Thiết, ai có thể sống được dưới tay của ma vương chứ.

Gần một giờ, lần lượt có khách đến.

Thẩm Thận Nguyên nhìn thấy mấy người quen. Lang Nam đại diện công ty, vài người biết mặt như Trương Thức Khiêm và vợ anh ta, trưởng phòng ngoại giao đại diện của công ty EF (công ty của Trương Tri) vân vân…, Y Mã Đặc có Mã Thụy đến. Mấy người ngày thường có giao tình với La gia đều nấn ná lại một lúc, mấy người giống như Lang Nam thì căn bản viếng xong liền tìm một lý do nào đó mà đi. Xấp xỉ hai giờ, linh đường lũ lượt không ít người, nhưng ghế trong linh đường vẫn không ngồi kín.

La lão thái thái thấy Thẩm Thận Nguyên có chút gật gù, bế cậu ngồi lên đùi mình, để cậu dựa vào vai mình, “Ngoan, dựa vào vai bà ngủ nào.”

“Vâng.” Thẩm Thận Nguyên buồn ngủ nhắm mắt lại, chưa được hai giây liền nghe thấy tiếng thang máy “tinh” một tiếng, bên tai vang lên tiếng bước chân dồn dập và tiếng kêu thét chói tai ngay theo sau.

La lão thái thái đang ôm cậu cũng đứng dậy, lùi về sau.

Thẩm Thận Nguyên mở mắt ra chỉ nhìn thấy bóng lưng của La Thiếu Thần.

“La Khải Tùng đáng chết lắm, hắn nên chết từ lâu rồi, hắn xúi giục con trai tao hút ma túy, hại chúng tao khuynh gia bại sản… Hắn nên chết từ lâu rồi mới phải… Buông ra! Buông tao ra!” Tiếng kêu xé ruột xé gan như một tiếng đạn pháo, làm tan rã cả linh đường trang nghiêm. Một giọng nói khác càng vang dội hơn, như tiếng chuông cổ, tiếng nào tiếng nấy đều dội vào tim mọi người, “Những tên bán ma túy các người… sớm muộn gì cũng có báo ứng!”

Thẩm Thận Nguyên nỗ lực nghiêng đầu xem tình hình, nhưng mà những cái đầu phía trước quá đông, chỉ có thể nhìn thấy thấp thoáng mấy vệ sĩ đang giằng co với hai người mặc đồ đỏ.

“Buông tay ra!” La Định Âu mở miệng rồi.

La Thiếu Thần và La Khải Trạch vội vàng một trái một phải chắn trước mặt ông.

Nhưng giữa La Thiếu Thần và La Định Âu bỗng có một cánh tay vươn ra, đẩy La Thiếu Thần ra, xen vào. Thẩm Thận Nguyên nhìn kỹ lại, là La Định Mỹ. La Định Mỹ vỗ vai La Định Âu, nói: “Lên! Có chuyện gì anh em chúng ta cùng nhau gánh vác!”

La Định Âu nói: “Tôi không biết mấy người là ai, tại sao lại đến đây nói những lời này, nhưng tôi nói cho ông biết, ở Trung Quốc, buôn bán ma túy là phạm pháp, đặt điều phỉ báng
cũng là phạm pháp! Nếu như Khải Tùng phạm pháp, ông có thể đến cục cảnh sát tố cáo nó, trách nhiệm nó không gánh vác được thì tôi gánh vác. Ông vô bằng vô cớ đặt điều sinh sự, Khải Tùng phản bác không được, nhưng tôi là cha nó cũng sẽ thay nó đòi lại công bằng!”

“Ông nói hay lắm! La Khải Tùng bán thuốc phiện, có ai không biết? Ai cũng biết hết!”

“Có nhân chứng xin hãy đến cục cảnh sát tố cáo. Nơi này là nơi người sống tưởng nhớ người đã khuất, xin hai vị tự trọng.” La Thiếu Thần ra hiệu bằng mắt cho bảo vệ. Bảo vệ lập tức lôi hai người họ đi.

Tiếng kêu thét không ngừng vọng lại từ hành lang, đến lúc cửa thang máy đóng lại mới dứt.

Trải qua chuyện này, những bạn bè thân thích còn lại cũng rất khó xử, lần lượt tiến đến an ủi, đều nói rằng La Khải Tùng gia thế nhân phẩm như vậy nhất định sẽ không làm ra chuyện như thế, nhất định là đắc tội người nào đó, cho nên bị vu khống bởi những tin đồn không đúng sự thật, v.v.

Những lời này lọt vào tai những người biết rõ sự tình thì lại có một cảm nhận khác.

La Định Âu được La Định Mỹ kéo vào gian trong, để lại La Học Mẫn và La Khải Trạch ứng phó với khách.

La lão thái thái và vú Triệu ôm Thẩm Thận Nguyên ra sức vỗ về.

“Bé đáng yêu à, không sợ nhé, không có chuyện gì cả không có chuyện gì cả.”

“Cục cưng không nhìn thấy gì hết nhỉ, cục cưng ngoan.”

Thẩm Thận Nguyên lúc này mới chú ý đến nhân viên vệ sinh đang vất một con gà chết và một con chuột chết vào thùng rác.

Vốn lễ truy điệu còn sắp xếp để cho mấy người bạn tốt của La Học Mẫn và La Khải Tùng lúc sinh tiền nói một vài lời cảm tưởng tưởng nhớ, bị gây rối một trận như vậy, tự nhiên cũng chẳng còn tâm trạng nào nữa, khách khứa cũng thức thời mà đi cả.

Nhà họ La phân làm ba tốp đi khỏi.

La Thiếu Xương đi cùng La Khải Trạch La Học Mẫn đi tốp đầu, thu hút sự chú ý của giới truyền thông, hai anh em La Định Âu đi giữa, Thẩm Thận Nguyên đi cùng La Thiếu Thần đoạn hậu. thế nhưng đám phóng viên vô cùng giảo hoạt, bọn họ tốp cuối cùng ra vẫn bị bám riết.

“La Thiếu, vừa rồi có phải có người lên trên gây náo loạn linh đường không?”

“Chuyện La Khải Tùng buôn ma túy có thật không?”

“La gia có biết chuyện này không?”

La Thiếu Thần bế Thẩm Thận Nguyên đi đến bãi đỗ xe dưới sự bảo vệ của đám vệ sĩ, vừa định đóng cửa xe thì bên cạnh có một người xông ra, một tay nắm lấy cửa xe, một tay túm lấy y phục của anh. Vệ sĩ phản ứng cực nhanh định kéo người nọ ra, La Thiếu Thần đã nghiêng người đá một cái, đá đối phương ra khỏi.

“Các ngươi bán ma túy hại người, nhất định sẽ không có kết cục tốt!” người nọ dứt khoát không đứng dậy, hung dữ chỉ vào cửa kính xe nguyền rủa, “Người làm những chuyện như vậy sớm muộn gì cũng sẽ đoạn tử tuyệt tôn!”

Thẩm Thận Nguyên nghe mà toàn thân toát mồ hôi lạnh. Tuy cậu biết bản thân không chút liên quan gì đến buôn bán ma túy, nhưng ngôi sao một khi dính phải tin đồn này thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tiếng oan. Bản thân phải nhanh chóng rửa sạch hiềm nghi mới được, chẳng may lộ ra phong thanh gì đó, cho dù là một chút xíu cũng có thể hủy hoại hết tiền đồ.

La Thiếu Thần không nói lời nào thắt dây an toàn bắt đầu khởi động xe.

Xe đi đến ngã tư, nghiến qua đá vụn, phát ra âm thanh rột rột, dường như dự báo con đường phía trước tràn đầy hiểm trở.

Về đến La gia, chỉ nhìn thấy vú Triệu ngồi phía dưới, Thẩm Thận Nguyên muốn lên lầu, lại bị vú Triệu kéo lại, chỉ để La Thiếu Thần đi lên.

“Cục cưng, vú làm đồ ăn cho con nhé.”

Thẩm Thận Nguyên bị dắt đến phòng ăn. Cũng đúng, đứa trẻ sáu tuổi vẫn chưa có quyền được tham dự đại sự gia tộc, nhưng mà… thật muốn nghe lỏm quá đi! Cậu trộm liếc vú Triệu. Có vú Triệu ở đây, hẳn không thành vấn đề.

……

Một cốc sữa cực lớn.

Vú Triệu hiền hòa cười: “Cục cưng mau uống xong rồi đi ngủ.”

Thẩm Thận Nguyên: “……” Mục tiêu rõ ràng làm sao.

Trước thế công kích của cốc sữa lớn, Thẩm Thận Nguyên sớm lên phòng ngủ, sau đó gọi điện thoại cho Cao Cần, “Giám đốc Cao, đã tìm thấy A Bảo chưa?”

“Chưa.”

Thẩm Thận Nguyên: “……” Trả lời dứt khoát ghê, không chút dây dưa dài dòng, ngay cả mấy lời giảm xóc như ngại quá này nọ cũng không có, đúng là không hổ danh Cao Lột Da.

“Điện thoại không gọi được. Nguyên nhân khả năng có: một, điện thoại bị hỏng, hai cậu bị liệt vào danh sách hạn chế rồi.”

“Hả, tại sao?”

“Điện thoại hỏng rồi là vì điện thoại hỏng rồi, còn về việc cậu bị liệt vào danh sách hạn chế… có thể bỏ qua lý do không cần nói nữa.” Đại khái do cảm thấy tâm trạng tồi tệ của cậu, Cao Cần hơi chút thu liễm, “Tôi đã tìm người nghĩ cách rồi, cậu đợi thêm một thời gian đi.”

Thẩm Thận Nguyên nhớ đến chuyện xảy ra ngày hôm nay tại lễ truy điệu, lập tức thêm mắm dặm muối kể lại một lần, cuối cùng lo lắng nói: “Lúc nào tôi mới có thể rửa sạch tiếng oan đây?” So với việc trở lại thân thể của mình, hiện giờ cậu còn một chuyện đáng lo hơn.

Cao Cần nói: “Cần có thời gian.”

“Tôi sợ một ngày nào đó mình sẽ mặc đồ của Lâm Lâm mà trưởng thành.”

“Đến lúc đó tôi sẽ tặng quà sinh nhật cho cậu.”

“…….”

“Tôi vừa gọi cho La Thiếu không được, anh ta có ở đó không?”

“Có, đang họp gia tộc.”

“Vậy hôm sau tôi tìm anh ta.”

“Đợi đã! Có chuyện gì nói với tôi cũng giống nhau mà.”

“Ừm, cũng được, cậu đi kể sự thật với anh ta đi.” Ngắt điện thoại.

“…….” Thẩm Thận Nguyên nhìn chăm chăm vào ống nghe. Nếu đã giao cho một nhiệm vụ nặng nề như thế, ít ra cũng phải để cậu có cơ hội thể hiện sự ngạc nhiên chứ!

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện