Đề phòng mọi trường hợp có thể xảy ra, Ngụy Tư Triết kiến nghị Sở Gia Hòa đến gặp bác sĩ Phương kiểm tra xem tay bị thương thế nào.
Có thể hoạt động như bình thường, chỉ là tạm thời không được mang vác cồng kềnh.
Tay không sưng cũng không chảy máu, Sở Gia Hòa cảm nhận rõ ràng mình đang thuyên giảm nhiều, trấn an anh: "Không cần đâu, hai ngày nữa là khỏi rồi."
Ngụy Tư Triết nhìn chằm chằm vết thương đã được xử lý trên cổ tay trái nọ, không nán lại thêm mà xách chậu sen đá tím đào mới thu hoạch hôm nay xuống lầu, quay lại dãy phòng tầng một.
Ngụy Kiều đã dậy rồi.
Ông đang dựa trên đầu giường đọc "Bản ghi chép trà xuân" của Ban Nguyệt, ngón tay thong thả mơn trớn từng nét chữ người ông yêu từng viết, khóe mặt đuôi mày vẫn luôn giữ độ cong mềm mại dịu êm.
Ngụy Tư Triết lấy ghế sang ngồi, chỉnh lại chăn cho Ngụy Kiều: "Lại nhớ mẹ con à?"
"Từng giây từng phút." Ông tháo kính lão, gập sổ lại, cầm tách bạch trà Sở Gia Hòa vừa pha, "Gần đây ấy hả, cái đầu này của ba lúc nào cũng chỉ có mẹ con."
Sở Gia Hòa thấy hai cha con có vẻ sẽ nói chuyện lâu với nhau nên chuẩn bị ra khỏi phòng, Ngụy Kiều đưa tay ngăn y lại, quay sang sai vặt Ngụy Tư Triết: "Con trai, lấy cái ghế nữa tới đây, con với Tiểu Sở mỗi đứa ngồi một bên cho ba."
Ngụy Tư Triết nghe lời, hỏi ông: "Thầy Ngụy đang định cho tụi con học bài đấy à?"
"Nắng đẹp thế này kia mà." Ngoài cửa sổ là bầu trời xanh và những áng mây trắng phau, tia sáng rực rỡ chảy tràn cả khoảng không gian lớn của căn phòng, phủ lên cả giường đệm, cả người Ngụy Kiều ấm áp: "Mấy đứa phơi nắng với ba một chốc."
Hứng nắng được thêm vài phút đồng hồ, Sở Gia Hòa bị sức nóng nọ hun ủ đến buồn ngủ.
Y kiên cường chèo chống ý thức, day day xoa dịu hai hốc mắt đau nhức, vừa trông Ngụy Kiều vừa cùng ông xem phim truyền hình điệp viên.
Mí mắt mỗi lúc một nặng trĩu, Sở Gia Hòa cũng dần chịu hết nổi, cứ hết ngồi thẳng lưng rồi lại vươn vai liên tục, cảnh cáo bản thân tuyệt đối không được phép ngủ gật.
"Tiểu Sở, con nằm xuống đây."
Sở Gia Hòa ngẩng đầu, ngạc nhiên tột độ chạm phải ánh mắt dò xét của Ngụy Tư Triết đang chống khuỷu tay bên mép dường nhàn nhã cắn hạt dưa.
Sau đó y đưa mắt nhìn Ngụy Kiều, đôi ngươi cụp xuống chăm chú nhìn bàn tay đầy những vết đồi mồi vỗ lên khăn trải giường, nghe được giọng ông thêm lần nữa: "Nằm xuống đây, mệt rồi đi ngủ thôi."
Y bối rối trong giây lát, cuối cùng chẳng thể nào chịu đựng nổi cái nắng chói chang và ánh mắt trực diện của Ngụy Tư Triết, y khoanh hai tay đặt trên giường, mỉm cười với Ngụy Kiều rồi nghiêng đầu tiếp tục xem ti vi.
Ý thức gãy mất từ bao giờ Sở Gia Hòa cũng chẳng nhớ rõ nữa, y cảm nhận được thứ an tâm mãnh liệt đã lâu không gặp thấy - vốn chỉ xuất hiện trong những ngày thuở bé bên người bà nuôi nấng mình lớn khôn.
Thế nên, Sở Gia Hòa đã có một giấc ngủ an ổn đến bất thường.
Đến khi hoàn toàn tỉnh táo, Sở Gia Hòa bị dọa tới độ người ngợm gần như ướt đẫm mồ hôi lạnh, cuống quýt móc đồng hồ quả quýt ra xem giờ.
Vẫn ổn, may mà chưa đến giờ ăn tối, không làm lỡ công việc.
Ghế ngồi phía đối diện trống rỗng, không thấy Ngụy Tư Triết đâu.
Sở Gia Hòa đang định hỏi, Ngụy Kiều đã biết ý lên tiếng: "Nó mới vừa đi đây."
Cánh môi vừa mấp máy khép chặt, chưa đến hai giây sau, Sở Gia Hòa lại đột nhiên có câu hỏi nữa, Ngụy Kiều nhấc tách trà thổi thổi mấy chiếc lá lềnh bềnh trên mặt nước: "Tư Triết nói sẽ ghé vào chủ nhật."
"Bao giờ anh ấy đi", "Khi nào anh ấy ghé lại viện dưỡng lão", mới chỉ đang nghĩ mình nên hỏi những câu này thế nào, vậy mà tại sao bác Ngụy lại biết cả rồi? Tai Sở Gia Hòa nóng bừng lên, y ngồi thẳng người dậy, vỗ vỗ mặt, sau đó lấy hộp cơm tráng nước nóng sơ qua một lần.
Đến giờ y nên đi lấy cơm cho Ngụy Kiều.
Tám giờ rưỡi tối, nhân viên tập trung tại căn tin ăn cơm.
Sở Gia Hòa nhận được điện thoại từ Ngụy Tư Triết, đứng dậy chào đồng nghiệp ra gần chỗ cửa kính: "Anh Ngụy."
Giọng Ngụy Tư Triết nhuốm ý cười: "Tỉnh ngủ chưa?"
Ngoài sân im ắng tĩnh lặng, ánh trăng dìu dịu vừa tỏ.
Sở Gia Hòa thở dài: "Anh nên đánh thức tôi, như thế là đang dung túng cho tôi làm sai đó.
Nếu bị viện trưởng phát hiện ngủ giữa giờ làm tôi sẽ bị trừ lương."
Ngụy Tư Triết lơ đễnh: "Trừ bao nhiêu? Tôi bù cho cậu."
Sở Gia Hòa không kiềm chế được khóe môi vểnh lên.
"Chủ nhật này tôi muốn mời cậu ăn bữa cơm." Ngụy Tư Triết nói vấn đề chính, đây cũng là mục đích của cuộc gọi này, "Cậu rảnh không?"
"Cuối tuần tôi phải làm việc cả ngày, không ra ngoài được." Sở Gia Hòa nói, "Nếu anh Ngụy không ngại thì tầng hai nhà ăn có quán cơm.
Chờ ba anh ngủ trưa chúng ta có thể sang đó dùng bữa."
Ngụy Tư Triết đương nhiên không ngại, chỉ đơn thuần xuất phát từ phép lịch sự: "Lần đầu tiên mời khách chẳng phải đáng ra nên chọn nhà hàng tốt một chút sao?"
Sở Gia Hòa tính toán sâu xa: "Vẫn còn những bữa khác mà."
Ngụy Tư Triết hỏi: "Ý cậu là, muốn có ngày sau thật dài với tôi ư?"
Sở Gia Hòa đáp: "Anh Ngụy hiểu như thế thì tốt quá."
Đằng sau là tiếng chuyện trò rôm rả náo nhiệt của các đồng nghiệp, trước mắt là màn đêm ấm áp êm ái, Quý Bự trốn trong bụi cỏ liếm liếm chân, vừa ngáp vừa lang thang đến tòa nhà chính, cách một lớp kính dày uốn éo vùi bên chân Sở Gia Hòa.
"Ầy." Ngụy Tư Triết than khẽ, "Còn phải chờ tận bốn ngày nữa