Về nhà sau khi tan việc vào chập tối ngày thứ sáu, Ngụy Tư Triết mở khóa vân tay bước vào khoảng không tối tăm rồi đóng cửa, nương theo ánh đèn trong khu dân cư cũng tạm đủ nhìn thấy lờ mờ.
Anh có một cuộc họp trực tuyến lúc bảy giờ rưỡi, vừa lười mở đèn phòng khách nên định uống ly nước rồi đến phòng sách bật máy tính chờ họp.
Lúc đang nấu nước, suy nghĩ của Ngụy Tư Triết mông lung lơ lửng đến tận đâu.
Hai ngày vừa rồi chỉ cần không làm việc là anh lại bắt đầu phân tâm, đôi lúc nhớ đến Ngụy Kiều, đôi lúc sẽ nghĩ về Sở Gia Hòa.
Dù ấn tượng hiện tại đã rất khác với ấn tượng những ngày mới gặp, ấy vậy đến nay Ngụy Tư Triết vẫn chẳng tài nào nói ra được người nọ có điểm gì đặc biệt, ngay cả cái tên cũng vô cùng phổ thông, thế còn càng bình thường hơn nữa.
Song khó lòng tự kiểm soát nổi, mọi suy tư tâm tình của anh đều sẽ hướng về y, cứ mỗi lần Ngụy Tư Triết tỉnh táo mới chợt vỡ lẽ, rằng mình đã nghĩ về Sở Gia Hòa rất lâu rồi.
Uống chút nước lạnh, Ngụy Tư Triết biếng nhác dựa vào bàn đá hoa cương, nâng ly kề sát miệng.
Tầm mắt anh lướt ngang tờ giấy ghi chú dính trên cửa tủ lạnh, một hình vuông quy cách gọn gàng, hàng chữ viết tay đẹp đẽ, Ngụy Tư Triết nhìn chăm chú một lát, ngậm cười cúi thấp đầu, lấy điện thoại trong túi áo ra.
Với tâm lý "đánh cược", Ngụy Tư Triết mở Wechat của Ngụy Kiều lên.
Đồ trên tủ đầu giường rung lên hai lần, Sở Gia Hòa vừa định mở cửa chuẩn bị đi múc nước, bỗng nghe Ngụy Kiều gọi mình: "Tiểu Sở, bác đọc sách lâu quá bây giờ hoa hết mắt rồi.
Làm phiền con đọc tin nhắn của Tư Triết giúp bác với."
Khép hờ cửa phòng lại, Sở Gia Hòa đặt ấm nước xuống, ngồi cạnh giường Ngụy Kiều.
Y nhận điện thoại đặt vừa tầm mắt mình, tin nhắn hiển thị trên màn hình là: "Anh Ngụy hỏi bác đã ăn cơm tối chưa ạ."
Ngụy Kiều lấy quyển "Bản ghi chép trà xuân" ông vẫn cất kỹ dưới gối ra, trang bìa thấp thoáng một vệt nhỏ như sợi lông mảnh, ông trân quý vuốt ve: "Ăn rồi."
Sở Gia Hòa gõ chữ trả lời, y bất chợt khựng lại, nhớ tới chuyện Ngụy Tư Triết đã phát hiện vụ người gửi tin nhắn cho anh không phải bác Ngụy mà là mình, tất cả là tại tốc độ trả lời nhanh quá.
Vì vậy, nửa phút sau y mới trả lời: Ăn rồi.
Ngụy Tư Triết: Ba ăn gì vậy?
"Hỏi kỹ thế làm gì không biết." Ngụy Kiều phiền Ngụy Tư Triết nhiễu sự, nhưng vẫn trả lời rất đàng hoàng: "Ba cái hoành thành tươi, cà tím hấp, súp lơ xào tỏi, ngô xào đậu."
Sở Gia Hòa thuật lại đầy đủ, sau khi gõ phím như một con lười chậm chạp, y ấn gửi.
Chưa tới vài giây sau, Ngụy Tư Triết đã trả lời: Ba lại bắt Sở Gia Hòa lựa đậu trong ngô xào đậu cho ba nữa phải không?
Cố kiềm nén khóe môi cứ hoài vểnh lên, nhưng ý cười vẫn hiện trên đuôi mày rõ mồn một, Sở Gia Hòa nhất thời quên cả việc gõ phím cho chậm, trả lời bằng giọng điệu của Ngụy Kiều: Ba có bắt đâu, là Sở Gia Hòa tự nguyện mà.
"Tiểu Sở, ban nãy rõ ràng bác nghe điện thoại reo lên đấy." Ngụy Kiều cầm tách nhấp một ngụm trà, "Tư Triết trả lời gì vậy?"
Sở Gia Hòa thoắt cái tái mặt, cái gì vậy? Tại sao lại tự ý trả lời tin nhắn của Ngụy Tư Triết, thực sự bất lịch sự quá rồi, nghiêm khắc mà nói hành động này có thể xem như y không làm tròn công việc.
Y vội vàng đọc nội dung tin nhắn một lượt, áy náy chọc chọc điện thoại.
Ngụy Kiều nghe xong, ông cười to: "Tiểu Sở này, con lòi đuôi rồi."
Sở Gia Hòa ngơ ngác chẳng hiểu gì, Ngụy Kiều nhìn y, nói: "Bác có gọi con là Sở Gia Hòa bao giờ đâu, chỉ gọi là Tiểu Sở thôi."
"Ting", tin nhắn mới hiện trên màn hình.
Trái tim Sở Gia Hòa đập nhanh một cách khó hiểu, y chột dạ cụp mắt, Ngụy Tư Triết nhắn: Buổi tối vui vẻ, Sở Gia Hòa nhé.
Ngưng thở trong vô thức, Sở Gia Hòa hồi hộp nhìn sang Ngụy Kiều.
Đúng bảy giờ, ông đang chăm chăm nhìn ti vi chờ bản tin thời sự.
Vốn đang thoải mái giúp bác trả lời tin nhắn, tại sao bây giờ lại biến thành lén lén lút lút tám chuyện với con trai người ta rồi...!Sở Gia Hòa chưa làm việc trái lương tâm thế này bao giờ, tai y nhanh chóng nóng ran lên, ngón tay giơ giữa không trung run bần bật.
Sở Gia Hòa nhắm mắt, ngay sau đó, y đánh bạo tắt chuông báo đi, đầu ngón tay chạm lên màn hình cảm ứng: Chào anh Ngụy, buổi tối vui vẻ.
Y biết rõ chuyện mình làm là sai mà vẫn còn dám tiếp tục phạm sai lầm.
Tiếng lòng muốn được liên lạc với Ngụy Tư Triết vốn chẳng thể nào kiểm soát, Sở Gia Hòa đang cố vờ như mình bình tĩnh.
Trong phòng khách tối đen như mực,