"Tôi cảm thấy." Isabella cười rộ, nụ cười đặc biệt xấu xa và gian trá. "Trong hoàn cảnh này, em nên quỳ trên đất, sau đó bò lại bên chân tôi, hành xử như một con chó để lấy lòng tôi mới phải chứ?"
"Cái, cái gì?!" Trác Thế Tuyết như không tin vào tai mình. Cô cho rằng mình đã nghe lầm nhưng khi nhìn vào nụ cười sắp ngoác ra tận mang tai của Isabella, cô nhận ra mình hoàn toàn không nghe lầm. "Chị..."
Cô không ngờ Isabella lại lột bỏ lớp mặt nạ thanh tao nhanh như vậy. Giờ đây, chị ta hoàn toàn lộ rõ bộ mặt gian tà xảo trá, Isabella chưa từng thay đổi, những điều chị ta hứa hẹn trước đó chỉ là để dỗ ngọt cô mà thôi. Lúc này, cô như rơi xuống vực xuống không đáy, không còn nghi ngờ gì nữa, con ác quỷ kia đang dần dần lộ rõ nguyên hình.
"Tôi đã cho em rất nhiều cơ hội, Trác Thế Tuyết."
Như nhìn thấu được suy nghĩ của Trác Thế Tuyết, Isabella nói thêm, cô vừa nói vừa xếp chồng tài liệu. Sau đó gỡ mắt kính xuống, ném đại trên bàn, ngồi ở ghế xoay đung đưa. Động tác ngả người của cô làm cho chiếc ghế xoay tròn.
"Em thử ngẫm lại xem, tôi phải tôi đã trao em rất nhiều cơ hội không? Tôi hết lòng khuyên nhủ em trở về bên cạnh tôi, tôi sẽ đối xử tốt với em, chăm sóc em từng li từng tí."
Mỗi một câu của Isabella, nội tâm của Trác Thế Tuyết càng chùng xuống. Giống như bị nghiền nát vậy.
"Mỗi một lời tôi nói ra đều thật lòng. Chúng ta bên nhau lâu thế rồi, em cũng biết rõ tôi là người nói là làm, luôn giữ lời hứa, tôi khi đã hứa điều gì nhất định thực hiện nó. Vậy nên tôi đã nói với em, tôi đã hối cải, nghĩa là tôi sẵn sàng thay đổi. Tôi chỉ muốn em cho tôi một cơ hội để chứng minh thôi."
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Nhưng em thì sao?"
Nói đến đây, ánh mắt Isabella liếc xuống, dù cho chị ấy đang ngồi. Bao nhiêu đó cũng đủ cho Trác Thế Tuyết cảm giác nhìn từ trên cao xuống, vẻ mặt đầy sự khinh miệt và coi thường.
"Thật sự làm tôi đau lòng."
"Em hoài nghi tình yêu của tôi dành cho em, hoài nghi sự chân thành của tôi dành cho em, hoài nghi tôi sẽ tổn thương em một lần nữa. Tôi đã đàm phán của ba mẹ em ở tiệm ăn, thái độ của ba em đối với tôi, em cũng có mặt ở đó, đâu phải là em không biết. Chỉ trích không màng đến danh dự của tôi, em cho rằng tôi dễ chịu sao?"
1
"Sau đó tôi có cãi nhau với ba mẹ..." Trác Thế Tuyết yếu ớt đáp trả lại. "Tôi... tôi biết chị luôn tốt với tôi... Tôi thành thật xin lỗi chị..."
Trác Thế Tuyết nói xong, Isabella thôi trách móc, chỉ cúi đầu im lặng. Cô cũng không dám lên tiếng, đứng tại chỗ lưỡng lự, buộc lòng nói thêm:
"Là tôi sai, Isabella. Là tôi có vấn đề."
"Tôi mới sai." Isabella vẫn cúi đầu, phản bác. "Vấn đề không phải do em, em rất tốt."
Do Isabella cúi đầu, căn bản Trác Thế Tuyết không thể nhìn rõ biểu cảm của đối phương. Chỉ có thể tiếp tục sám hối, không ngừng nói lời xin lỗi.
"Không, là tôi có vấn đề, Isabella! Tôi thật sự... Thật sự là tôi sai, tôi không nên nghi ngờ chị, chị rất yêu tôi. Trước kia cũng là yêu tôi, tôi sai rồi, sai thật rồi. Isabella à, lẽ ra tôi không nên đối xử với chị như vậy... Tôi không nên tỏ thái độ trịch thượng với chị..." Trác Thế Tuyết vừa nói vừa khóc thành tiếng. "Tôi thành thật xin lỗi chị mà... Là tôi có vấn đề... Nói thật, chị muốn tôi làm gì mới tha thứ cho tôi đây? Tôi thật sự biết sai rồi..."
"Bò lại đây."
"Gì chứ?"
"Bò lại đây, tôi sẽ suy xét chuyện tha thứ."
Isabella ngẩng mặt lên, dùng mu bàn tay chống đầu. Chị ta căn bản không hề có vẻ gì là khổ sở, cái cúi đầu vừa rồi chỉ là diễn kịch mà thôi. Vì chị ta thừa biết Trác Thế Tuyết căn bản không nhìn ra được tâm tư của mình.
Thật thú vị ha ha.
Trác Thế Tuyết rời khỏi mình ba năm. Rồi món đồ chơi ấy lại lần nữa trở về với mình, thích thú không muốn đặt xuống.
"Cái này..."
Trác Thế Tuyết khó xử nhìn Isabella, đột nhiên toàn bộ ký ức ào ạt ùa về. Cô bị dạy dỗ thế nào, bị khống chế thế nào, khiến cho cô cồn cào