Tối nay, hiện tại bây giờ đã tối muộn. Cảnh đêm bao trùm toàn bộ khung cảnh. Ánh đèn điện mập mờ, nhấp nha nhấp nháy dưới ánh đêm. Trăng hôm nay đâu mất, bầu trời bao phủ bởi 1 màu đen kịt.
Jim đang đứng cạnh cửa sổ, tay chạm nhẹ vào lớp kính. Tự dưng nhớ lại những lúc nhìn ngắm bầu trời cùng đứa em gái bé bỏng mà anh hết mực yêu thương. Nhưng bây giờ, dù có ngắm mọi lúc đi chăng nữa…anh vẫn chỉ ngắm…1 mình.
Trở lại với mớ công việc chất như núi. Tự dưng, tiếng chuông điện thoại như đập tan không gian câm lặng trong căn phòng mịt mù 1 màu đen này. “Alo”. Giọng nói băng lạnh cất lên, như thể đóng băng toàn bộ đường dây điện thoại.
- Giám đốc! Ông Sơn hẹn gặp vào 8 giờ sáng ngày mai để thực hiện kí hợp đồng – Giọng nói của anh thư kí ấm áp, lại rất nghiêm túc.
Nghe xong, Jim dập máy lãnh khốc. Nụ cười trên môi ẩn ẩn hiện hiện. Tâm can Jim lúc này đầy những ý nghĩ tham lam. Đôi mắt thâm quầng nhìn vào đống hồ sơ còn đang chồng chất chưa giải quyết xong.
Chợt, đầu óc quay vòng vòng. Chạm tay lên đầu, mặt nhăn như khỉ, lắc lắc đầu vài cái, lại tiếp tục nhìn vào đống hồ sơ. Nhưng không sao tập chung nổi. Tư dưng nhìn thấy bức ảnh trên mặt bàn.
Hình ảnh 2 anh em hồi còn bé. Vi Tuyết thật sự rất đáng yêu, chỉ cần nhìn bé thôi là biết bao người đều có thể yêu quý được. Nếu bây giờ Vi Tuyết còn ở bên cạnh anh, thì không biết cô bé ấy sẽ trở nên như thế nào?
Thật đúng là khó tưởng tượng mà. Nhưng bây giờ Vi Tuyết như thế nào thì tưởng tượng ra còn khó khăn hơn nữa? Không biết bây giờ cô bé ấy ra sao? Ngày trước, khi cô bé ấy bỏ đi, Jim chỉ có thể nhìn Vi Tuyết qua chiếc song sắt cửa sổ.
Nhìn dáng người bé bỏng ấy chạy đi, lại tiếc rằng bản thân không thể chạy theo được, khiến bản thân cảm thấy chạnh lòng. Đã cố gắng tìm em gái mình biết bao nhiêu lần. Nhưng chỉ nhận lại được cái lắc đầu xin lỗi.
Mỗi khi nhớ em gái, lại cảm thấy hận bản thân. Mà Jim đã khóc hết nước mắt. Đến nỗi bây giờ còn chẳng thể khóc thêm 1 lần nào nữa. Nước mắt đã cạn, tâm còn lạnh. Từ cậu bé ấm áp bây giờ đã trở nên như thế này đây.
Chiếc đèn làm việc để bàn là thứ ánh sáng cuối cùng còn sót lại trong căn phòng bốn bề là bóng tối này, cũng tắt mất rồi. Đặt lưng lên giường ngủ, nhắm nghiền đôi mắt lại. Chìm vào giấc ngủ sâu.
Ngày hôm sau, là 1 sáng thứ hai hết sức bình thường. Jim bật dậy trong khi trời còn mờ mờ sáng. Trời chưa sáng hẳn, trông âm u như chuẩn bị mưa. Còn sáng, trời cũng không ấm áp gì mấy. Từng đợt gió heo may mạnh mẽ lia qua, mặc cho có bao người đi trên phố có run cầm cậm vì lạnh.
Jim cầm li nước ấm, đúng cạnh cửa sổ. Hơi nóng phả nên mặt kính. Tự dưng, lúc này Jim lại nhớ về em gái. Mặc dù cô em gái đang sống ngay trong căn nhà này. Nhưng biết bao lần Jim nhận thấy xa lạ.
8 giờ sáng. Jim cất bước đi ra khỏi nhà, leo lên chiếc BMW đỗ sẵn trước cổng. Chiếc xe nổ máy rồi hòa vào dòng người đông đúc. Đến địa điểm đã hẹn sẵn với ông Sơn, Jim lạnh lùng bước vào, dáng dấp mang đầy cử chỉ quý tộc.
Đưa ánh mắt dò xét quanh quán, nhưng vẫn không nhận diện được ông Sơn. Lại bất ngờ nhận ra sự hiện diện của 1 cô gái quen thuộc, với mái tóc màu đen ngắn tới ngang cằm.
Còn đang rất nghi ngờ đôi mắt của mình. Thì thấy cô gái đó đúng dậy và bước ra khỏi quán thì mới có thể khẳng định là mình không nhìn lầm. Bất ngờ thay, người ngồi đối diện với Shi lại chính là ông Sơn.
Nhìn dáng dấp béo