Edit: Tiểu Hương
Beta: Tiểu Miêu
Wattpad: @huongcuacothom (Hương Của Cỏ Thơm)
~~~~~~~~~~~~~~~
Đơn hàng kèm lời nhắn bị ông chủ nhìn thấy được.
Ông chủ lo lắng nếu không nghe theo thì khách hàng sẽ phàn nàn, cho rằng tiệm nhỏ này không thể chịu đựng được việc khổ dù chỉ một chút, lại thấy địa chỉ không xa, bảo Lộ Vô Khả đưa qua đó.
Đúng thật không xa, là quán thịt nướng đối diện.
Ăn bát người ta phục vụ người ta, ông chủ đã sai Lộ Vô Khả chỉ có thể đi qua đó giao hàng.
Cô xách theo túi trà sữa lớn băng qua đường, đi về phía cửa hàng thịt nướng.
------------
Ngày đó sau khi đem người từ hội trường thả đi, Thẩm Ngật Tây liền điện thoại cho Tề Tư Minh.
Mẹ Tề Tư Minh là bác sĩ, biết đau đầu kê khai thuốc gì, kết quả thuốc đến tay Thẩm Ngật Tây mới phản ứng lại căn bản không có số điện thoại người ta.
Cô gái này giấu điện thoại kỹ quá, từ chỗ nào cũng đều không có cách tìm ra.
Chuyện này liền bị Tề Tư Minh đem ra trêu chọc rất lâu, dẫn tới dạo gần đây trong khoảng thời gian này miệng Tề Tư Minh có chút gợi đòn.
Ngày nào bên tai Thẩm Ngật Tây cũng văng vẳng em gái trà sữa dài em gái trà sữa ngắn, làm cho Thẩm Ngật Tây không có cách nào thi đấu tốt.
Sau đó vẫn là từ chỗ Tề Tư Minh biết được cô đã hết đau đầu mới không đem thuốc gửi qua nữa.
Thẩm Ngật Tây lần này đi cùng Hứa Tri Ý, Hứa Tri Ý mấy ngày hôm trước vừa lúc không có lớp, trong mấy tháng qua hai người lại chưa có đàng hoàng đua qua một cuộc đua nào, nên đi tìm kíƈɦ ŧɦíƈɦ.
Cũng không biết nghĩ như thế nào, đêm nay vừa trở về liền đi đến chỗ người kia làm việc.
Thật là trùng hợp, thực sự gặp được ở chỗ này.
Kết quả người vừa thấy anh chạy trốn đi.
Thẩm Ngật Tây nghĩ đến điều này cười một cái, chai rượu đối diện miệng, không chút để ý uống một ngụm.
Cái miệng Tề Tư Minh lúc này không có nhớ lâu, ghé vào tai anh nói chuyện vô nghĩa.
"Ngật ca," Tề Tư Minh ném viên đậu phộng vào trong miệng, cười không có ý tốt, "Cậu có làm gì thất đức với em gái trà sữa không? Cô gái nhỏ trốn cậu thế này."
Thẩm Ngật Tây liếc mắt nhìn hắn một cái, miệng nói câu không đứng đắn.
"Làm chuyện mà không thể làm được với cậu."
"Fuck, sao lại hổ lang chi từ* vậy, " Tề Tư Minh nở nụ cười, "Khó trách cô nương người ta tránh cậu như thế, làm cả ngày sao có thể chịu được đây?"
*hổ lang chi từ - 虎狼之词 - hiểu nôm na là những từ ngữ táo bạo, trắng trợn, không trong sạch, đang đề cập đến chuyện "người lớn".
Thẩm Ngật Tây cười một cái.
Đám người bọn họ không phải là chính nhân quân tử gì, thật sự khó có thể nói tối nay có bao nhiêu cặp đang ngồi đây hợp mắt nhau mà không đi khách sạn chứ.
Trên bàn một đống thịt nướng, Thẩm Ngật Tây vừa cùng Hứa Tri Ý ở bên kia cơm nước xong nên không có khẩu vị, dựa lưng vào ghế lấy điếu thuốc ra để trên miệng.
Nữ sinh bên cạnh lấy bật lửa cho anh.
Thẩm Ngật Tây ngậm điếu thuốc buông mi liếc cô ta một chút.
Nữ sinh mặt liền đỏ bừng.
Thẩm Ngật Tây cắn cắn điếu thuốc nói với cô ta: "Không châm, chỉ ngậm cho qua nghiện."
Coi như là câu từ chối, cô gái bối rối choáng váng đầu óc, lắp bắp trả lời, đem bật lửa cất trở về.
Quán thịt nướng rất náo nhiệt, ít chi cũng phải hơn mười bàn.
Lộ Vô Khả nhìn một chút đã thấy được bóng dáng người kia.
Cô cầm theo dãy số mà chủ quán đưa cho, hướng bên kia đi tới.
Nam sinh bàn đó tranh nhau uống rượu, vừa hò hét vừa cười vang, ngập tràn không khí phố phường.
Mặc sức làm trò, nói nói cười cười vui vẻ.
Trong đêm tối tại nơi này hấp dẫn những người sống quy củ.
Lộ Vô Khả đứng cách bọn họ hai ba bước: "Trà sữa mọi người đến rồi."
Âm thanh của cô vốn là không lớn, lại có nam sinh vừa uống rượu hò hét to tiếng, những người đó hoàn toàn không có nghe.
Nhưng cô xác định người kia nghe được.
Anh ngồi đó quay lưng về phía cô, hơi nghiêng đầu liếc qua hướng bên đây, lại quay trở về.
Một bộ chuyện không liên quan đến mình, tư thế chờ xem kịch vui.
Lộ Vô Khả đứng nơi đó, đang muốn lại mở miệng đã có người phát hiện ra cô.
Một nam sinh dùng cánh tay đụng đụng Tề Tư Minh bên cạnh, hướng cô bên này hất hất cằm.
Tề Tư Minh theo ánh mắt của người kia nhìn qua, thình lình nhìn thấy Lộ Vô Khả suýt chút nữa bị rượu trong miệng sặc chết.
Hắn thấy bộ dạng cô giống như tìm bọn họ có việc, hỏi: " Sao vậy, tìm chúng tôi có việc?"
Lộ Vô Khả gật gật đầu, đưa ra một túi lớn trà sữa trong tay: "Trà sữa của mọi người."
Những người đang ngồi nghe đều ngẩn ra: "Cái gì trà sữa?"
Một nữ sinh nhận ra cô, bối rối cầm ly trà sữa trên bàn còn chưa uống hết cho cô xem: "Chúng tôi vừa đến cửa hàng của bạn mua mà. Chúng tôi còn chưa uống hết đâu. Chắc không phải của chúng tôi rồi."
Có người phụ họa: " Đúng vậy, bạn nhìn một chút có phải hay không cái này là mấy bàn gần đây người ta gọi trà sữa, chúng tôi không có gọi trà sữa."
Bọn họ nói với Lộ Vô Khả, chỉ có Tề Tư Minh nhìn về nơi im lặng không lên tiếng, Thẩm Ngật Tây sống chết mặc bây.
Hắn dưới gầm bàn đá đá chân Thẩm Ngật Tây.
Thẩm Ngật Tây ngước mắt ung dung nhìn lại.
Tề Tư Minh cằm hướng Lộ Vô Khả chỉ chỉ.
Khẩu hình hỏi anh: " Cậu làm phải không ?"
Thẩm Ngật Tây giống như hoàn toàn nhìn không hiểu, một cái liếc nhìn cũng không thèm hướng tới nơi đó, liền thu hồi ánh mắt.
Tề Tư Minh thiếu chút nữa cho rằng anh nhanh như vậy đã di tình biệt luyến*.
*di tình biệt luyến, yêu một người rồi sau đó lại không yêu người đó nữa mà có tình yêu mới, đi yêu người khác.
Lộ Vô Khả đứng đó, liếc nhìn bóng lưng anh.
Sau một lúc lâu mới xòe tay ra, trong tay là dãy số mà chủ tiệm đưa, gọi điện thoại qua.
Cô đưa điện thoại di động đến tại bên tai, đầu dây bên kia im ắng hai giây, sau đã được kết nối.
Thẩm Ngật Tây để điện thoại trên bàn, vang lên tiếng rung.
Anh nhìn màn hình sáng lên, đỉnh đỉnh răng, nở nụ cười.
Anh cầm di động, xoay người cánh tay miễn cưỡng khoát trên ghế dựa, hướng cô lắc lắc điện thoại.
"Đây là số điện thoại của em?"
Lộ Vô Khả nhìn anh, di động còn để bên tai.
Người trên bàn nghĩ như thế nào cũng không nghĩ đến sẽ là Thẩm Ngật Tây, hơn nữa anh vừa có hành động kia, đang xem là người nào gọi trà sữa lại như thế nào chính là anh, anh mở miệng mọi người lúc này ngơ ra.
Thẩm Ngật Tây cũng đã đứng dậy, đẩy ghế dựa ra hướng cô đi qua.
Anh hơi cúi người nhận túi đồ lớn trong tay cô, thuận thế nhẹ nghiêng đầu tới gần bên tai cô, rầu rĩ bật cười: "Điện sớm chút thì tốt hơn rồi."
Túi nilon to, ngón tay hai người khó tránh khỏi chạm vào nhau.
Khớp xương ngón tay nam sinh rõ ràng xoa xoa qua ngón tay cô, gầy nhưng có lực.
Lộ Vô Khả đột nhiên rút tay về.
Thẩm Ngật Tây nghĩ đến xúc cảm vừa rồi trên tay thật mềm mại, đỉnh đỉnh răng.
Lỗ tai bị giọng nói trầm ấm của anh làm cho một trận ngứa ngáy, Lộ Vô Khả theo bản năng lui về sau một bước.
Thẩm Ngật Tây nhướng mi, nhìn cô bằng ánh mắt thâm trầm.
Lộ Vô Khả nhìn không ra anh đang nghĩ cái gì.
Hãy là người đọc văn minh, hãy ủng hộ công sức của người Editor và người Beta bằng cách đọc đúng trang, đọc trên chính chủ truyenwiki1.com: @huongcuacothom (Hương Của Cỏ Thơm).
Cô dùng gương mặt đơn thuần với biểu cảm bình thường nhất có thể mê hoặc người nói với anh: " Số điện thoại kia không phải là của tôi, là của đồng nghiệp."
Thẩm Ngật Tây nhìn cô, không nói chuyện trong một lúc lâu.
Lâu đến Lộ Vô Khả không biết anh phải chăng thật sự đã tin.
Kết quả là nghe anh cười hừ một tiếng, dò xét cô: " Em cảm thấy tôi sẽ tin?"
Cô dùng vẻ mặt không quan tâm đối với người này.
Anh vẫn nhìn cô, Lộ Vô Khả đơn giản bình nứt không sợ vỡ: " Tuỳ anh tin hay không."
Trà sữa cũng đưa đến tay khách, cô tự nhiên có thể đi, nói xong xoay người đã muốn đi.
Kết quả tay bị người nắm được, Lộ Vô Khả sửng sốt, muốn hất tay anh ra: "Anh làm cái gì vậy?"
Thẩm Ngật Tây giống như không cảm giác được là cô đang phản kháng, nam sinh sức lực lớn, nữ sinh căn bản không lay chuyển được.
Anh liếc nhìn tay cô.
Quả nhiên, đều bị túi trà sữa to siết đến đỏ.
Thật mẹ nó da mịn thịt mềm.
Lộ Vô Khả hất tay anh ra,