Hai người cứ thế nói chuyện vui vẻ tới trước một cửa hàng thời trang lớn mang thương hiệu xứng tầm quốc tế, đắt tiền, được nhiều người có tiền săn lùng.
Tịnh Kỳ nhìn ra cửa nheo mày:
- Đến đây làm gì?
- Em nghĩ xem đến cửa hàng thời trang để làm gì?
- Anh lại định mua đồ sao?
- Mua cho em
- Không, không tôi không thể nhận nhiều thứ từ anh như thế được
- Em nghĩ nhiều rồi, trừ vào lương tháng đầu tiên.
- Thôi thôi mình về đi, tôi không có nhu cầu mua sắm đâu.
Tịnh Kỳ mặt mũi lại càng nhăn nhó, mua một cái áo chắc hết lương của mình quá!
- Xuống đi nào bé cưng.
Cô thật sự chẳng muốn xuống nhưng anh đã mở ra đứng đợi cô.
Cuối cùng Tịnh Kỳ cũng phải xuống xe, chân nặng trĩu bước đi cùng Trạch Hải, gần đến cửa Tịnh Kỳ kéo kéo tay Trạch Hải:
- Thôi mình về đi mà!
Trạch Hải nắm lấy tay Tịnh Kỳ nở một nụ cười tỏa nắng làm người khác không thể cưỡng lại được.
Cứ thế mà Trạch Hải nắm tay Tịnh Kỳ kéo vào trong.
Bên trong là một nơi sang trọng toàn những đồ xa xỉ, đủ kiểu, đủ loại màu, đủ loại người trong đây.
Trạch Hải đi vào thì được rất nhiều sự chào đón, bởi ai ở đây mà không biết người đầu tư nhiều nhất ở đây chính là nhà họ Ngụy chứ.
Tịnh Kỳ đi qua từng nơi xem, đúng như lời đồn đây là nơi rất đẳng cấp, nhìn những món đồ ở đâu cũng là hàng rất tỉ mỉ, chi tiết, chất liệu thì không cần đánh giá, đồ của những nhà thiết kế nổi tiếng đúng là quá suất sắc.
Dừng trước một chiếc đầm ngắn phối màu bên trắng, bên đen; thích hợp đi chơi, đi dạo; chất liệu vải mềm mại, phần eo hơi gần ra sau được đính hai con bướm trên nền trắng là bướm đen, nền đen thì bướm trắng, một ý tưởng thiết kế đầy tinh tế.
Tịnh Kỳ bước lại gần khẽ xem giá rồi bước ra:
- Lương tháng đầu này của tôi được nhiêu?- Tịnh Kỳ nhìn xung quanh
- Tùy theo biểu hiện của em nữa.
Nếu tốt, hợp ý tôi thì có thể là 120 triệu
- Hả? 120 triệu!
Tịnh Kỳ mở to mắt đầy sự kinh ngạc trong đó, số lương này dường như gấp 3 lần bình thường nhưng mà đồ này lại là 240 triệu gấp đôi lương của mình.
- Đi thôi!
Tịnh Kỳ chỉ vừa mới đi thì Trạch Hải đã kéo tay cô lại:
- Thử đi
- Thôi! Tôi không...
Trạch Hải không quan tâm lời từ chối đó mà kéo Tịnh Kỳ lại gần đó:
- Lấy đồ này cho cô ấy thử
Liền có người lại dẫn Tịnh Kỳ đi.
Tịnh Kỳ nheo mày, nhăn mặt bất lực nhìn lại Trạch Hải.
Chốc lát
Trạch Hải đang ngồi trước chỗ thử đồ chờ Tịnh Kỳ.
Tịnh Kỳ dần bước ra trong bộ váy kiêu sa, bước đi nhẹ nhàng, sang trọng, toát ra khí chất ngời ngời.
Trạch Hải đứng lên đi lại:
- Thật sự rất hợp với em!
Tịnh Kỳ nhìn mình trong chiếc gương lớn, cũng đẹp đó, Trạch Hải cùng lúc đó ôm Tịnh Kỳ từ phía sau:
- Quả thật rất đẹp!
- Thôi thử vậy được rồi tôi không mua đâu.
- Thử rồi không được đổi trả
Tịnh Kỳ kéo tay anh ra xoay lại nhìn anh đầy nghi hoặc:
- Lẽ nào lại có lí đó
Từ xa lúc này có một nhân vật nữ đi đến vị trí của họ:
- Xin chúc mừng quý khách, quý khách đây là vị khách thứ 10 000 của hôm nay.
Nếu mua sản phẩm sẽ được giảm 70% và còn được tặng một sản phẩm tùy chọn.
Tịnh Kỳ liền nhìn qua người bán hàng:
- Có dịch vụ này sao?
- Đúng như thế, quý khách cứ lựa chọn thỏa mái.
Người phục vụ này đứng đó chờ hoh, Tịnh Kỳ nhìn lại Trạch Hải mà đã hiểu mọi việc, rõ ràng là do Trạch Hải kêu họ làm vậy mà:
- Tôi đúng là may mắn, lấy bộ này rồi mình đi chọn một sản phẩm khác- Trạch Hải vui vẻ
- Nếu giảm đi 70% thì chỉ còn 73 triệu thôi
- Đúng rồi, em thay đồ ra rồi mình đi chọn tiếp.
- Ồ
Tịnh Kỳ đi vào phòng thay đồ đầu lại nhảy số, cứ như thế này trước đi rồi giải quyết sau.
Hai người cùng nhau đi xung quanh:
- Lẽ nào anh dẫn tôi vào đây mua đồ để chiều nay mặc đến trường?.
Truyện Linh Dị
- Ừa.
- Người phụ nữ nào ở cạnh anh cũng thế sao?
Trạch Hải đứng lại, đôi mắt kiên định nắm lấy hai tay Tịnh Kỳ:
- Sau này chỉ có mình em
- Tôi đùa thôi!- Tịnh Kỳ cười tươi
Tịnh Kỳ đi lại một đôi giày cao gót màu bạc lấp lánh:
- Đẹp thật
- Em thật sự rất biết chọn, đây là sản phẩm mới nhất vừa được nhập về- Trạch Hải lại gần Tịnh Kỳ
- Vậy lấy đôi này