Editor: Morii
Beta: Jenny Thảo
Sau khi thứ vũ khí bí mật ấy được lấy ra, vẻ mặt của Tống Giác không thay đổi chút nào, Phách Hồn đao trong tay vẫn vững vàng gác bên cổ Du Án.
Du Án cười gượng, dè dặt nhắc nhở: "Đao này nặng lắm, hay là ngươi bỏ nó xuống trước đi đã."
Tống Giác im lặng đối mặt với nàng, Du Án chớp chớp mắt, thình lình khoa trương bịt kín cổ: "Á đau! Ngươi bỏ ra nhanh, cổ ta đau..."
"Lại giả vờ." Giọng nói của Tống Giác trở nên lạnh lẽo.
Du Án thoáng cái hết giả vờ.
Nàng thử bước một bước ngược lại với hướng đao, thấy đao giữ nguyên không chuyển động, bấy giờ mới cười rộ lên: "Đi, chúng ta đến nhà ngươi bắn pháo hoa nào."
Tống Giác lạnh lùng nhìn nàng, chợt đi về phía trước, Du Án vội vã đi theo: "Đây có phải là hướng đi đến Hàn Đàm đâu, ngươi muốn đổi chỗ à? Nhưng ta cảm thấy..."
Còn chưa nói dứt câu, Tống Giác đột nhiên vọt lên trước hai bước, một tay thọc vào bụi cỏ khô, lôi thẳng thứ gì đó ra.
Du Án: "..." Hình như đó là con thỏ manh thú vừa trốn hồi nãy nhỉ?
Nàng còn chưa phân biệt rõ ràng thì Tống Giác đã túm lấy đôi tai thỏ, đơ mặt giơ con thỏ ra trước mặt nàng: "Xách."
Du Án cạn lời nhìn thỏ manh thú, nó nhấp nháy đôi mắt to, trưng vẻ mặt vô tội ra với nàng.
"...!Ngươi định ăn nó?" Du Án thử hỏi.
Tống Giác không đáp.
"Không thì đừng ăn, cho nó một con đường sống đi." Du Án hơi không đành lòng.
Tống Giác liếc nàng, thẳng tay buông ra, thỏ manh thú lăn mấy vòng trên đất rồi mới dừng lại được.
Nó tung tăng nhảy tới, vừa nhảy được hai cú đã đâm phải đá, tự đâm ngất mình luôn.
"Thả, cũng chưa chắc là đường sống." Tống Giác giễu cợt.
Du Án: "..."
Một lát sau, Du Án thở dài ôm con thỏ manh thú đang hôn mê vào lòng, theo Tống Giác trở về sơn động.
Trong sơn động lại bừng lên ánh lửa, Du Án đặt thỏ manh thú gần đống lửa để sưởi ấm, còn mình thì kéo Tống Giác ra ngoài hang.
Nàng lấy một bông pháo Hỏa Thụ Ngân Hoa ra rồi kéo dây, pháo hoa lập tức bay chéo lên, nổ tung rực rỡ trên bầu trời.
Tống Giác yên lặng nhìn pháo hoa, giữa vầng trán hiện lên vẻ ôn hòa hiếm có.
Du Án thấy hắn thích, trong lòng không nén được sự xao động.
"Đẹp không?" Nàng hỏi dò.
Tống Giác nhìn sang nàng.
Du Án hắng giọng, còn chưa kịp nói gì thì Tống Giác đã chặn ngang: "Không cho Tâm Đầu Huyết."
"...Ồ."
Hàn huyên thất bại, Du Án tiếp tục làm cu li bắn pháo hoa, được một lúc thì nàng chợt cảm thấy có gì đó khác thường: "Hình như ta ngửi thấy mùi gì đó là lạ?"
"Hỏa Thụ Ngân Hoa." Tống Giác cầm lấy một thiết cốt đóa(*) chơi chơi.
(*) Thiết cốt đóa: một vũ khí thời nhà Liêu và Tấn, nó dùng để tra tấn tù nhân.
Được rèn bằng sắt, nó bao gồm tám mảnh sắt rèn, tay cầm bằng lá liễu, nó thường dài ba thước.
(mình sẽ đánh kèm hình ở dưới nha.)
Du Án lắc đầu: "Không phải, Hỏa Thụ Ngân Hoa có mùi hắc, còn đây lại giống như mùi da lông bị đốt ấy."
Vừa dứt lời, nàng bỗng nhớ ra con thú nhỏ nào đó trong sơn động.
Du Án vội chạy về, vừa vào sơn động liền thấy một đống lửa nhỏ đang cháy hừng hực.
Du Án hơi nghẹn lòng, vội vàng phóng ra một luồng linh lực, dập tắt cục lửa kia.
Dù đã kịp thời dập lửa nhưng lông của thỏ manh thú đã cháy trụi, may là lớp da dày nên không bị thương.
Du Án nhìn con yêu thú nhỏ ngốc hết chỗ nói, im lặng che kín mặt.
"Xấu." Tống Giác cũng quay về, vừa thấy thỏ manh thú, phê ngay một chữ.
Du Án thở dài: "Là rất xấu." Bất cứ động vật lông xù nào mà không còn lông nữa thì phỏng chừng nhìn cay hết cả mắt.
"Giết đi." Tống Giác lại nói.
Du Án im lặng nhìn hắn: "Tại sao? Vì nó xấu ư?"
Tống Giác yên lặng chớp mắt: "Cần để ăn."
Du Án: "..."
Nàng im lặng một lúc lâu, đành hỏi: "Chẳng lẽ thường ngày ngươi chỉ ăn mỗi thỏ manh thú à?"
"Không." Tống Giác trả lời: "Nhưng chỉ có chúng tự đưa tới cửa, những yêu thú khác nếu muốn ăn thì phải đi bắt."
Du Án: "..." Thế đấy, trong giới yêu thú cũng khó mà tìm được loài ngu xuẩn hơn vậy.
Nàng lại buông tiếng thở dài, trông mong nhìn Tống Giác: "Đừng ăn nó được không?" Nàng cố ý thả nó về đây không phải để làm bữa tối của ai đó.
Tống Giác mặt đối mặt với nàng một lúc lâu, bỗng nheo mắt lại: "Không giết, cũng không thả, ngươi muốn nuôi?"
(Truyện được edit bởi Diễm Sắc Cung.)
Du Án chớp chớp mắt, ngầm chấp nhận.
"Lý do?" Tống Giác cau mày.
Du Án nghĩ nghĩ: "Vì nó đáng yêu."
"Đáng yêu?" Tống Giác vô thức nhắc lại.
Du Án thấy thế, chợt nhận ra đây đúng là một cơ hội tốt để dạy dỗ hắn: "Đúng vậy, đáng yêu, ngươi không cảm thấy thế hả? Mà cũng vì không có ai dạy ngươi cách đối xử với những thứ đáng yêu, cho nên ngươi sẽ thuận theo bản năng mà giết chết chúng.
Nhưng ngươi thử nghĩ lại xem, thứ đáng yêu bị diệt hết thì sau này, có phải là dù ngươi muốn cũng không thấy được nữa, đúng không?"
Tống Giác như có điều suy nghĩ nhìn nàng.
"Thế nên là, để tránh phải tiếc nuối như vậy, người bình thường sẽ rất trân trọng những thứ bản thân cảm thấy đáng yêu, chẳng hạn như ta muốn nuôi thỏ manh thú làm sủng vật bên mình vậy, chăm sóc nó thật tốt.
Nói thế ngươi có hiểu không?" Du Án cười tủm tỉm hỏi.
Tống Giác lặng người hồi lâu: "Nuôi thế nào?"
Du Án nghe câu hỏi của hắn, mắt chợt sáng lên...!Hắn định nuôi thỏ manh thú đó hả?
Thế thì tốt quá rồi, nàng đang sầu vì không biết phải làm gì với thỏ manh thú đây, bây giờ Tống Giác muốn nuôi, nàng cảm thấy có thể thử xem sao...!Suy cho cùng cũng tốt hơn là mặc cho nó tự đâm đầu chết trên đường.
Du Án ngẫm ngợi một phen, vẻ mặt chân thành trả lời: "Cho ăn no uống đủ là được, tốt nhất là nên nhốt nó trong sơn động, nếu có cho ra ngoài thì buộc một sợi dây trên người, phòng khi nó thình lình trốn mất, còn lại chẳng có gì."
Điều kiện sống nơi vực sâu này chỉ có vậy, chẳng thể trông chờ gì thêm.
"Đơn giản vậy thôi?" Tống Giác ngờ ngợ.
Du Án gật đầu: "Đơn giản vậy đấy, ngươi không cần chuẩn bị một thứ gì, chỉ cần một sợi dây là được.
Tốt nhất là làm kiểu nó thích, đỡ khi buộc vào nó lại chống cự."
Tống Giác gật đầu, lát sau nhìn về phía nàng: "Ngươi thích dây kiểu gì."
Du Án: "Ơ?"
Tĩnh lặng.
Tĩnh lặng như chết.
Sự tĩnh lặng kì dị ấy dài kéo dài tưởng chừng như vô tận.
Hồi lâu sau, Du Án đờ mặt ra hỏi: "Ý ngươi là gì?"
"Nuôi ngươi." Tống Giác bình tĩnh đáp.
Du Án: "..."
Tuy vừa nãy đã liệu trước rồi, nhưng khi nghe hắn nói ra thật thì Du Án vẫn cảm thấy thật vi diệu, nghiến răng nghiến lợi mãi mới nhịn xuống được, nặn ra một nụ cười rồi giải thích: "Ngươi không thể nuôi ta."
"Tại sao?" Tống Giác hỏi ngược lại.
Du Án hít sâu một hơi: "Bởi vì ta là người, không phải sủng vật."
Tống Giác nghe vậy, nơi đáy mắt xẹt qua vẻ khinh miệt: "Khác gì nhau?"
...!Với tiểu ma đầu này, vạn vật như cỏ rác (*), quả thật không khác gì nhau.
Du Án kiềm lại xung động muốn trợn trắng mắt, cưỡng ép chuyển chủ đề.
(*) Gốc là Sô cẩu (chó rơm), lấy từ câu của Trang Tử trong Đạo Đức Kinh "Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu".
Chó rơm ở đây là thứ dùng trong tế lễ, lúc đang dùng thì quý, được cất kỹ trong rương gấm, thầy cúng chay tịnh mới dám mang ra, trang trọng đặt lên bàn thờ.
Nhưng lễ xong lại vứt lăn lóc ngoài đường, mặc người dẫm đạp.
Ý câu này chỉ trời đất không có lòng xót thương, xem vạn vật chẳng ra gì.
Đặt vào trong hoàn cảnh trên, ý Du Án muốn nói Tống Giác chẳng đặt thứ gì vào