Cô ta vẫn luôn không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Lúc đó, rõ ràng Vân Lập Tân đưa Vân Giai Kỳ đến bệnh viện để làm thụ tỉnh ống nghiệm.
Từ trước đến giờ cô ta luôn cho rằng đứa trẻ trong bụng Vân Giai Kỳ là của cô ta và Bạc Tuấn Phong.
Thế nhưng trên thực tế lại không phải.
Nếu Bạc Vũ Minh đã không phải con ruột cô ta thì việc gì cô ta phải bao dung cho hai đứa con hoang này?
Cái miệng kia của Vân Giai Kỳ quả thật biết gạt người!
Ban đầu cô ta còn cho rằng con bé này là con của Vân Giai Kỳ và Tống Hạo Hiên, thế nhưng bây giờ xem ra không phải vậy!
Cho dù hôm đó ở tiệc rượu nhà họ Tống, Tống Hạo hiên đã đưa ra báo cáo giám định xác nhận Mạn Nhi là con ruột của anh ta, nhưng nhà họ Tống nảm trong tay hơn phân nửa thị trường y tế thủ đô thì việc muốn ngụy tạo một phần báo cáo giám định có gì khó khăn.
Mục đích của anh ta cũng hết sức rõ rệt, anh ta không hy vọng.
thân thế thực sự của Mạn Nhi bị phơi bày, anh ta muốn Vân Giai Kỳ.
Tống Mạn Nhi là tính mạng của Vân Giai Kỳ, anh ta đương nhiên không muốn Bạc Tuấn Phong cướp đi quyền nuôi dưỡng Mạn Nhi, thậm chí dùng nó để uy hiếp Vân Giai Kỳ quay trở lại bên cạnh mình.
Giả sử, đứa bé này quả thật là con của Bạc Tuấn Phong và Vân Giai Kỳ.
Nếu vậy thì cô ta càng không thể chấp nhận chúng được!
Vân Ngọc Hân khẽ nheo mắt lại tựa như đang nảy sinh kế hoạch gì đó.
Ánh mắt cô ta chợt liếc nhìn về phía bảng hướng dẫn khu vực.
mãnh thú, đột nhiên nghĩ đến điều gì, khóe miệng cô ta nhếch lên từng chút một.
Khu vực mãnh thú?
Cô ta cần gì phải uổng phí tâm tư nữa chứ?
Trước mắt không phải là thời cơ tốt nhất sao?
Lợi dụng thời cơ này giải quyết sạch sẽ hai chướng ngại vật kia, đến lúc đó cô ta trái lại muốn nhìn xem, không có hai đứa trẻ ấy, Vân Giai Kỳ lấy gì để tranh với cô ta? Đấu với cô ta ư?
Vân Ngọc Hân mở cửa ra bước xuống xe, nói với Vũ Minh và Mạn Nhi: “Vũ Minh, Mạn Nhị, lên xe thôi!”
Hai đứa trẻ dường như không nghe thấy, tay trong tay đi về phía khu vực lạc đà Alpaca.
‘Vân Ngọc Hân trong lòng mắng một câu, đang muốn đuổi theo.
thì không biết ai đó ở bên cạnh hét lên: “Đó có phải Vân Ngọc Hân không vậy?”
“Ở đâu?”
“Ở bên đó kìa!”
Vân Ngọc Hân giật mình, không nghĩ đến đã đội mũ và đeo kính râm rồi mà vẫn có người nhận ra mình.
Mức độ phổ biến của cô ta quả thật rất cao, muốn trốn tránh đã không còn kịp.
“Vân Ngọc Hân! Đúng là Vân Ngọc Hân! A a a a al”
“Vân Ngọc Hân! Em cực kỳ thích chị! Em có thể chụp ảnh chung với chị không?”
“Ngọc Hân! Có thể ký tên cho tôi không? Mỗi một bộ phim của cô, tôi và mẹ tôi đều rất thích, không hề bỏ sót bộ nào cả!”
“Ngọc Hân! Em là fan số một của chị đó…”
Vô số người vây quanh Vân Ngọc Hân.
Cô ta trốn không thoát, chỉ có thể kiên trì ký tên và chụp hình với mọi người.
Trong chốc lát, đoàn người đã vây kín lại, giao thông đều bị tê liệt.
Chiếc xe bị chắn phía sau không ngừng bóp còi.
Mãi cho đến khi nhân viên của vườn bách thú chạy tới, liên tục duy trì công tác bảo vệ, giải tán xong đám người thì mọi thứ cũng rối tung cả lên.
‘Vân Ngọc Hân cuối cùng cũng thoát khỏi đám người hâm mộ phiền toái đó, lúc này cô ta đã nén đầy tức giận, hung hăng đi tới khu vực lạc đà Alpaca.
Tiểu Vũ Minh đang cùng Mạn Nhi cho lạc đà ăn, cô ta bước qua, suýt chút nữa không khống chế được cảm xúc, không dễ dàng gì mới chặn lửa giận xuống, cố gắng nhẫn nại nói với hai đứa trẻ: “Vũ Minh, Mạn Nhi, nên lên xe rồi Tiểu Vũ Minh không quay đầu lại, dường như không hề nghe thấy gì.
Hoặc cũng có thể cậu bé vốn dĩ không muốn đáp lời Vân Ngọc Hân.
Cậu bé không muốn phá hỏng sự hào hứng của Mạn Nhi.
Mạn Nhi vừa quay đầu lại nhìn Vân Ngọc Hân, người phụ nữ ấy ngay lập tức liền tươi cười xán lạn: