Đột nhiên Vân Giai Kỳ bật cười Mọi người nhìn về phía cô.
Bạc Ngạn Thiên tức giận mảng: “Cô cười cái gì?”
“Tôi cười vì các người đều tự cho minh là đúng!”
‘Vân Giai Kỳ nói: “Ông tưởng tôi muốn về nhà họ Cung à? Ông tưởng tôi sẽ nhận nhà học Cung sao? Tôi không cần nhận, cũng không muốn các người nhận tôi.
Cung thái thái, bà cứ yên tâm, tôi sẽ không về đó đâu, tôi là con gái ruột của ngài Cung thì làm sao? Nhiều năm như thế mà tôi chỉ giống như cỏ dại bên đường vậy.
Hiện tại nhà họ Cung muốn nhận tôi về thì cũng chưa chắc tôi đã nguyện ý trở về nhận người thân đâu!”
‘Sau đó cô tiếp tục nói với Cung Dận: “Tôi đã sớm biết chuyện này, nếu tôi muốn được nhận về thì đã sớm nói từ lâu rồi! Tôi không phải là mối uy hiếp với nhà họ Cung, nhưng tôi cũng không cho phép gia đình của ông coi thường tôi!
Tôi không phải là con hoang, tôi cũng không tự nguyện đến thế giới này.
Tôi là con gái của ai, ai lại là cha tôi, ai lại là mẹ tôi cũng không phải do tôi tự quyết định được!”
Cung Dận kinh ngạc nói: “Vân Giai Kỳ..”
“Các người đều đi ra ngoài cho tôi Đột nhiên Vân Giai Kỳ nói lời đuổi khách.
Bạc Ngạn Thiên nói: “Cô có ý gì, cô đang muốn đuổi chúng tôi đi sao?”
“Nơi này là phòng bệnh của tôi, nơi đây không chào đón các người Tôi không muốn các người làm phiền sự yên tính của tôi.
Lý do này chưa đầy đủ à?”
Nói xong, cô đứng dậy sờ soạng xung quanh muốn xuống giường.
“Đi ra ngoài! Đi ra ngoài hết cho tôi!”
‘Vân Giai Kỳ vươn hai tay sờ xung quanh, lập tức đụng phải người Cung Dận.
Cung Dận muốn giơ tay ra đỡ cô.
‘Vân Giai Kỳ theo bản năng đẩy người ra, cô chỉ vào cửa nói: “Đi ra ngoài!
Các người đi ra ngoài cho tôi! Tôi không muốn nhìn thấy các người nữa!”
Bạc Ngạn Thiên hừ