Lý Diên Khánh xoay người, đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm Lý Văn Quý:- Nếu như ngươi dám can đảm làm như vậy, cháu trai Lý Bảo Nhi của ngươi cũng đừng hòng sống được, ngươi tin hay không!Lý Văn Quý sắc mặt biến đổi, lão sợ hãi lùi lại mấy bước, không thể tin được nhìn Lý Diên Khánh.
Lão chợt nhớ tới Lý Diên Khánh giết ba huynh đệ Bạch thị, giết Lưu Thừa Hoằng, tên ma vương giết người này nói không chừng thực sự làm ra được.Lý Văn Quý phách lối bị đánh bật lại, lão đành nhịn xuống nói:- Được rồi! Ta xin lỗi vì lời nói vừa rồi, tóm lại về sau ta sẽ từ từ đền bù sai lầm của mình, chỉ cầu ngươi cân nhắc vì lợi ích gia tộc, tạm thời giữ yên lặng.Lý Diên Khánh cực kỳ căm hận lão trong lòng, lạnh lùng nói:- Ngươi đi đi! Về sau không được phép bước vào cửa nhà ta một bước, ta không muốn gặp lại ngươi.Lý Văn Quý vừa tức vừa hận trong lòng, nhưng lại không thể làm gì Lý Diên Khánh, đành quay người vội vàng rời đi.Không bao lâu, Lý Đại Khí đi tới, gã hơi căng thẳng nhìn con trai nói:- Con định làm thế nào?Lý Diên Khánh chăm chú nhìn phía xa, qua hồi lâu hắn thản nhiên nói:- Hiện giờ con và hắn sống mái với nhau, kết quả chỉ có thể là lưỡng bại câu thương, còn tạo thành gia tộc phân liệt, cái giá quá lớn, tạm thời con sẽ không động đến hắn.Lý Đại Khí lập tức thở phào:- Thật ra đây cũng là điều vi phụ muốn khuyên con, nói lui một bước trời cao biển rộng, đừng để cừu hận che đậy nội tâm của con.
Tộc trưởng đã chết, nhưng người sống chúng ta phải tiếp tục sống, chuyện này con đã cố gắng rồi.Lý Diên Khánh lắc đầu:- Hiện giờ con không động tới hắn, cũng không có nghĩa là con sẽ bỏ qua cho hắn.
Một ngày nào đó, con sẽ để cho Lý Văn Quý hắn thân bại danh liệt, cho hả mối hận trong lòng con!Lý Đại Khí một câu cũng nói không nên lời, nửa ngày gã mới thở dài một hơi:- Tùy con đi! Chuyện của Lý Văn Quý ta không muốn biết, cũng không muốn hỏi tới.Lý Diên Khánh tạm thời để chuyện này qua một bên, lại hỏi phụ thân:- Cha có kế hoạch gì không?Lý Đại Khí cười cười:- Ngày mai ta muốn cùng về An Dương với Lý Đông Đông, sửa sang lại sổ sách một chút, sau đó ta muốn đi Ba Thục và Giang Nam du lịch mấy tháng, đây là nguyện vọng từ nhỏ của ta, chuyện sau này để nói sau!Lúc này Lý Đại khí chợt nhớ tới một chuyện, vội vàng nói:- Ta nghe nói Nhạc ca nhi và Vương Quý Thang Hoài đều quyết định thi võ học, con… con sẽ không có suy nghĩ này chứ?Lý Diên Khánh cười an ủi:- Xin cha yên tâm, học võ chỉ là yêu thích hứng thú của con, nhưng tuyệt đối sẽ không phải nghề chính của con, trong lòng con rất rõ ràng con muốn làm gì.- Vậy là tốt rồi, Khánh nhi, chờ con thi đậu cử nhân, cha nhất định sẽ trở về chúc mừng con.Lý Diên Khánh lại trầm mặc, hắn an ủi phụ thân nói võ học chỉ là yêu thích hứng thú, nhưng phụ thân làm sao biết đau nhức trong lòng hắn, mũi tên mọi rợ Khiết Đan bắn ra trước mắt hắn năm năm trước, đến giờ vẫn còn nhói trong lòng hắn.Lý Diên Khánh thở dài một tiếng trong lòng, hiện giờ hắn chỉ muốn nhanh chóng lớn lên, đã vội vã không nhịn nổi.Lý Diên Khánh trở lại Huyện Học, lại dấn thân vào việc học và huấn luyện cưỡi ngựa bắn cung căng thẳng.
Lúc này, Vương Quý, Thang Hoài và Nhạc Phi cũng biết tin tức Tộc trưởng của Lý Diên Khánh gặp nạn, họ đều cẩn thận né tránh chuyện này, cố gắng không đụng chạm tới vết thương của Lý Diên Khánh.Đảo mắt lại trôi qua một tháng, nỗi đau Tộc trưởng qua đời đã dần bị thời gian san bằng.
Lý Văn Quý cũng chuyển về tòa nhà lớn trấn Lộc Sơn, chuyên tâm làm Tộc trưởng Lý thị của lão, sản nghiệp huyện thành giao cho trưởng tử quản lý.
Ba đứa con trai của Lý Văn Quý đều không quen thuộc với Lý Diên Khánh, không liên quan lẫn nhau, cũng không qua lợi, thuộc về thanh tĩnh.Chỉ là Lý Bảo Nhi bắt đầu sống động, không biết gã cũng kiếm được một thớt ngựa trắng từ nơi nào, thỉnh thoảng lại xuất hiện