Hằng Năm Có Ngày Này

Chương 7: Cơm chiên trứng


trước sau

Edit: Mina

Sau ngày kết thúc kì thi đại học, bầu trời quang đãng.

Tuế Hòa còn chưa mở mắt đã nhận được cuộc gọi của Cừ Chiêu.

"Tuế Hòa, cậu dậy chưa?"

Khi người ta không tỉnh táo, giọng nói như cách một lớp vải.

Lúc Cừ Chiêu nghe thanh âm này của Tuế Hòa cảm thấy thật sự mê người, cô dùng chân kẹp gối ôm, "Ừ."

Vừa nghe liền biết chưa tỉnh ngủ, Cừ Chiêu cười khẽ một tiếng, "Hôm nay có liên hoan, đừng quên."

"Sẽ không quên."

Ném điện thoại qua một bên, Tuế Hòa xoay người xuống giường vén rèm cửa sổ ra, căn phòng tối tăm đón ánh mặt trời vào, cô dời tầm mắt, nhìn bản thân trong gương.

Dường như thay đổi rất nhiều, lại dường như không hề thay đổi.

Đời trước thế nào, đời này cô vẫn vậy.

Cô không khát vọng điều gì, chỉ mong mọi thứ vẫn như cũ, chỉ muốn Cừ Chiêu trở nên tốt hơn. Thấy mọi chuyện đều đi theo hướng phát đoán của mình, cô rất hưởng thụ cuộc sống này... hơn cả việc được sống thêm nhiều năm thanh xuân hơn người khác.

Tuế Hòa rửa mặt xong, thay đồ ngủ xuống tầng ăn sáng, không nghĩ tới sẽ thấy Tuế Sơ đang ngồi bên bàn ăn.

"Anh?" Tuế Hòa ngạc nhiên, "Sao anh còn ở nhà?"

"Đến đây ăn bữa sáng."

Vừa xé bánh mì nướng, Tuế Hòa để Tuế Sơ rót cho cô một ly sữa bò, "Hôm nay mặt trời mọc đằng Tây sao?"

Tuế Sơ là người cuồng công việc, ai cũng biết.

"Không." Tuế Sơ khép tờ báo lại, "Hôm nay phải đến sân bay đón khách, giữa trưa đi."

"Anh thuận đường với em đó."

"Đi đâu?"

Tuế Hòa nói tên địa chỉ, Tuế Sơ nhíu mày: "Sao em lại muốn đi tìm cậu ta?"

"Cái gì lại muốn? Lớp tổ chức liên hoan, em tìm Cừ Chiêu đi cùng thôi mà."

Tuế Sơ không thích Cừ Chiêu, Tuế Hòa thấy từ lâu nên không trách, cô uống ly sữa bò, "Thế rốt cuộc anh có đưa đi không?"

"Đưa."

Biết ngay mà.

Tuế Hòa xé bánh mì nướng đặt trong bát của Tuế Sơ, cười tủm tỉm: "Phần thưởng."

...

Lái xe đến trước cửa tiểu khu của Cừ Chiêu, Tuế Hòa cởi đai dây an toàn, "Cảm ơn anh trai."

Tuế Sơ liếc cô: "Nhanh xuống xe đi."

"Anh lái xe cẩn thận nhé."

Tuế Hòa đã quen Tuế Sơ mặt than, cô xuống xe, tránh ra vài bước, quay đầu lại, xe vẫn chưa đi.

Cô phất tay: "Đi đi, đi đi!"

Tuế Sơ thu ánh mắt lại, lắc đầu thở dài nói: "Con bé xấu xa."

Cũng không biết vì sao tốt với thằng nhóc Cừ Chiêu tính khí quái gở kia đến thế nữa.

Chờ xe rời đi, Tuế Hòa đi vào tiểu khu, những bảo vệ trước cửa đều biết cô là ai, lúc cô đi ngang qua còn cho cô một viên kẹo sữa: "Cho cháu ăn này."

Tuế Hòa cong đuôi mắt: "Cảm ơn."

Trong tay cầm kẹo sữa, Tuế Hòa ấn chuông cửa.

Chưa tới hai giây cửa được mở ra, mặt Cừ Chiêu ló ra, "Sao lại không mang chìa khóa?"

Tuế Hòa có chìa khóa căn hộ này.

Cách nói câu này, không khác câu Tuế Sơ nói lắm.

Thuận tay đưa kẹo sữa cho Cừ Chiêu, Tuế Hòa đổi giày, "Cố ý, sợ vào bất ngờ khiến cậu hoảng hốt."

Cừ Chiêu đóng cửa lại, đi vào phòng bếp lấy dưa hấu cho cô, thuận miệng nói: "Tôi còn cái gì mà cậu không biết?"

"Cái này khó nói." Tuế Hòa lật xem qua mấy cuốn tạp chí trên bàn trà, không thú vị, nhìn về phía bóng dáng bận rộn trong phòng bếp.

6 năm, cậu thiếu niên từ 1m5 cao đến 1m85, cậu thiếu niên da vàng như vảy nến đã trở nên hồng hào khỏe
mạnh. Càng trưởng thành hơn dáng vẻ Cừ Chiêu trong trí nhớ của Tuế Hòa, hoặc là nói còn đẹp hơn nhiều.

Nghĩ đến sống và trưởng thành trong môi trường lành mạnh thật sự rất quan trọng.

Dịu dàng kiên nhẫn, lạc quan hướng về phía trước, không hề có xu hướng hư hỏng.

Ở bên ngoài, có rất nhiều người theo đuổi Cừ Chiêu, nhận được nhiều lời khen ngợi, tình trạng bị xa lánh năm đó không xảy ra nữa.

Tâm sinh lý của Cừ Chiêu hoàn toàn khỏe mạnh mà lớn lên. Tuế Hòa cũng có cảm giác tự hào.

Có lẽ nhiệm vụ của cô cũng hoàn thành rồi... tuy rằng cô chỉ cung cấp nhu cầu về vật chất, nhưng đây cũng là thứ duy nhất cô có thể cho.

Dưa hấu đã cắt xong, Tuế Hòa cắm một miếng ăn, ngọt mọng nước giải khát ngày hè, cô lại cắm một miếng khác, "Mấy giờ đi?"

Bây giờ mới hơn 1 giờ, Cừ Chiêu nói: "Một tiếng nữa."

Đi ăn cơm xong sẽ đi hát.

"Ăn rồi mới đến đây?"

Tuế Hòa gật đầu, "Cậu ăn chưa?"

Cừ Chiêu ngây thơ lắc đầu nói: "Chưa."

"Đoán được." Tuế Hòa tốt bụng đứng dậy, "Tớ sẽ làm cơm chiên trứng nhé, không cho phép nói chán ăn."

Cừ Chiêu nhướng mày, "Tôi sẽ ăn cơm chiên trứng."

Tuế Hòa quen thuộc đi vào phòng bếp, Cừ Chiêu không ngừng nhìn theo, lòng lấy làm lạ, 6 năm như một luôn tốt đẹp, là giả vờ quá giỏi hay bản tính đã vậy?

Hắn vẫn luôn âm thầm quan sát Tuế Hòa, ngẫu nhiên sẽ thử ném một viên đá nhỏ vào hang sâu, nhưng chưa từng có được kết quả như mong muốn.

Tuế Hòa giống như máy móc không có cảm tình, cô giải quyết vấn đề chu đáo, luôn tràn đầy sức sống, đối với ai cũng tốt, giống như trong mắt cô mọi người đều bình đẳng.

Trước kia hắn còn hoài nghi nguyên nhân Tuế Hòa đối tốt với hắn, sau này mới biết, cô đối với ai cũng như vậy.

Chính mình không phải là người đặc biệt gì. Cừ Chiêu cũng không cảm thấy mất mát, chỉ cảm thấy thú vị.

Hắn thích khống chế cảm xúc của người khác, mà Tuế Hòa, lại chưa từng chui vào vòng khống chế của hắn.

Cô là con mồi hoàn mỹ nhất, cũng là con mồi có tính khiêu chiến lớn nhất.

Khiến hắn muốn liều mình chinh phục.

Nhưng chỉ mình Cừ Chiêu không nghĩ tới, trên đời này không có bữa tiệc nào mà không tàn.

(~ ̄▽ ̄)~ (~ ̄▽ ̄)~ (~ ̄▽ ̄)~

• 16/07/2018 •

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện