Edit: @Bát Bảo Muội MuộiBeta: @Lệ DiệpDiệp Vi đã chết.Ai cũng không có nghĩ đến, ngay ở trước mặt bao người, cô cũng dám xuống tay với anh Hào! Người chưa từng bắn súng, một súng bắn vào ngực anh Hào, khiến ngực hắn ta nở hoa ngay tại chỗ.Nhưng mà cuối cùng là một người mới, cô bắn trật, cách trái tim anh Hào mấy centimet, nhưng cũng chỉ là trì hoãn ngày hắn ta chết.“Giết cô ta cho tao!”Lại sau đó, bản thân cô cũng bị đánh thành cái sàng, cứ như vậy đã chết, đến chết cũng không được rửa mặt một phen.Một người yêu sạch sẽ như vậy, thời điểm chết rách tung toé bẩn hề hề, không còn hình người.Anh Hào vừa chết, lòng người tán loạn, rắn mất đầu, không ai nguyện ý vì một người chết mà liều mạng, huống chi sản nghiệp của anh Hào không ở nơi này, người của anh Hào cũng đã chết, dưới gối lại chỉ có một đứa con trai mới năm sáu tuổi, căn bản không dùng được, đúng là thời cơ tốt để cướp đoạt địa bàn, trong lúc nhất thời kích động lòng người, rời đi, trốn trốn, một đám kẻ bắt cóc tự sụp đổ, người của Mặc Uyên cùng cảnh sát nhanh chóng xuất kích, rất nhanh bắt được kẻ cướp còn lại. Đến lúc này, vụ án bắt cóc hạ màn.Mặc Uyên cũng không nghĩ tới, thù của hắn ta, vậy mà cứ được báo như vậy.Oanh oanh liệt liệt, lại im hơi lặng tiếng.Hắn ta đứng ở dưới mặt trời chói chang, nhìn thi thể anh Hào, người đàn ông nằm ở trong vũng máu trên mặt đất, trước ngực có một cái lỗ lớn, hai mắt trợn trừng, còn có thể từ trên mặt hắn ta nhìn ra vẻ khiếp sợ cùng không dám tin tưởng của hắn ta trước khi chết, một bộ dáng chết không nhắm mắt.Đúng vậy, ai có thể nghĩ đến, người phụ nữ tham tiền ngốc nghếch nhất thậm chí trái tim còn tàn nhẫn đến mức có thể xuống tay với đồng bạn, vậy mà lại có cái can đảm trắng trợn táo bạo giết người kia.Cô tình nguyện không cần mạng của chính mình, cũng muốn giết anh Hào.Cô hận hắn ta như vậy? Là bởi vì hắn ta lừa cô?Thật ra cẩn thận nghĩ lại, giống như cũng có thể hiểu, vốn là cô nghĩ rằng có thể giết Mặc Vũ giải hận, lại không nghĩ tới súng căn bản không có đạn, Mặc Vũ không chết không nói, còn chạy thoát đi ra ngoài, tự nhiên cô cũng không có khả năng trở về, bởi vì có trở về thì đối mặt với cô cũng chỉ là trừng trị của luật pháp.Mặc Vũ nghiêng ngả lảo đảo chạy tới, hắn quỳ gối bên cạnh Diệp Vi, giữa người cô có vô số vết súng, váy áo đã sớm bị máu tươi nhiễm hồng, ở trong không khí tràn ngập mùi máu tươi nồng đậm, khiến người ta buồn nôn.Người phụ nữ nằm trên mặt đất, an an tĩnh tĩnh, phảng phất như mặc một thân váy đỏ đang ngủ.Hắn muốn chạm vào cô, lại không dám đụng vào cô.Hắn thấy cả người cô bị thương, quần áo bị viên đạn xuyên thủng, giờ phút này trở nên rách tung toé, trên mặt cô là bùn đất cùng vết máu, nhắm mắt nằm ở đằng kia, ngay cả bộ dáng như thế nào cũng không nhìn ra được.“Diệp Vi, Diệp Vi…… Em tỉnh tỉnh, Diệp Vi em kiên trì được, lập tức bác sĩ liền đến, em sẽ không chết! Em sẽ không chết!”“Diệp Vi! Diệp Vi!”“Bác sĩ đâu? Bác sĩ! Cầu xin các người cứu cô ấy!”Mặc Vũ chưa từng nghĩ tới Diệp Vi sẽ chết, còn là lấy cái phương thức này chết ở trước mặt hắn.Đậu Luân nhìn không được, tiến lên nói: “Mặc Vũ, cậu bình tĩnh một chút, cô ấy trúng nhiều đạn như vậy, dù có là đại la thần tiên cũng không cứu được . ……”Mặc Uyên cúi đầu nhìn Diệp Vi, khuôn mặt âm trầm tái nhợt của hắn ta giờ phút này càng thêm tái nhợt khó coi, ánh mắt hắn ta đen như mực, trên mặt cũng không có nửa điểm cảm xúc, khiến người ta nhìn không thấu hắn ta suy nghĩ cái gì: “Không bằng cậu trực tiếp nói cho hắn, Diệp Vi đã chết.”Đậu Luân: “……” Anh đừng trực tiếp như thế có được không? Không thấy người ta đang thương tâm sao?Tiết Chiếu cũng một lời khó nói hết nhìn ông chủ của mình, không hổ là người đàn ông máu lạnh tuyệt tình, lúc này còn có tâm tư nói mát.Quả nhiên Mặc Vũ sau khi dại ra một lúc lâu, cả người thoạt nhìn càng thêm tuyệt vọng, “Cậu nói bậy, Diệp Vi sẽ không chết!”Mặc Uyên: “Nếu là trúng nhiều đạn như vậy còn chưa có chết, cô ta là kỳ tích nhân gian.”Đậu Luân: “……”Tiết Chiếu: “……”Mặc Vũ: “……”Nói bừa cái gì lại là lời nói thật.Mặc Vũ run rẩy xuống tay, thả một lát ở chóp mũi Diệp Vi, không có cảm giác được bất kỳ một hơi thở nào, hắn lại dò xét đến động mạch trên cổ cô, nơi đó còn dư lại độ ấm nhàn nhạt, lại vẫn im ắng như cũ, không cảm giác được bất kỳ cái gì nhảy lên, hắn chỉ sờ đến tay đầy máu, hắn ngơ ngác nhìn một lát, cuối cùng đau khổ nhắm hai mắt lại.Hắn không thể không thừa nhận, Diệp Vi đã chết, thật sự đã chết.Đậu Luân có lòng tốt vỗ vỗ bả vai Mặc Vũ , nghĩ nghĩ khuyên bảo: “Cậu cũng đừng quá đau khổ, Diệp Vi cũng muốn giết cậu, cô ta chính là một người phụ nữ vô tình không tim không phổi, cậu liền…… Nén bi thương đi.”Hành động Diệp Vi muốn giết hắn hiện tại vẫn như cũ khiến trái tim của Mặc Vũ băng giá, nhưng hôm nay Diệp Vi đã chết, người chết như đèn tàn, cho dù lúc trước còn nhiều lần ăn tết, giờ phút này cũng nên buông xuống.Huống chi hắn cùng Diệp Vi yêu nhau một thời gian, tình cảm nhiều năm, sao có thể nói buông liền buông?Hắn vẫn như cũ vì Diệp Vi chết cảm thấy khổ sở cùng áy náy.Bởi vì Diệp Vi chung quy vẫn là bởi vì hắn mà chết, nếu không phải hắn, cô sẽ không gặp phải tất cả trước mắt, cô vẫn như cũ có thể khỏe mạnh tồn tại.……“Mặc Uyên, cậu không áy náy sao?” Mặc Vũ đứng lên, nhìn sắc mặt tái nhợt lại không chút thay đổi của Mặc Uyên.Từ lúc Diệp Vi xảy ra chuyện đến bây giờ, hắn không nhìn thấy chút vẻ xấu hổ nào từ trên mặt Mặc Uyên, hắn ta vẫn như cũ là bộ dáng thờ ơ với vẻ mặt không chút thay đổi, hiện tại thi thể của Diệp Vi nằm trước mặt, hắn ta làm sao còn có thể thờ ơ?Mặc Uyên nâng nâng mí mắt, nhìn về phía Mặc Vũ.Mặc Vũ nói: “Nếu cậu không lợi dụng cô ấy, lừa gạt cô ấy, cô ấy liền sẽ không tuyệt vọng như vậy!”Mặc Uyên lạnh lùng cười một tiếng: “Tôi lợi dụng cô ta, lừa gạt cô ta, nhưng nếu anh cũng đủ yêu cô ta, làm sao có thể cho tôi cơ hội thừa dịp? Còn có anh đừng quên, Diệp Vi là xảy ra chuyện ở nhà anh, nếu cậu không tam tâm nhị ý tình chàng ý thiếp với Miêu Thư Nhã, liên lụy không rõ, Diệp Vi sẽ bị bắt đi sao?”(*) Tam tâm nhị ý - 三心二意: Có nghĩa là không tập trung, không chuyên tâm làm việc. Thường chỉ những người làm nhiều việc cùng một lúc, cuối cùng chẳng có việc nào làm ra hồn.Trong lòng Mặc Vũ đau xót, nói: “Phải, Diệp Vi chết tôi không thể chối bỏ tội của mình, tôi thừa nhận, ở chỗ này có trách nhiệm của tôi, nhưng tất cả việc này đều do cậu dựng lên. Bởi vì cậu ích kỷ, bởi vì cậu gian xảo giả dối, cậu chỉ là muốn cho tôi đau khổ, vậy cậu có thể quang minh chính đại tới đối phó tôi a, cậu không nên đem một cô gái vô tội kéo xuống nước, hiện tại còn làm hại cô ấy mất đi mạng sống!”Ánh mắt Mặc Uyên nhìn Mặc Vũ như là đang nhìn một trò cười: “Anh có Mặc Sĩ Tông hộ tống, ai có thể xúc phạm tới anh?”Mặc Vũ một nghẹn, nói: “Vậy cậu liền có thể âm hiểm lợi dụng một cô gái vô tội như thế sao? Đây là lý do để cậu làm chuyện xấu sao? Mặc Uyên, tính cách của cậu quá cực đoan, bất kể như thế nào, cậu cũng không nên bởi vì việc riêng của chúng ta mà xúc phạm đến người khác!”“Vì đạt được mục đích, dùng một ít thủ đoạn không ảnh hưởng đến toàn cục thì tính là cái gì?”“Cậu!” Mặc Vũ tức giận đến nói không ra lời, “Quả thật cậu là người điên!”Mặc Uyên: “Đây chính là người ba tốt của anh dạy tôi.”Mặc Vũ: “…… Cậu nói cái gì?”Mặc Uyên hận sâu sắc Mặc Sĩ Tông, không chỉ là bởi vì Mặc Sĩ Tông đổi xử với hắn ta làm lơ cùng hờ hững, còn bởi vì hắn ta muốn làm cho Mặc Sĩ Tông thích, cái gì cũng học theo Mặc Sĩ Tông, mà khi hắn ta học được một thân bản lĩnh của ông ta, hắn ta cho rằng Mặc Sĩ Tông sẽ thích một người con giống như ông ta, nhưng Mặc Sĩ Tông vẫn như cũ không thích hắn ta, thậm chí càng ghét hắn ta, ông ta thích, là Mặc Vũ.Mặc Vũ có cái gì?Hắn vụng về vô tri, có cái gì đáng để thích?Cái gì Mặc Vũ cũng không cần làm, đồ vật hắn xin cũng không xin được phải tới rồi.Hắn ta xoay người sang chỗ khác, dấu chân dẫm lên máu, khập khiễng đi về phía dưới chân núi.Hắn ta không có sai, hắn ta cũng sẽ không sai, hắn ta không thể hối hận!Không thể.Hắn ta nắm chặt nắm tay cắm vào trong lòng bàn tay, thẳng đến khi thấm ra máu đỏ tươi, hắn ta cũng vẫn như cũ không có cảm giác, dường như không biết đau đớn, mặt không chút thay đổi rời khỏi một mảng máu hồng kia.……Sau chuyện này, Mặc Sĩ Tông không để ý Mặc Vũ phản đối, sắp xếp vệ sĩ cho hắn, không chỉ có như thế, còn trực tiếp chuyển chỗ ở của hắn. Vốn là Mặc Vũ không đồng ý, nhưng không chịu nổi Dương Linh Hi khóc lóc khuyên hắn, rốt cuộc là ngoài ý muốn này thiếu chút nữa muốn mạng Mặc Vũ. Hắn không có biện pháp, vì an toàn của mẹ hắn, cũng chỉ có thể dọn đi.Mặc Sĩ Tông đã sớm sắp xếp tốt chỗ ở an toàn cho mẹ con Dương Linh Hi, tạm thời ở lại nơi đó trước, ông ta chuẩn bị chờ sau khi ông ta cùng Dương Linh Hi kết hôn xong, lại đưa hai mẹ con họ trở về nhà cũ, như vậy mới danh chính ngôn thuận, không ai có thể nghi ngờ thân phận của Mặc Vũ .Vốn dĩ ông ta cho rằng Mặc Uyên sẽ phản đối, nhưng là không biết vì sao, Mặc Uyên khó có được lại yên lặng, không có phản đối, cũng không có đi tìm Mặc Vũ gây phiền toái, một chút cũng không giống hắn ta.Mặc Sĩ Tông biết Mặc Uyên khẳng định còn đang bởi vì Diệp Vi chết mà tức giận với ông ta, nhưng ông ta đã căn cứ vào cách nói lúc trước, cho cha mẹ Diệp Vi một số tiền, đó là tài phú mà cả đời bọn họ cũng không kiếm được, cũng đủ cho bọn họ cả đời không cần lo cơm áo, đây là bồi thường duy nhất ông ta có thể làm được.Ông ta cũng đi tìm Mặc Uyên vài lần, nhưng mà Mặc Uyên không nóng không lạnh, ánh mắt nhìn ông ta không bao giờ có thể giống như trước vậy, vô cùng khát vọng ông ta tới gần lại kháng cự ông ta tới gần, ngược lại lãnh lãnh đạm đạm, phảng phất như ông ta chính là một người khách qua đường.Thái độ như vậy, khó có được khiến cho trong lòng Mặc Sĩ Tông phát lạnh.Ông ta hậu tri hậu giác phát hiện, không biết từ khi nào, đứa con trai vẫn luôn đi theo phía sau ông ta muốn đạt được khen ngợi của ông ta, trưởng thành, không biết từ khi nào, hắn ta đã không còn yêu cầu ông ta, đem ông trở thành người xa lạ râu ria.Sau khi nhận thức được cái này khiến cho Mặc Sĩ Tông sửng sốt một lúc lâu.Ông ta giống như đã mất đi đứa con trai này.……Mặc Vũ từ thời gian đó đến nay, tâm tình cũng vô cùng không tốt. Bởi vì Diệp Vi chết, tâm tình của hắn ta chưa từng được an bình, thậm chí ngay cả trong mơ, đều là bộ dạng khi chết của cô.Miêu Thư Nhã vẫn luôn chăm sóc hắn, hy vọng hắn có thể đi ra khói mù của quá khứ.Cô ta đã nghe nói, cũng là thật sự không nghĩ tới, Diệp Vi sẽ bị bắt cóc, lúc sau lại đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, cô ta càng không nghĩ tới Mặc Vũ vì cứu Diệp Vi mà lấy thân mạo hiểm, cuối cùng thậm chí thiếu chút nữa bị Diệp Vi giết hại. May mắn cô chưa có thành công, nếu không…… Nếu không cô ta không biết bản thân sẽ làm ra chuyện gì nữa, dù Mặc Vũ đã bình an trở về, nhưng hiện tại nghĩ đến, cô ta vẫn như cũ cảm thấy nghĩ mà sợ không thôi.Cô ta không biết vì sao trái tim của Diệp Vi có thể tàn nhẫn như vậy, cũng không biết là cái dạng kích thích gì khiến Diệp Vi biến thành dáng vẻ kia, cô ta cũng không nghĩ ra người con gái xinh đẹp kia đã trải qua cái gì, cuối cùng sẽ lựa chọn cùng kẻ thù đồng quy vu tận.Hiện giờ Diệp Vi đã chết, nói cái gì nữa đều là uổng công.Dù cho cô ta từng có quá nhiều mâu thuẫn với Diệp Vi, nhưng cô ta đối với việc Diệp Vi chết vẫn như cũ là tiếc nuối mà tiếc hận, nếu có thể, cô ta hy vọng Mặc Vũ có thể đem Diệp Vi cứu ra, mà không phải trở thành tiếc nuối vĩnh viễn dưới đáy lòng hắn.Về việc Mặc Uyên yên lặng cũng rất kỳ dị, Mặc Vũ cũng kỳ lạ, Mặc Uyên chán ghét hắn như vậy, bất kể tất cả cũng muốn tính kế hắn, thậm chí còn liên lụy Diệp Vi đã chết, như thế nào sau khi trở về, ngược lại cái gì cũng không làm chứ?Điều này căn bản không giống như là phong cách của Mặc Uyên. .Cho đến một ngày, Tiết Chiếu đột nhiên tìm tới hắn, nói Mặc Uyên tìm hắn.Trong lòng hắn có chút nghi ngờ, Mặc Uyên tìm hắn