Đêm tối buông xuống, người xe tới lui.
Trong số đó có hai người đang đi thẳng về phía trước, gió đêm giống như một tấm lụa dịu dàng lướt qua mặt, vẫn còn mang theo lưu luyến.
Vòng tay trên cổ tay đưa Tuế Văn đi về phía trước, hắn vẫn rất bình tĩnh, đi cùng nó về phía trước.
Vốn dĩ hắn đã quyết định đêm nay sẽ đi đến nhà Trần Mạn cùng Thời Thiên Ẩm, nhưng không ngờ Trần Mạn lại hiểu cách cư xử như thế, không cần hắn đưa ra lời đề nghị đã tự động mời hắn đến gặp mặt.
Còn việc trong thời gian ngắn ngủi này Trần Mạn có con át chủ bài nào hay không không nằm trong vấn đề Tuế Văn quan tâm.
Dù sao thì binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.
Cho dù Vật Kị có trâu bò đến mấy thì vẫn có biện pháp thu phục.
Giống như đèn xanh đèn đỏ và lan can không có khả năng mê hoặc lòng người, vòng tay của Trần Mạn cũng không có khả năng công kích giống như đèn xanh đèn đỏ và lan can.
Hai người cứ đi như vậy khoảng nửa giờ, Thời Thiên Ẩm bỗng nhiên lên tiếng: "Nơi này..."
Tuế Văn: "Làm sao vậy?"
Thời Thiên Ẩm: "Là hướng đi đến nhà Trần Mạn."
Tuế Văn cảm thấy kì lạ: "Chẳng lẽ cô ấy muốn gặp chúng ta ở nhà mình?"
"Không biết." Thời Thiên Ẩm nói, "Người đã đến rồi."
Giọng Thời Thiên Ẩm thấp xuống, bước chân của Tuế Văn cùng dừng lại.
Chung quanh là con đường tắt với hai bức tường xám bao quanh chia cắt không gian.
Sương đen cuồn cuộn trên cổ tay Tuế Văn lúc này tạo thành một đường giống như dây thừng, chậm chạp gia nhập con đường tắt trong bóng tối kia.
Bóng tối đang ẩn núp.
Nhưng bóng tối cũng không đáng sợ, cảm giác thay thế cho thị giác của Tuế Văn.
Đến nơi này rồi, Vật Kị trên cổ tay hắn không kéo người đi về phía trước nữa, cuối cùng hắn cũng cảm giác được Vật Kị ở một người khác.
Đối phương cũng ở trong ngõ nhỏ.
Đối phương đang đi về phía hắn.
"Dây thừng" nối giữa hai người họ đang ngắn dần lại.
Thật kì lạ, hắn không những có thể cảm giác được người đối diện, còn có thể cảm nhận được cảm xúc của dây thừng kia.
Nó vui mừng khôn xiết, vô cùng vui vẻ.
Nó nói cho Tuế Văn ——
"Hai người cuối cùng cũng gặp mặt rồi!"
Trong bóng tối, có người đi ra.
Hình dáng mơ hồ kia thoát khỏi bóng tối, bị hai chiếc đèn đường chiếu rõ ràng.
Tuế Văn cùng Thời Thiên Ẩm nhìn thấy rõ người đang ở phía đối diện.
Trần Mạn dùng một loại tư thế kì quặc xuất hiện trước mắt hai người.
Bên tay đeo vòng tay của cô duỗi thẳng về phía trước, vòng tay bám chặt lên cổ tay, mỗi viên đá đều lấp lánh ánh đỏ; trước vòng tay, bàn tay mềm mại rũ xuống giống như không xương, ngón tay nhỏ dài giống như đang đợi kị sĩ đặt một nụ hôn trung thành lên đó.
Đáng tiếc, lúc này cô lại đang không ngừng khóc lóc, trên gương mặt tràn đầy vẻ hoảng sợ.
Đêm tối, trong con hẻm nhỏ.
Nữ sinh rơi nước mắt đi ra khỏi bóng tối, động tác cứng đờ giống như máy móc.
Còn có tiếng khóc phá vỡ sự yên tĩnh: "Cứu, cứu tôi..."
Cô hoàn toàn không biết vì sao sự việc lại biến thành như thế này.
Đây không phải kết quả mà cô mong muốn!
Trần Mạn đi từng bước về phía mình, hiển nhiên đã bị Vật Kị khống chế.
Tuế Văn cũng không kinh ngạc.
Cho dù muốn bảo vệ con người hay muốn khống chế con người đều nằm trong dự kiến của hắn.
Trong quá trình hắn hàng phục Vật Kị, tình huống xuất hiện càng ngày càng nhiều, nhưng những vật này ban đầu đều là những thứ do con người tạo ra, mục đích ban đầu của chúng đều là của con người chứ không phải bản thân Vật Kị có thiện ác.
Vật phẩm không có cảm tình.
Có tình cảm mãi mãi là con người sử dụng nó.
Bỗng nhiên, Tuế Văn lui ra phía sau một bước.
Hắn quay đầu hỏi Thời Thiên Ẩm: "Cậu có muốn cứu cô ấy không?"
Thời Thiên Ẩm kinh ngạc liếc mắt nhìn Tuế Văn một cái: "Cái gì?"
Tuế Văn: "Cậu có muốn cứu cô ấy không? Lần này, tôi nghe cậu."
Hắn là Hàng Vật Sư, không phải cảnh sát.
Hắn có thể hàng phục Vật Kị, nhưng không có trách nhiệm nhất định phải hàng phục Vật Kị, càng không có trách nhiệm nhất định phải cứu giúp người khác. Đối với việc Trần Mạn đã làm với Thời Thiên Ẩm, hắn tạm thời không muốn xen vào việc của người khác.
Cho nên hắn quyết định giao lựa chọn này cho Thời Thiên Ẩm.
Ánh mắt Thời Thiên Ẩm dừng lại trên mặt Tuế Văn, cậu nhìn thấy sự nghiêm túc của đối phương.
Sau đó, ánh mắt của cậu lại dừng trên mặt Trần Mạn.
Trường đao sáng như tuyết xuất hiện trong bàn tay cậu, cổ tay cậu xoay tròn, ánh đao như ánh sáng xẹt qua đêm tối, một thoáng kinh hồng hướng về phía Trần Mạn.
Nữ sinh đứng trong hẻm nhỏ nhìn thấy ánh sáng này, cả người cứng đờ.
Lý trí đứt đoạn, yết hầu giống như một cái chốt bị hỏng, tùy ý để tiếng kêu hét thảm thiết vang lên.
"A a a a ——"
Một giây động tĩnh, ánh sáng hình cung lập tức xuất hiện, sau đó lại yên lặng nằm giữa vòng tay trên cổ tay.
Lưỡi đao sáng như tuyết bị sương đen dày đặc ngăn cản, cuối cùng cũng không thể cắt đứt dây buộc nhỏ bé của vòng tay.
Vật Kị chính là phiền toái như thế đấy.
Thời Thiên Ẩm không kiên nhẫn nhíu nhíu mày, nói với Tuế Văn: "Được rồi, xử lý cái này đi."
Tuế Văn nhắc nhở Thời Thiên Ẩm: "Cậu đừng quên, dưới tác dụng của khế ước, sức mạnh của chúng ta không khác nhau lắm, nếu như cậu không thể trực tiếp phá được Vật Kị này thì tôi cũng không có cách nào trực tiếp tháo nó khỏi tay đối phương cả."
Nhưng không thể dùng tay không lấy vật xuống cũng không đại diện cho việc Tuế Văn và Thời Thiên Ẩm hết cách với cái Vật Kị này.
Bọn họ có thể trực tiếp mở nó ra.
Có điều Vật Kị đang dính sát vào Trần Mạn, nếu bọn họ trực tiếp mở nó ra, rất có thể Trần Mạn sẽ bị lây dính.
Tuế Văn: "Xem ra chỉ có một biện pháp......"
Thời Thiên Ẩm hiểu Tuế Văn muốn nói gì. Cậu cảnh cáo Tuế Văn: "Này..."
Tuế Văn nắm lấy tay Thời Thiên Ẩm trước, sau đó cười với cậu: "Được rồi, chúng ta cùng đi chơi một lần, thuận tiện thu lại mảnh nhỏ này, tôi có thể nhận ra sự tồn tại của vật kia."
Âm cuối vẫn còn vang trong không khí, một bàn tay khác của hắn đã nắm lấy cổ tay Trần Mạn.
Lập tức, hai chuỗi vòng tay hợp lại làm một.
Vật Kị bùng nổ.
Trời đất quay cuồng.
Thế giới vặn vẹo nặng nề.
Hẻm nhỏ ban đêm biến mất, màu sắc rực rỡ dần dần tập trung trong mắt, Tuế Văn đang ở trong một không gian rất rộng lớn, đại sảnh yến tiệc huy hoàng!
***
Ánh đèn lấp lánh gống như bầu trời đầy sao điểm xuyết trên trần nhà mái vòm.
Người mặc áo bành tô một tay nâng ly rượu người hầu mang đến, một tay đặt phía sau lưng, lấy tư thế tiêu chuẩn tiếp đãi khách khứa trong này.
Hai bên trái phải là nam sĩ âu phục giày da, nữ sĩ váy dài bay bay, giữa y hương tấn ảnh, tiếng dương cầm du dương uyển chuyển tạo thành một không gian tràn ngợp trong vàng son.
Tuế Văn không hề thấy khiếp sợ.
Những Vật Kị lợi hại luôn có một không gian đặc thù, nếu như Vật Kị nào không có khả năng này, chắc chắn sẽ ngại ngùng không dám ra ngoài chào hỏi bạn bè của nó.
Hiện giờ, điều khiến hắn quan tâm nhất là, rõ ràng trước khi tiến vào hắn đã nắm chặt tay Thời Thiên Ẩm rồi, kết quả là vào trong này hai người vẫn bị tách ra.
Hơn nữa ——
Tuế Văn cúi đầu nhìn tay mình.
Đôi tay trước mắt trắng nõn thon dài, nhưng ở hổ khẩu có một vết thương lâu năm.
Rõ ràng, đây không phải là đôi tay của Tuế Văn.
Tuế Văn lại duỗi cánh tay.
Hắn không tìm được thiết bị di động hiện đại để liên lạc nhưng ở trên cổ tay lại có một chiếc đồng hồ. Hắn đưa mặt đồng hồ lên gần mặt mình, nhìn gương mặt hiện tại của mình.
Một người trẻ tuổi.
Tóc ngắn.
Đeo kính.
Gương mặt nhìn khá ổn.
Trên cơ bản Tuế Văn đã hiểu đại khái tình huống hiện tại, ngay sau đó, hắn sửa sang lại quần áo, bỏ qua đủ loại người chung quanh, bước ra bước đầu tiên để tìm kiếm Thời Thiên Ẩm.
Vừa bước được bước đầu tiên, lại có âm thanh nhắc nhở bỗng nhiên vang lên bên tai Tuế Văn.
Ngay sau đó, một ô vuông nửa trong suốt xuất hiện trước mắt Tuế Văn, sau đó lại có tiếng máy đánh chữ vang lên, một hàng chữ màu đen theo đó xuất hiện trong khung vuông này.
【 nhiệm vụ số 1: 】
Tham gia yến hội, nói chuyện với mọi người.
Tiếp theo là im lặng.
Sau khi im lặng, Tuế Văn kinh ngạc cảm thán.
Cái Vật Kị này cứ nghịch ngợm như thế thật sự không có vấn đề gì chứ?
Cuốn người vào trong không gian đặc thù cũng thôi đi, vậy mà còn muốn chơi trò cosplay Chủ Thần để tuyên bố nhiệm vụ?
Đúng vào lúc này, một vệt ánh sáng sáng như tuyết bỗng nhiên xuất hiện bên trong yến hội.
Ánh sáng quen thuộc hấp dẫn lực chú ý của Tuế Văn.
Tuế Văn lập tức dứt bỏ khung nhiệm vụ phù phiếm trước mặt, hắn nhìn thoáng qua hướng xuất hiện ánh sáng, quả nhiên nhìn thấy trường đao của Thời Thiên Ẩm.
Trường đao trong tay một cậu thanh niên.
Chàng trai này mái tóc vuốt ngược, dưới ánh đèn giống như tỏa sáng, mắt dài môi mỏng, gương mặt vừa khinh cuồng vừa hoang dã, trong yến hội tất cả mọi người đều ăn mặc đứng đắn, chỉ một mình cậu cởi áo khoác ngoài ra, cúc áo sơ mi tháo hai nút, tay áo xắn lên lộ ra xương quai xanh và cổ tay.
Cùng lúc Tuế Văn nhìn về phía chàng trai, cậu cũng dời tầm mắt của mình.
Trong chớp mắt, khóe mắt cậu giống như hoa đào nở rộ, cướp đoạt hồn phách của con người.
Nháy mắt tiếp theo, hoa đào tàn lụi, cuồng ngạo xuất hiện, gương mặt xa lạ kia mang theo thần thái quen thuộc, hiển nhiên Thời Thiên Ẩm đã thích ứng với cơ thể hiện tại.
Tuế Văn không dừng lại một giây nào, trong khi những người xung quanh chưa kịp chú ý đến trường đao trong tay Thời Thiên Ẩm, hắn bước nhanh qua hội trường, đi đến bên cạnh Thời Thiên Ẩm, đè lại bàn tay cầm đao của cậu.
Không cần nói thêm nửa chữ, Thời Thiên Ẩm đã nhận ra Tuế Văn.
Cũng không thấy cậu có động tác gì thêm, trường đao trong tay đã biến mất.
Cậu nói: "Trước mắt ta xuất hiện một khung nhiệm vụ."
Tuế Văn: "Tôi cũng vậy."
Thời Thiên Ẩm: "Nhiệm vụ yêu cầu tham gia yến hội, nói chuyện với mọi người."
Tuế Văn ngạc nhiên: "Vậy à, tôi cũng thế."
Thời Thiên Ẩm liếc nhìn Tuế Văn một cái, thấy trên mặt đối phương tràn đầy kinh ngạc. Cậu hỏi: "Vì sao lại muốn đi vào trong không gian này?"
Tuế Văn: "Bởi vì cậu đã quyết định không tổn thương Trần Mạn. Tiến vào trong không gian này mặc dù đối với chúng ta khá phiền nhưng lại có thể đảm bảo Trần Mạn không chịu thương tổn do dùng biện pháp mạnh để hàng phục Vật Kị."
Thời Thiên Ẩm lạnh lùng nói: "Ta căn bản không có ý tứ muốn bảo vệ nàng ta."
Tuế Văn: "Kỳ thật tôi cũng cảm thấy lạ ở điều này. Tôi còn tưởng cậu sẽ dùng đao chém đứt cổ tay cô ấy, kết quả cậu chỉ nhắm vào Vật Kị."
Thời Thiên Ẩm im lặng không nói.
Tuế Văn kiên nhẫn đứng chờ Thời Thiên Ẩm.
Dù sao thông qua nhiệm vụ của hệ thống cũng biết, hiện giờ có thời gian, có thể lãng phí cũng không sao.
Thời Thiên Ẩm im lặng một lát, sau đó không im lặng nổi nữa.
Bất kể Trần Mạn nhận kết quả nào cũng không quan trọng đối với cậu, cậu cũng không giấu diếm suy nghĩ của mình nên nói với Tuế Văn.
Cậu nhướng mày, nói với Tuế Văn: "Ta cho rằng ngươi sẽ thích lựa chọn này hơn. Chẳng lẽ không phải à?"
Tuế Văn thừa nhận: "So với việc nhìn thấy một đoạn tay máu chảy đầm đìa thì đúng là tôi thích sự phát triển như hiện tại hơn. Cho nên... Cảm ơn."
Hắn mỉm cười với Thời Thiên Ẩm.
"Em trai, cậu càng ngày càng tri kỷ."
Thời Thiên Ẩm liếc mắt nhìn Tuế Văn, sau đó bỗng nhiên dời tầm mắt đi; trong lúc dời tầm mắt, cậu cũng không hiểu vì sao mình lại muốn dời mắt đi như thế, vì vậy lại quay lại nhìn thẳng vào Tuế Văn.
Cậu nói: "Hiện giờ phải làm gì? Dựa theo yêu