Không biết bình thường có ai để ý dù là hai anh em sinh đôi nhưng mà tính cách của hai anh em nhà này thì sao mà khác nhau một trời một vực thế không biết, cô cũng gặp nhiều cặp song sinh rồi họ chỉ khác nhau chít ít thôi chứ cặp này cô thấy đau đầu thay rồi.
Thấy Dũng năn nỉ như vậy cô quay gọi anh:
- Anh!lại gần đây ăn với em,chứ Dũng mang vào nhiều quá em ăn không hết,bỏ phí vậy thì uổng công cô Tư nấu cho em.
Anh nghe cô gọi mình như vậy thì không thèm nhìn em trai mình nữa đi lại gần ngồi cùng với cô,cậu em trai thấy anh mình ngó lơ không nhìn cậu nữa,cậu đi lùi về phía cửa chào cô rồi lẩn luôn không quay lại, cô nhìn thấy hành động đố của cậu em anh thì phì cười khúc khích.
Anh đưa tay lên trán cô rồi xỉ nhẹ:
- Em thật nhiều trò, sao lại giúp nó, anh còn đang tính xử nó vì tội phá rối chúng ta.
- Em thấy cũng đâu gì tại anh làm lố quá thì có.
Hơn nữa em anh có lòng tốt mang đồ lên đây cho chúng ta mà, thôi ngồi ăn với em đi
- Vậy em phải đút cho anh ăn đấy,
- Ui trời, anh không có tay sao,tự ăn đi,em ăn xong còn xuống nhà nữa,chứ nằm không cũng chán.
- Được rồi,vậy ăn xong anh bế em xuống nhà rồi ra sông ngồi câu cá,em chịu không.
Cô giơ ngón tay lên oke rồi tranh thủ ăn cho xong, anh nhắc cô từ từ ăn không lại mắc nghẹn giờ.
Ăn xong anh đòi bế cô xuống nhưng cô không muốn anh bế hoài như thế mọi người thấy thì kỳ lắm, cô nói với anh:
- Để em tự đi giờ nó cũng bớt đau rồi anh.
Anh thấy cô như vậy lên cũng chiều cô nói cô nếu đau thì nói anh anh bế cô ra, Đi ra khỏi phòng anh cầm tay cô dẫn đi ra ngoài sân,ra khỏi của cô ngắm bầu trời thật trong xanh,ở ngoài vườn đã được