Hạnh Phúc, Không Bắn Không Trúng Bia!

Ngoại truyện sau khi cưới – Bài tập dã ngoại


trước sau

Sau khi kết hôn, Hạ Hoằng Huân đau lòng khi thấy Mục Khả cực khổ đi sớm về muộn, có ý muốn mua một căn nhà gần nơi cô làm việc, nhưng mà Mục Khả cho rằng mua nhà quá lãng phí, huống chi công việc của anh bận rộn như vậy cũng không thể ngày ngày về nhà, để cho cô một mình trông coi căn nhà trống không, cô cảm thấy cô đơn, cũng sẽ cảm thấy sợ hãi. Hạ Hoằng Huân vừa mặc quân trang vừa nói: “Thật nhát gan, nếu sợ thì lấy quân trang của anh treo lên cho em thêm can đảm.”

Mục Khả giúp anh cài lại nút áo, nghiêng đầu nói: “Quân trang uy vũ cũng chỉ là hình thức, có anh ngủ bên cạnh em, em mới có cảm giác chân thực.”

Hạ Hoằng Huân rất hưởng thụ cảm giác được Mục Khả dựa vào, cũng không cố chấp nữa, anh đưa tay lên vuốt ve gương mặt cô, anh nói: “Khổ thân em, vừa khai giảng thấy em ngày ngày dậy sớm đi làm như vậy, trong lòng anh khó chịu.”

Mục Khả vốn thích ngủ nướng như vậy, vì chiều theo ý anh, từ sau khi kết hôn mỗi ngày chưa tới sáu giờ đã phải rời giường để kịp tuyến xe đi làm. Buổi chiều rõ ràng năm giờ tan tầm, nhưng thường bị giày vò đến bảy giờ rưỡi mới có thể về đến nhà. Công việc của Hạ Hoằng Huân lại quá bận rộn, không thể ngày ngày đưa đón cô, mỗi lần nghĩ đến sự hy sinh vất vả của cô, Hạ Hoằng Huân không nhịn được tự trách mình. Trước kia cứng cổ nói với Hách Nghĩa Thành rằng có thể cho cô một mái nhà bình thường, nhưng mái nhà bình thường này thực chất là cô cho anh.

Quả thật là vất vả, nhất là mỗi ngày rời giường, quả thật quá đau khổ. Nhưng ai bảo cô yêu anh cơ. Mục Khả sửa lại quân trang cho anh một chút, nghĩ thế nào nhón chân lên hôn một cái lên mặt anh, làm nũng nói: “Vậy anh đối tốt với em một chút chứ sao.”

Hiểu được cô đang xoa dịu lòng anh, Hạ Hoằng Huân ôm lấy cô, than thở nói: “Cũng may còn có nghỉ đông và nghỉ hè, nếu không anh thật sự không thể để em đi lại vẩt vả như vậy, thể trạng của em căn bản sẽ không chịu nổi sự vất vả như thế.”

Mục Khả ôm hông của anh chặt hơn dính vào trong ngực anh, cười nói: “Không nên đánh giá thấp khả năng chịu đựng của em nha, em ít khi sinh bệnh lắm.” Cô đương nhiên hiểu rõ, chăm sóc bản thân cho thật tốt là cách ủng hộ công việc của anh.

Hôn một cái lên mái tóc cô, Hạ Hoằng Huân dặn dò: “Lần này thời gian huấn luyện dã ngoại hơi dài, em tốt nhất ngoan ngoãn ở nhà. Nếu cảm thấy buồn có thể đến thành phố A chơi với Nhã Ngôn, chỉ cần gọi điện thoại nói trước cho anh, anh sẽ sắp xếp người đưa em đi.”

Mục Khả từ trong ngực anh chui ra, quan tâm nói: “Em biết, em cũng không phải đứa trẻ ba tuổi, có thể tự chăm sóc anh, ngược lại anh nha, chú ý thắt lưng một chút, bây giờ đã là Đoàn trưởng, không cần thiết phải tự mình ra sân huấn luyện, đừng có giành chén cơm của người khác.”

Hạ Hoằng Huân mỉm cười, theo thói quen véo một cái lên gương mặt non nớt của cô.

Bởi vì được nghỉ hè, Hạ Hoằng Huân lại đi huấn luyện dã ngoại, Mục Khả chỉ có thể ngoan ngoãn ở nhà một mình. Một tuần lễ trôi qua cô cảm thấy nhàm chán không chịu được liền đến thành phố A tìm dì nhỏ Hạ Nhã Ngôn. Hai cùng cùng đến sư bộ náo loạn Hách Nghĩa Thành hai ngày, sau đó bị Mục Nham gọi điện thoại bảo tới giúp chăm sóc Đồng Đồng. Đợi đến khi An Dĩ Nhược từ nước ngoài trở về, cô mới hết hạn tù được phóng thích về nhà.

Sau khi Hạ Hoằng Huân biết chuyện này đã phê bình Mục Nham: “Cậu tưởng bà xã của tôi là bảo mẫu của nhà cậu sao? Cô ấy vất vả lắm mới được nghỉ phép còn phải đi làm công cho cậu, thật quá đáng.”

Mục Nham cười sảng khoái, “Cậu rõ ràng là đang ghen tị, có bản lãnh thì nhanh chóng sinh một đứa để Khả Khả trông đi, như vậy tôi sẽ không có lý do bắt cô ấy tới nữa.”

“Tất nhiên là tôi muốn.” Nhắc tới đứa bé, Hạ Hoằng Huân hơi buồn bực. “Cậu không phải không biết, cô ấy còn nhỏ, thương lượng với tôi tạm thời chưa muốn thôi việc, bảo đợi đến khi có thể thích ứng hoàn toàn với cuộc sống hôn nhân, tôi có thể không đồng ý sao?”

“Cậu xem đi, cưới bã xã nhỏ hơn mình quá nhiều cũng có cái tệ, đợi cô ấy không còn nhỏ, cậu cũng đã già rồi.” Mục Nham cười anh: “Hôn lễ của hai người vốn đã quá khiêm tốn, nhiều người còn không biết Khả Khả đã kết hôn, cậu phải cực kì đề cao cảnh giác, hậu phương cũng không hẳn đã an toàn, mà cậu thì hay phải đi huấn luyện ở bên ngoài, không sợ cô ấy bị người khác lừa đi sao?”

Thấy chưa, không có dáng vẻ anh họ gì hết. Hạ Hoằng Huân không biết lớn nhỏ cãi lại anh: “Cậu đúng là nói chuyện không biết suy nghĩ, đừng quên là ai lặng lẽ khiến chị dâu mang thai nên phải chạy tới phòng khách ngủ một tháng, còn không biết xấu hổ nhắc nhở tôi.”

Bị vạch trần, Mục Nham giải thích: “Cái này là ngoài ý muốn, hoàn toàn là ngoài ý muốn.”

Hạ Hoằng Huân bật cười: “Không nói nữa, tôi đây còn phải làm việc nữa, nhớ đưa bà xã tôi về nhà an toàn, nếu không cứ chờ tôi trở về sẽ tính sổ với anh.”

Vốn chỉ định ở thành phố A chơi mấy ngày rồi trở về, không ngờ lại ở tận một tháng. Sau khi về nhà Mục Khả tiến hành tổng vệ sinh lần một lần, buổi tối nói chuyện điện thoại với Hạ Hoằng Huân hỏi anh khi nào huấn luyện dã ngoại kết thúc, Hạ Hoằng Huân nói: “Còn mười ngày nữa, mấy ngày trước mưa to, ảnh hưởng đến tiến độ.”

“Mười ngày? Lâu như vậy sao?” Mục Khả nghe xong có chút nhụt chí.

Nghe ra thất vọng trong lời nói của cô, Hạ Hoằng Huân ngồi trong lều dỗ dành cô: “Nhớ anh sao? Ngoan, mười ngày sẽ trôi qua nhanh thôi, được không?”

Mục cũng không muốn kéo chân anh, xốc lại tinh thần nói chuyện phiếm cùng anh, đau lòng thấy anh bận suốt một ngày, nũng nịu mấy câu sau đó chủ động nói cúp điện thoại.

Đêm nay cô nằm trên giường lăn qua lộn lại không ngủ được, sáng hôm sau thu xếp mấy bộ quần áo đơn giản, mang theo một chút đồ ăn bình thường Hạ Hoằng Huân thích ăn, một mình đi dã ngoại.

Căn cứ huấn luyện bên ngoài cách đoàn 5-3-2 rất xa, đường lại rất khó đi. Không nói đến đầu óc choáng váng, ngay cả dạ dày cũng đảo lộn tùng phèo. Không biết đã phải ngồi xóc nảy bao lâu, cuối cùng Mục Khả cũng đến nơi. Đến lúc nhìn thấy Hạ Hoằng Huân đã là xế chiều. Anh mặc trang phục chỉ huy, gương mặt anh tuấn bị phơi nắng có hơi đen lại, khi nhìn thấy cô, anh không có một chút vui mừng nào, cũng chẳng thèm cười mà trực tiếp vén thẳng cửa lều tiến vào.

Mục Khả đoán có lẽ anh giận, dù sao anh cũng là người rất chú ý đến hình tượng, căn bản không hy vọng cô tới nơi làm việc tìm anh. Nhưng tới cũng đã tới rồi, Mục Khả không thể làm gì khác hơn ngoài nhắm mắt đi vào theo.

Tháo mũ chỉ huy ném lên trên bàn, Hạ Hoằng Huân bắt đầu phê bình cô: “Tối qua không phải đã nói với em rồi sao, mười ngày nữa anh sẽ trở về, tại sao không nghe lời mà tới đây hả? Ảnh hưởng không tốt có biết không? Đúng, anh là đoàn trưởng, người đứng đầu đoàn 5-3-2 không ai dám nói gì trước mặt anh, nhưng sau lưng anh mọi người sẽ nghĩ gì, có ai mang theo bà xã đi huấn luyện dã ngoại không?”

Mặc dù biết đột ngột tới có thể khiến anh không vui, nhưng Mục Khả hoàn toàn không ngờ anh sẽ nghiêm khắc giáo huấn cô như vậy, thậm chí không hỏi cô một câu có mệt hay không, hưng phấn trên đường đi đã trở thành uất ức. Mục Khả đứng bên trong lều, đi cũng không được mà ở cũng không xong, cúi đầu nhỏ giọng nói: “Xin lỗi.”

Một tháng không gặp, tuy Hạ Hoằng Huân rất nhớ cô nhưng tình huống đặc biệt như vậy, thân là đoàn trưởng anh phải nghĩ cho toàn cục, đành nói: “Thời gian vẫn còn sớm, anh sắp xếp người đưa em về.”

Mệt cho cô còn thường xuyên khoe với Hướng Vi rằng Hạ Hoằng Huân giống như thượng đế có thể khoan dung cho sự tùy hứng làm nũng của cô. Bây giờ thì tốt rồi, gả cho anh thì hình như thân phận cũng đã được thăng cấp rồi, nhưng sao đãi ngộ lại bị hạ xuống vậy chứ? Chưa bao giờ bị anh lạnh nhạt răn đe như vậy, Mục Khả nghe mà nước mắt lập tức rơi xuống, cô tức giận xoay người rời đi, trong miệng không phục nói: “Không cần làm phiền, em tự tới thì cũng có thể tự về được.”

“Quay lại.” Hạ Hoằng Huân kêu to, nhưng Mục Khả mặc kệ cứ thế ra khỏi lều trại. Chờ đến lúc anh đuổi theo, thấy Ninh An Lỗi đang ngăn cô.

“Sao thế?” Ninh An Lỗi hoà giải: “Chị dâu nhỏ tới thăm cậu, sao cậu lại chọc cô ấy khóc?” Lục Trạm Minh được điều đi, Hạ Hoằng Huân lên chức đoàn trưởng, Chính ủy vẫn là Ninh An Lỗi.

“Không sao, là có hạt cát bay vào mắt. Thay đổi thời tiết nên tôi mang quần áo đến cho anh ấy, xong việc rồi trở về.” Mục Khả cố gắng hít mũi ngăn nước mắt, xoay người đem túi đồ trong tay cho Hạ Hoằng Huân: “Quần áo ở bên trong, em về đây. Chính ủy, hẹn gặp lại.”

Mục Khả được anh nâng niu trong lòng bàn tay, sau khi kết hôn anh chưa từng chọc cô khóc. Lúc này nhìn dáng vẻ nhỏ bé tủi thân của cô, không cần nói cũng biết trong lòng Hạ Hoằng Huân cảm thấy khó chịu, nhưng anh không có mặt mũi đâu mà giữ cô lại nên chỉ cầm cái túi của cô, đứng yên tại chỗ. Thầm nghĩ đi thì đi đi, cùng lắm là kết thúc huấn luyện dã ngoại thì quỳ gối trên tấm ván giặt nhận tội với cô là được.

Sao không nhìn ra hai vợ chồng này đang giận dỗi chứ. Biết rõ tính khí của Hạ Hoằng Huân nên sau khi suy nghĩ một lát là Ninh An Lỗi lập tức
hiểu ra. Anh chạy hai bước đuổi theo Mục Khả giữ chặt cổ tay cô, kiên quyết lôi người tới bên cạnh Hạ Hoằng Huân: “Hôm nay sắp tối rồi, muốn về cũng hãy đợi đến ngày mai đi, chị dâu nhỏ trước tiên nghỉ ngơi ở trong lều của lão Hạ một chút. Bên kia còn đang cần kiểm tra, chúng tôi qua đó, buổi tối cùng nhau ăn một bữa cơm.”

Mục Khả cự tuyệt: “Không sao, trời vẫn chưa tối lắm, tôi không muốn làm trễ nải công việc của các anh......”

“Đi nghỉ ngơi một lát, chờ anh trở lại.” Hạ Hoằng Huân vội vàng theo xuống bậc thang, đem cái túi nhét vào tay cô, vỗ vỗ lên mu bàn tay cô, xoay người đi theo Ninh An Lỗi.

Mục Khả cũng biết lần này tùy hứng, nhưng bây giờ Ninh An Lỗi cũng đã lên tiếng, Hạ Hoằng Huân lại ra lệnh, cô liền xoay người trở vào trong lều của anh. Ngồi khóc một lát, liền mang đồ ăn cùng mất thứ vật dụng mang đến cất đi cho anh, sau đó dọn dẹp “phòng” cho anh, đợi đến khi trời tối, Hạ Hoằng Huân vẫn chưa trở lại, cô mệt mỏi vô thức ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Mục Khả không quen giường ngủ không say, cho nên khi cảm thấy có người nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt mình, cô liền tỉnh lại.

Thấy cô trở mình ngồi dậy, Hạ Hoằng Huân đè bả vai cô lại, anh nói: “Là anh.” Vừa nói vừa mở đèn pin.

Nghĩ đến lúc trước anh không nể mặt mà răn dạy cô, Mục Khả trẻ con xoay mặt đi không thèm để ý tới anh.

Hạ Hoằng Huân thấy thế không những không dỗ dành cô, lại còn nói: “Sao vậy? Giận dỗi rồi sao? Biết hôm nay sai thế nào không?” Anh là người rất có nguyên tắc, cho dù là người nhà của anh, đang ở nơi công tác Hạ Hoằng Huân cũng không dễ dàng nhân nhượng, cho nên định cho cô một bài học.

“Chúng ta là vợ chồng, ở nhà thế nào cũng được, cái gì anh cũng có thể theo em, có thể nhường em. Nhưng bây giờ là ở đơn vị chứ không phải anh đi ra ngoài chơi, nhiều binh sĩ nhìn như vậy, em nói xem nếu anh mang theo bà xã bên người thì sao triển khai công việc được? Người ta sẽ âm thầm nói em không hiểu chuyện, nói anh không biết bảo em, hiểu không?”

Mục Khả nhỏ giọng giải thích: “Em không làm phiền người khác, em tự đi xe tới đây, chỉ muốn gặp anh một lát rồi đi thôi.”

Anh đã cảm thấy kỳ lạ là tại sao lại không gặp tham mưu Hồ, thì ra là tự mình tới đây. Giọng nói Hạ Hoằng Huân có chút dịu đi, anh nói: “Chỗ này gập ghềnh như vậy, em đi xe tới đây cũng không an toàn, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, em bảo anh phải làm sao, hả?”

Điều này làm sao cô không hiểu, nhưng cô cũng có nỗi khổ tâm. Mục Khả cúi đầu giải thích: “3 ngày nữa là khai giảng đại học C, em nhận được thông báo rằng phải tham gia huấn luyện bổ túc cùng hai giáo viên khác trên giáo ủy, trong một tháng không được ra ngoài.” Nói cách khác là nếu như hôm nay cô không đến, chờ đến khi anh kết thúc tập huấn dã ngoại thì cô đã tham gia học bổ túc rồi, tính ra hai người lại phải xa nhau thêm một thời gian nữa mới có thể gặp mặt được.

Hoá ra là như vậy, khó trách cô luôn luôn hiểu chuyện nay lại đột nhiên chạy tới đây. Nghĩ đến giọng điệu của mình lúc trước, Hạ Hoằng Huân kéo cô vào trong ngực, dịu dàng an ủi: “Được rồi, đừng giận nữa, là anh không đúng, không hiểu rõ tình hình đã mắng em, trách nhầm em rồi.”

Thân thể Mục Khả không phản kháng, nhưng trong miệng lại oán trách: “Sao anh lại hung dữ như thế chứ, còn hung dữ hơn lúc răn đe lính của anh, làm em sợ muốn chết.” Từ lúc yêu nhau cho đến khi kết hôn, anh chưa hề mắng cô lần nào, ở trong lòng cô cũng hơi khó chấp nhận.

Vỗ nhè nhẹ lên lưng của cô, Hạ Hoằng Huân nói: “Xin lỗi, là anh hơi nóng nảy. Nhưng em không thông báo đã đột nhiên tới đây, đừng nói anh hù dọa em, em mới hù dọa anh sợ hết hồn.”

Mục Khả ôm cổ của anh: “Vậy anh có nhớ em không?”

Hạ Hoằng Huân cũng thành thật, di di chóp mũi của cô, anh nói: “Nhớ, cả đêm cả ngày đều nhớ.”

Mục Khả cười, chủ động tiến tới hôn một cái lên đôi môi anh, đổi lại là một cái hôn triền miên thật sâu.

Dỗ dành bà xã xong, đồng chí đoàn trưởng tự mình múc nước rửa mặt cho “thủ trưởng”, dọn dẹp thỏa đáng xong Hạ Hoằng Huân dẫn Mục Khả đến chỗ Ninh Anh Lỗi ăn cơm. Vừa vào cửa, Mục Khả đã bị lượng đồ ăn lớn trên bàn hù dọa.

Nhìn mâm đĩa cùng chén lớn chén nhỏ, Hạ Hoằng Huân cười nói với Ninh An Lỗi: “Anh đây là mời cơm hay cho heo ăn vậy.”

Ninh An Lỗi kêu Mục Khả ngồi, cười ha ha nói: “Điều kiện hơi kém, nhưng chị dâu nhỏ đường xa đến chơi, thế nào cũng phải hoan nghênh một chút chứ, chúng ta đành chấp nhận thôi.”

Tập huấn bên ngoài vô cùng gian khổ, nếu như không phải do Mục Khả tới thì đoàn trưởng như Hạ Hoằng Huân cũng sẽ cầm hộp cơm quân dụng ăn thôi, đâu có chuyện bày cả một bàn đồ ăn như thế này.

Hiểu tình hình, Mục Khả biết lần này tới đây quả thật có phần lỗ mãng. Buổi tối lúc cô ngủ lại lều của Hạ Hoằng Huân, cô thành khẩn nhận lỗi với anh: “Thật xin lỗi, em sai rồi. Từ nay về sau em sẽ không bao giờ gây phiền toái cho anh nữa, anh đừng giận em.”

Hạ Hoằng Huân cởi quần áo nằm xuống: “Anh không giận. Nhưng lần sau không được làm thế nữa.”

Mục Khả chủ động nằm gọn trong ngực anh, gối lên cánh tay của anh, đem khuôn mặt nhỏ nhắn áp vào người anh, dịu dàng nói: “Biết rồi, bảo đảm lần sau không làm thế này nữa.”

Hai người hàn huyên một chút, Mục Khả quan tâm nói: “Anh mệt mỏi cả một ngày rồi, ngủ đi.”

Hạ Hoằng Huân đang nhắm mắt dưỡng thần nghe thấy vậy tinh thần đột nhiên tỉnh táo, nghiêng người ôm cô, cúi xuống bên tai cô mờ ám nói: “Bài tập về nhà còn chưa làm đã muốn ngủ sao? Không phải hỏi anh có nhớ em không à, trả lời bằng hành động thực tế sẽ có sức thuyết phục hơn.” Vừa dứt lời liền cúi xuống hôn Mục Khả, đồng thời bàn tay xấu xa kéo dây lưng áo ngủ của cô xuống, nhanh nhẹn cởi áo ngủ ra, châm dầu vào lửa vuốt ve thân thể mềm mại của cô. Cảm thấy cô không thể kiềm chế được khẽ ngâm nga, nụ hôn của anh dần dần rời xuống, dừng lại trên bộ ngực mềm mại của cô, hôn miết, gặm cắn……

Dù sao Hạ Hoằng Huân cũng là người được huấn luyện quân sự bài bản, nên thể lực anh thật sự rất tốt, so ra Mục Khả có vẻ quá nhu nhược. Cố tình hiệu quả cách âm ở trong lều lại không tốt, cho dù bị ném lên mây cô cũng không dám phát ra âm thanh, không thể làm gì khác hơn đành cắn lên vai anh, cùng anh đi vào hệ thống tĩnh âm chấn động. Bài tập về nhà lần này được hoàn thành ngọt ngào đến vô cùng.

Triền miên đi qua, Mục Khả nằm trong ngực anh ngủ thật say, Hạ Hoằng Huân tựa vào đầu giường quạt gió đuổi muỗi cho cô. Nhưng dù có anh quạt cho cô hơn nửa đêm nhưng Mục Khả vẫn bị cắn rất thảm, mặt, cánh tay, thậm chí cả ngực và mông cũng không thể may mắn thoát nạn.

Ngày hôm sau lúc trời vừa sáng, Mục Khả không thể chịu nổi ngứa phải rời giường, lay Hạ Hoằng Huân tỉnh dậy bôi nước hoa cho cô. Ai ngờ Hạ đại gia dám đem nước hoa của cô vứt sang một bên, xoa nước miếng cho cô, còn cười trêu chọc cô: “Nước miếng giải trừ độc hiệu quả tốt hơn so với nước hoa, em xem, anh cắn chỗ nào thì chỗ đó không sưng, mấy con muỗi cắn chỗ nào cũng để lại một vết sưng lớn.” Nói xong, vỗ lên mông cô một cái “Ăn xong điểm tâm anh cho người đưa em về nhà, tiếp tục ở đây, da thịt mềm mại của em coi như xong, sau này anh biết gặm cái gì?”

Mục Khả bị lời nói của anh làm cho đứng hình, cô im lặng nằm trong chăn, thầm nghĩ tại sao lại gả cho một người đàn ông thô lỗ như vậy.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện