Thiên Thiên, sao cháu ủ rũ vậy?
Dương Thần nhìn cậu nhóc đang buồn bã ngồi xem ti vi liền lo lắng lên tiếng hỏi.
- Chú ơi, anh Bảo Bảo về lâu quá....
Cậu nhóc cắn cắn ngón tay.
Vẻ mặt thể hiện sự thê lương khiến cậu xém chút là không nhịn được phì cười.
Khụ! Không được đối xử với trẻ con như vậy!
- Anh Bảo Bảo đi học mà! Chút nữa rồi anh ấy sẽ về thôi!
Cậu xoa xoa đầu nhóc rồi bảo.
- Cháu biết ạ! Nhưng cháu muốn chơi với anh ấy....
Lỡ anh Bảo Bảo có bạn mới rồi bỏ rơi cậu thì sao? Huhu không chịu đâu!
- Ấy ấy, sao lại mếu rồi! Ngoan nào, chú có làm bánh bông lan cho cháu nè!
Thấy cặp mắt long lanh như đang muốn khóc cậu liền lúng túng.
Haiz, biết rõ là thằng nhóc này đang nũng nịu vậy mà vẫn không cách nào đành lòng mà...
- Thật á? Chú A Thần là tốt nhất! Nhưng mà...nhưng mà Thiên Thiên muốn chừa lại cho anh Bảo Bảo nữa...
Cậu nhóc rối rắm lên tiếng.
Nhóc muốn để lại phần cho anh Bảo Bảo nhưng nhóc cũng muốn ăn hết....
- Cháu thật là...yên tâm đi, chú có để phần cho Bảo Bảo, được rồi! Ngoan ngoãn ở đây chờ chú nhé!
Như chỉ đợi có nhiêu đó, cậu nhóc liền thay đổi sắc mặt cười một cách xán lạn.
- Dạ!
Thằng bé này, giỏi nhất giống Khả Như cái làm nũng mà!
- Ắt xì!
- Sao vậy, gió lớn quá sao?
Dương Thừa Nam đưa khăn giấy cho cô, sau đó vội vã hỏi.
- Không có, hình như là ai đó nhắc em thì phải!
Cô xoa xoa mũi sau đó tiếp tục dựa vào chồng mình.
Không lẽ là thằng nhóc tì? Ái dà, coi bộ nhóc con cũng có chút hiếu thuận đó!
Quay lại bên Dương Thần.
- Ợ!
Dương Khả Thiên ăn no liền ợ một hơi dài thõa mãn.
Cạch!
- Ba nhỏ ơi, con về rồi!
Vừa mới nghe tiếng nói của Phạm Hoàng Bảo, nhóc nhỏ liền phóng từ trên ghế xuống rồi chạy nhanh ra ngoài cửa.
- Anh Bảo Bảo!
Thế là nhóc nhỏ nhào lên người Phạm Hoàng Bảo ôm chặt cứng còn không ngừng đưa cặp mắt long lanh nhìn cậu.
- Sao vậy? Đợi anh về hả?
Cậu mỉm cười xoa đầu nhóc, sau đó khẽ cởi giày rồi cùng nhóc đi vào trong.
- Dạ! Chú có làm bánh, anh mau vào ăn đi!
Nhóc tì háo hức nắm tay cậu kéo vào trong.
Anh Bảo Bảo cuối cùng cũng về chơi với nhóc rồi!
.............
- Thiên Thiên muốn ăn kẹo sao?
Phạm Hoàng Bảo thấy nhóc cứ nhìn chằm chằm kẹo trong cặp mình với đôi mắt sáng ngời liền lên tiếng hỏi.
- Dạ!.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.
Lai Sinh: Tương Tư Huyễn Mộng
2.
Không Biết Bao Giờ Gặp Lại
3.
Thế Giới Song Song
4.
Mượn Giống Sinh Con
=====================================
Nhóc tì vội vàng đáp.
- Đây em ăn đi!
Cậu liền không chần chừ mà đưa cho nhóc.
- Oa, thì ra anh Bảo Bảo giấu chú đem kẹo theo vô trường...
Cậu nhóc đưa hai tay nhận kẹo rồi khẽ bóc ra cho vào miệng.
Ngọt quá đi!
- Không phải đâu! Đây là kẹo trong lớp bạn anh cho đó!
Phạm Hoàng Bảo khẽ vuốt vuốt mái tóc màu ánh bạc có chút rối của mình sau đó dịu dàng nói.
- Không ngon tẹo nào!
Dương Khả Thiên lè lưỡi, vẻ mặt trẻ con thể hiện sự ghét bỏ.
- Ể? Nhìn mặt em ban nãy rất vui mà!
Phạm Hoàng Bảo có chút ngơ ngác hỏi.
- Bảo Bảo có bạn mới rồi....Bảo Bảo sẽ không quan tâm em nữa...
Nhóc