Dáng hình cao lớn đang mang trên mình chiếc tạp giề đi tới, khiến Tô Uyển Ân bị giật mình, cô há hốc miệng mất nửa ngày mới lấy lại được bình tĩnh.
Ban nãy Lạc Viễn Thành bảo cô ngồi chờ bữa sáng, cô cứ nghĩ là giống như thường lệ, nhưng sự thật xuất hiện trước mắt cô thật kinh hoàng, sói hoang nay đã biến thành điệu bộ dịu dàng của thỏ rồi sao?
Khuôn mặt thanh thuần của Tô Uyển Ân hiện ra vẻ kì quái, giống như nghẹn cười.
Thực là hả dạ!
Khi bị ánh mắt sắc lẹm của anh chĩa giáo tới thì cô lại tung tăng lùi về phía sau ông nội, bờ lưng gầy yếu đó sẽ đảm bảo an toàn cho cô, ít ra là trong thời gian sắp tới.
Đúng lúc đó, cánh cửa chính của biệt thự rộng mở, một người đàn ông anh tuấn bước vào, thân hình săn chắc cuồn cuộn, nét mặt có nhiều phần tương đồng với Lạc Hạo Đình, nhưng, anh ta lại mang một vẻ cợt nhả mới lạ, không quá lộ liễu nhưng cũng rất chân tình.
Nếu ví Lạc Hạo Đình là mùa đông lạnh lẽo, có thể khiến người đối diện chết cóng, thì người đàn ông mới tới kia, lại mang sự ấm áp của mùa xuân tới, khiến người ta cảm thấy yên tâm.
“Ông nội thân yêu, cháu trai thứ của ông trở về rồi đây!”
Thanh âm ngọt như đường như mật, lời lẽ trau chuốt từng li từng tí, khác xa so với sự âm lãnh của Lạc Hạo Đình.
Sau cái ôm gợi nhung nhớ với Lạc Viễn Thành, Lạc Xuyên liền quắt mắt nhìn sang phía Lạc Hạo Đình, dáng vẻ người đàn ông bếp núc đảm đang này, anh ta chưa từng thấy, nên là có chút kinh ngạc.
“Ồ… ông anh của tôi nay đổi tính rồi sao? Đúng là người có vợ có khác.”
Đôi mắt xếch hơi giãn rộng ra, miệng chu mày nở, làm như ngạc nhiên lắm!
“Câm miệng.”
Ngực Lạc Hạo Đình phập phồng liên tục, giống như có trăm ngàn làn sóng trong lòng.
Vốn dĩ đã trở thành cháu ghẻ trong mắt ông nội, nay lại biến thành động vật kì quái trong mắt em trai, há chẳng phải anh hiển nhiên trở thành trò cười của cô sao?
Nhưng anh có thể làm được gì… bây giờ ngay đến cả một cọng tóc của cô, anh cũng không được chạm tới, chứ nói gì là xả cơn phẫn uất này.
Bữa sáng diễn ra trong mùi vị chứa đầy thuốc súng, bầu không khí như bị hơi thở âm lãnh đóng băng.
“Xuyên, cháu cũng trở về rồi nên tới công ty phụ giúp Đình một tay, dù sao gần đây ở Lạc Thị cũng đang cần người.” Lạc Viễn Thành mở lời nói, vừa mang ý niệm thật lòng, vừa muốn xua tan đi bầu không khí căng thẳng trước mặt.
“Ông à, cháu mới vừa trở về thôi, còn chưa hưởng thụ hết hương vị trong nước mà, chờ thêm một thời gian nữa được không ông?” Khuôn mặt Lạc Xuyên đau khổ, mày nhíu thành hình chữ bát.
“Cháu cũng lớn rồi, đến tuổi thành gia lập thất, nhưng trước đó phải có một công việc ổn định trước đã, đâu thể lấy vợ về rồi để vợ nuôi được.” Lạc Viễn Thành nhíu mày, kiên định nói.
“Nhưng mà…”
Lời của Lạc Xuyên bị Lạc Viễn Thành cắt ngang: “Không có nhưng mà, hôm nay cháu theo anh Đình tới công ty nhận việc.”
Ăn xong bữa sáng, hai anh em Lạc Hạo Đình tới công ty, theo như lời ông nội, anh đặt Lạc Xuyên ngồi vào vị trí trưởng phòng phát triển.
Mặc dù Lạc Xuyên bao năm nay vẫn đi du học ở nước ngoài, nhưng kinh nghiệm thực tiễn lại chưa hề có, vẫn nên bước đi từ những cấp bậc thấp nhất, như thế vừa có thể học hỏi, vừa có thể trau dồi thêm.
Người ta thường nói: để làm được lãnh đạo giỏi nên biết nhân viên mình muốn gì.
Cùng thời điểm đó, trong văn phòng tổng giám đốc, Lạc Phong Phú như cuồng phong lao từ ngoài vào, tiện tay hất đổ xấp văn kiện trên bàn làm việc xuống đất, vẻ mặt cứ như thể bùn loãng không trét được tường, lòng căm hận chứa đầy máu lửa.
Dựa vào đâu chứ?
Lạc Hạo Đình thì được giao chức vụ chủ tịch mà con trai ông