Mọi việc đã xong, Lạc Hạo Đình run run lùi bước, dựa người vào thành xe, ánh mất đau thương ngước nhìn bầu trời hoa tuyết trắng xoá, từng cơn giá lạnh truyền tới, thẩm thấu vào da thịt, chạy loạn trong lòng anh.
Gió bấc như dao, từng cơn từng cơn cứa lên da thịt anh, tuy không tới mức bầm dập chảy máu, nhưng lại có khả năng giết chết tâm can một con người.
Trong đầu anh không ngừng hiện lên cảnh tưởng Tô Uyển Ân được Lục Cảnh Viêm bế đi, trái tim thịch một tiếng như sấm, nặng nề lại đau đáu.
“Chủ tịch, nếu anh đã quan tâm thiếu phu nhân như thế hay là tới bệnh viện xem thử?” Châu Triệt lững thững bước tới khuyên can, sắc mặt anh ta trắng bệch, lòng phập phồng lo sợ bản thân nói gì sai rồi lại chọc Lạc Hạo Đình nổi giận.
Hơn ai hết, anh ta biết rõ mức độ sát thương từ quả bom mang tên sếp kia.
Từ ngày thiếu phu nhân rời đi, chủ tịch chẳng khác gì nhành cây mọc giữa sa mạc, khô khốc lại ủ rũ, tâm tình như bèo trôi, cứ dạt dào vô định, vô phương.
Giờ đây, hầu như không một ai dám lại gần chủ tịch, thậm chí khi bị anh réo tên, lòng bất giác trồi lên cảm giác bản thân đang tự chui vào hang cọp, thật đáng sợ và lạnh tới sống lưng.
Đối với Châu Triệt, giờ phút này cũng giống như thế!
“Không cần đâu! Chúng ta trở về công ty trước đi.”
Cứ tưởng Lạc Hạo Đình sẽ nổi trận lôi đình, ai ngờ lại điềm tĩnh đến lạ, anh xoay người mở cửa xe, thong dong bước vào.
Suốt cả buổi chiều, Lạc Hạo Đình lơ đễnh hướng mắt nhìn ra cửa sổ.
Phòng làm việc của anh ở tầng ba mươi lăm, vì thế rất hữu tình để thưởng thức quang cảnh toàn thành phố.
Qua tấm kính trong suốt, một thành phố mơ mộng hiện ra, thật thật ảo ảo, chìm đắm trong bầu trời tuyết trắng xoá, giống như tiên cảnh bị bao bọc bởi màn sương phủ kín, đưa thần thức con người tiến sâu hơi vào ảo ảnh.
Cảnh đẹp nhưng không kém phần lạnh lẽo, giống hệt với tâm tình Lạc Hạo Đình hiện tại.
Bầu không khí lặng im bị đánh tan, một cô gái xinh đẹp hung hăng đẩy cửa đi vào, khí chất thường ngày của cô ấy bị đánh rơi sạch, thay vào đó là sự âm lãnh.
“Lạc Hạo Đình, chị tôi đâu?”
Tô Ý Lan trừng mắt lớn, đi thẳng tới trước bàn làm việc của Lạc Hạo Đình, gương mặt sắc sảo phớt lên tia hồng, giống như lo lắng, lại có phần giận dữ.
Đã ba ngày nay, Tô Ý Lan không thể nào liên lạc được với Tô Uyển Ân, lòng cứ phập phồng trồi lên cảm giác bất an, linh cảm là chị đã xảy ra chuyện gì đó.
Ban nãy, khi tới biệt thự Lạc gia hỏi thăm, Tô Ý Lan mới biết là Tô Uyển Ân đã rời khỏi nhà vào nhiều ngày trước, nhưng Tô gia hoàn toàn không biết chuyện gì cả?
Tô Uyển Ân không có quá nhiều bạn bè, lại càng không có mối quan hệ xã hội thân thích, cô có thể đi đâu?
Những nơi cần tìm, Tô Ý Lan đều đã tìm, nhưng chẳng hề có chút tung tích gì cả, làm sao mà cô ấy không sốt sắng cho được!
“Bây giờ cô ấy đang ở trong bệnh viện, ban sáng cô ấy gặp tai nạn xe.” Thanh âm mang một tia quỷ dị, đáy mắt Lạc Hạo Đình như thỏ con bị thương, bất lực đến đau đớn.
“Cái gì? Chị ấy bị tai nạn mà anh còn điềm tĩnh ở đây làm việc được sao?” Tô Ý Lan tức nóng máu, mặt mày trắng bệch như tờ giấy trắng tinh xảo, mi tâm nhiu lại thành một nhúm, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén, chỉ thấu hận không thể lập tức giết chết sự tỉnh tảo trong mắt Lạc Hạo Đình.
“Tôi nói cho anh biết, tốt nhất anh nên cầu nguyện cho chị tôi an toàn, nếu không cho dù phải dùng Tô Thế ra đánh đổi, thì tôi cũng nhất định bắt anh trả giá.”
Nói xong, Tô Ý Lan đành hừng hực rời đi, trên gương mặt diễm lệ, loé lên tia gấp gáp xen kẽ âu lo.
Tô Uyển Ân rất ôn hoà lại cẩn thận, không thể đột nhiên bị tai nạn được, chắc chắn là có chuyện gì đó khiến chị ấy bất ổn tinh thần.
Rất muốn hỏi rõ, nhưng Tô Ý