Một mình chờ đợi ở trong căn phòng lạnh lẽo, Quận Hy Ca hết thở dài nhăn nhó rồi lại trăn trở đến mức đứng lên ngồi xuống.
Cảm giác không yên cứ liên tục bám lấy cô, khiến cô mòn mỏi mà ngóng ra cửa trong sự lo lắng, thấp thỏm.
Diêm Dụ đã vắng mặt cả đêm rồi, không có anh, thâm tâm cô lúc nào cũng trong trạng thái bồn chồn, xoắn xuýt.
Có lẽ nửa năm người đàn ông ấy đi xa đã hình thành nên tâm lý lo được lo mất của cô...
Mệt quá, cô thiếp đi trên ghế sofa, mãi đến khi trời hửng sáng, cô mới mơ màng tỉnh dậy vì tiếng động cơ ồn ào.
Quận Hy Ca giật mình, cô vươn tay khoác tạm cái áo len mỏng, sau đó đi ra mở cửa.
Khẽ dụi mắt mà nhìn, khoảnh khắc trông thấy anh đang tới gần, cô liền mỉm cười rạng rỡ, bất chấp mọi thứ chạy thẳng về phía anh.
"Về rồi à?!"
Reo lên như vui mừng, Quận Hy Ca dang tay ôm chặt lấy anh, khiến cho ai đó có phần bất đắc dĩ nở một nụ cười cưng chiều.
"Chạy nhanh thế làm gì? Chân của em có sao không?"
Giọng nói trầm ấm chứa đựng sự quan tâm vang lên, Diêm Dụ xoa nhẹ mái tóc hơi rối của cô, anh cúi đầu, trong mắt là sự dịu dàng vô bờ.
Quận Hy Ca lắc đầu, cô nói: "Bác sĩ bảo không có vấn đề gì, em có thể chạy nhảy được rồi."
"Lần sau không được như thế nữa nghe chưa?"
Vừa dặn dò, Diêm Dụ vừa khom người bế bổng cô lên, đoạn sải những bước dài vào trong nhà.
Lúc nãy thấy cô chạy nhanh như vậy, anh chỉ sợ ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì ảnh hưởng tới chân của cô, anh sẽ hối hận chết mất!
Sau khi vào nhà, Diêm Dụ đặt cô xuống ghế sofa, lấy khăn lông bọc vào hai chân của cô.
Anh điều chỉnh nhiệt độ lò sưởi, pha một cốc nước mật ong đưa cho cô.
"Em không uống."
Quận Hy Ca nhíu mày đẩy ra, nhưng ngay lập tức liền bị Diêm Dụ cưỡng chế nhét vào trong tay.
Anh nghiêm giọng, mặt cũng nghiêm: "Cơ thể em rất lạnh, mau uống vào cho ấm!"
Biết cô vợ nhỏ này đã kiên nhẫn chờ mình cả đêm, cho nên Diêm Dụ rất thành tâm mà chuộc lỗi.
Quận Hy Ca không hỏi gì về chuyện hôm qua cả, cũng không hỏi lý do vì sao anh về muộn.
Cô ngồi im, ngoan ngoãn uống cạn cốc nước, vừa uống lại vừa liếc anh.
Sao cô cứ cảm thấy người đàn ông này có chút là lạ? Chẳng lẽ gặp mẹ không vui sao?
Qua một lúc, Diêm Dụ đột nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô.
Làn hơi nóng chậm rãi phả ra từ đôi môi mỏng hồng hào, từng chút, từng chút sưởi ấm cho cô.
Anh xoay người cô lại, chần chừ vài giây như do dự rồi mở miệng: "Hy Ca, nếu...!anh nói nếu..."
"Nếu thì đừng nói nữa!"
Quận Hy Ca lạnh lùng ngăn lại những lời của anh, có một dự cảm không lành.
Thấy người đàn ông mím chặt môi quan sát cô, biểu hiện bất thường, cô liền nhếch lông mày suy tư.
"Không nếu nữa, là thật!" Diêm Dụ nhích lại thu hẹp khoảng cách giữa hai người, trực tiếp đưa tay bế cô ngồi lên đùi mình.
Anh gác cằm lên vai cô, cố ra vẻ hờ hững: "Mẹ anh...!bà ấy chính là người đã bỏ thuốc em."
Lời Diêm Dụ vừa dứt, bầu không khí liền rơi vào một sự tĩnh lặng đáng sợ, dường như vừa bị tăng thêm mấy phần u ám.
Quận Hy Ca chẳng nói chẳng rẳng gì, chỉ là cơ thể đang run nhè nhẹ đã tố cáo toàn bộ cảm xúc chân thật của cô.
Trong mắt Diêm Dụ ánh lên tia đau lòng, anh siết cánh tay ghì cô vào người, sợ cô bỏ đi mất.
"Nếu em ghét bà ấy, vậy thì anh nhất định sẽ cắt đứt liên lạc, từ ngày sau không còn dính dáng gì nữa! Chỉ xin