Ngươi dám đánh cả ta !
Cổ Viêm ngây người tức giận đáp.
Còn dám nói lung tung nữa đừng có trách muội, huynh có thể không tin đám nữ nhân ngoài kia nhưng không thể không tin muội.
Từ cái ngày định mệnh muội và huynh gặp, lúc đó muội chỉ là một phế nhân không có gì trong tay ngay đến cả diện mạo cũng là một quái nhân gớm ghiếc nhưng huynh cũng không vì vậy mà bỏ mặc muội bây giờ muội cũng vậy cho dù sau này huynh có ra sao có là một phết vật hay phế nhân ta thì tình cảm của ta dành cho huynh vẫn không đổi thay.
Ngọc Nhi lại gần ôm hắn nói.
Những lời ngươi nói có thật không, ngươi không lừa dối để lợi dụng ta đấy chứ ?
Cổ Viêm nhìn thẳng vào mắt nàng nghiêm túc hỏi lại.
Đương nhiên là thật, đâu giống như ai đó, ngay từ lúc bé đã lộ bản chất xấu xa, chỉ suốt ngày lợi dụng ta để có được bảo vật từ tay muội, huynh nói xem nói về lợi dụng có phải kẻ đó còn xấu xa hơn muội không ?
Ngọc Nhi nhìn hắn cười trêu đùa nói.
Ngươi đang ám chỉ ta đó phải không ?
Phải chính là ta, ta từ bé bản chất đã xấu xa như vậy rồi đó.
Lúc đó ta chỉ có mục đích duy nhất chính là làm cho bản thân mình mạnh hơn vì thế ta không từ thủ đoạn để đạt được mục đích kể cả giết ngươi ta cũng dám làm, nhưng như vậy thì đã sao, sau nhưng năm tháng khổ cực đó cuối cùng thứ ta nhận được là cái gì, cơ duyên thay đổi cuộc đời thì không, không những vậy còn có nguy cơ mất mạng tại một nơi hoang vu hẻo lánh.
Từ lúc còn nhỏ thể chất ta đã tầm thường định sẵn là một người thường nhưng không vì thế mà ta ỷ lại phó mặc cho số phận ỷ lại vào Cổ Lão đầu, ngay từ lúc ta năm tuổi mỗi ngày ta đều phải vào rừng săn bắn kiếm miếng ăn manh áo, rảnh rỗi đều chăm chỉ luyện võ rèn luyện bản thân ta cứ tưởng bản thân chăm chỉ sẽ có một ngày nào đó gặt hái được thành công nào ngờ vẫn chẳng thay đổi được gì còn không bằng một góc của đám công tử tiểu thư danh giá ngoài kia, không những không cần phải lo cái ăn cái mặc mà ngay cả thiên phú cũng được thừa hưởng từ phụ mẫu còn ta thì sao ngày từ lúc sinh ra đã là thể chất người thường, ngươi nói xem ta có đáng thương không, ta có xấu xa cũng là do hoàn cảnh bắt buộc, cũng là ông trời kia đối xử với ta quá bất công ?
Cổ Viêm hai tay nắm chặt vẻ mặt căm phẫn nói.
Những gì huynh trải qua muội đều hiểu nhưng mà Cổ Viêm à, huynh còn nhớ lúc trước muội đã nói gì với huynh không ?
Huynh không thể trở thành người xấu được, những hành động xấu xa những lời nói mắng chửi thậm tệ của huynh chẳng qua chỉ đang che dấu bản chất thật của mình, rõ ràng bản chất của mình không xấu nhưng lại cứ thích làm người xấu.
Ngọc Nhi lấy tay vuốt ve gò má hốc hác của hắn cười nói.
Không phải vậy đâu, lúc đó ta thật sự là một con người rất xấu xa, ta giúp đỡ ngươi cũng chỉ vì gia thế của, lúc đó vì nhìn thấy y phục trên người ngươi lúc đó là đồ thượng hạng nên ta phỏng đoán ngươi là người của gia tộc lớn nên ta mới chịu cứu ngươi.
Ta không tốt như ngươi tưởng tượng đâu.
Cổ Viêm nét mặt có chút áy náy nhìn nàng nói.
Cho dù là vậy thì cũng đã sao, lúc đó huynh cũng vì tình thế ép buộc thôi, sao muội có thể trách huynh được.
Trước giờ muội chưa từng thấy có người xấu nào tốt như huynh.
Quảng Cáo
Muội chưa từng thấy người xấu gì như huynh đối xử với một người xa lạ như muội còn tốt hơn bản thân mình, có miếng ăn ngon lúc nào cũng nhường ta trước.
Đến y phục bẩn cũng là một tay huynh tự tay giặt sạch.
Ba năm cực khổ cõng muội đi tìm thần dược trị thương, chưa một lần nào phàn nàn nửa câu cũng không có ý định bỏ cuộc giữa chừng.
Ngay cả những chuyện xảy ra tại Uyên Ương Tự Tình Đầm mặc không muốn tham gia nhưng vì làm cho muội vui, muốn tìm tung tích của Tuyết Vân Sơn lấy Thái Nhất Chân Thủy khôi phục diện mạo cho muội, mặc dù biết cho dù biết cho dù có tìm được với cơ thể phàm tục của mình cơ hội trèo lên được bằng không, nếu là người khác có lẽ sẽ vì chướng ngại trước mắt sẽ bỏ cuộc, còn huynh biết là bản thân không có khả năng nhưng vẫn không có ý định bỏ cuộc vẫn ra sức vì muội dù chỉ còn một tia hi vọng huynh vẫn tiếp tục tiến lên phía trước, huynh nói xem trên thế gian này có người xấu nào mà tốt như huynh không ?
Ngọc Nhi cười nói.
Không ngờ được những chuyện xảy ra hồi đó ngươi lại nhớ rõ đến vậy, ngay cả ta cũng không thể nào nhớ hết được, ta thật là một kẻ ngốc a.
Cổ Viêm gãi đầu xấu hổ cười nói.
Huynh thì nhớ được cái gì, nếu không phải muội quay về đại lục tìm huynh liệu huynh còn nhớ đến muội không đây.
Ngọc Nhi nhíu mày cười trách mắng.
Cảm ơn ngươi Ngọc Nhi, cảm ơn ngươi vì tất cả, cảm ơn ngươi đã dành nhiều tình cảm cho kẻ xấu xa như ta.
Ta xin hứa sau này sẽ đối xử thật tốt với ngươi.
Cổ Viêm ôm nàng vào lòng xúc động cười nói.
Nhớ kỹ những lời huynh nói, thử sau này đối xử tệ bạc với muội xem, muội không tha cho huynh đâu.
Ngọc Nhi nhíu mày cười khẽ nhắc nhở.
Ấy ….
Lại có chuyện gì thế Viêm ca, sao mặt huynh cứng đơ ra vậy.
Hình như tiểu đệ ta nó lại dựng ngược lên rồi, phải làm sao đây.
Cổ Viêm mở miệng nói.
Chắc trong đầu lại nghĩ mấy cái chuyện bậy bạ nên mới vậy, đúng là Cổ Viêm xấu xa phải không ?
Ngọc Nhi nhíu mày cười tra hỏi.
Không phải vậy đâu chắc là đo ngươi ở chuồng cạnh ta, ta lại vừa nhìn vào hai cái vú bự vừa trắng vừa tròn của ngươi nên bản thân bị kích thích nên tiểu đệ của ta mới bị dựng ngược đây hoàn toàn là phản ứng tự nhiên chứ không ta không hề có ý nghĩ bậy bạ đen tối như ngươi đang nghĩ đâu.
Quảng Cáo
Cổ Viêm lên tiếng vội minh bạch.
Vậy ra tất cả đều là do lỗi của muội nên huynh mới thành ra như này, ở đây chỉ còn hai ta, có cần muội giúp huynh giải tỏa không ?
Ngọc Nhi mặt ửng hồng tủm tỉm cười nói.
Thôi khỏi, ta cảm thấy không