Hào Môn Kinh Mộng III: Đừng Để Lỡ Nhau

Sẽ không buông tay nữa


trước sau

Cứ như vậy, dọc đường hai người không nói thêm câu nào nữa.

Cũng vì thế, Tố Diệp đã được Niên Bách Ngạn đưa về một khách sạn cách xa trấn Thiên Đăng.

Tố Diệp do dự đứng ngoài cửa, nhìn ra những ngọn đèn bên ngoài cửa khung cửa sổ sát đất của khách sạn. Ánh đèn đung đưa dưới cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt, kèm theo cả sấm chớp. Ngọn đèn trong phòng vẫn tỏa ánh sáng vàng nhạt, êm dịu và sang trọng.

Niên Bách Ngạn vào phòng trước, thấy cô vẫn đứng đó, anh dừng bước, nghĩ một lúc lại quay ra cửa, giơ tay về phía cô: “Vào đi!”

Tố Diệp nhìn thấy tay anh, phải một lúc sau mới làm theo. Anh mỉm cười, hơi dùng lực kéo mạnh cô vào trong.

Cửa phòng im lìm đóng lại sau lưng.

Khi cánh cửa được đóng khít lại, vang lên tiếng “cạch”, không hiểu vì sao, trái tim Tố Diệp cũng nhảy dựng lên theo âm thanh khẽ khàng ấy.

Bước vào phòng khách, cô nhìn thấy hành lý của mình đang im lặng nằm đó, một cảm giác khác lạ dâng lên trong lòng. Cô liếm môi: “Gian thương đúng là gian thương, đặt thêm một phòng nữa cũng đâu có tốn nhiều tiền lắm đâu.” Cô chỉ muốn trái tim càng đập càng bất an này bình tĩnh trở lại, cũng không muốn khiến cho bầu không khí quá mờ ám.

Niên Bách Ngạn đứng trước mặt cô, nghe xong liền cười: “Em cũng nói tôi là gian thương mà, cái gì tiết kiệm được thì tiết kiệm.”

Tố Diệp trừng mắt lườm anh, rồi ngắm nghía xung quanh, mới biết mình đã vào một phòng ngủ lớn thế nào. Bên trong chỉ có một chiếc giường đôi rộng rãi. Cô lại bắt đầu không thể bình ổn được tâm trạng một cách khó hiểu. Không phải cô chưa từng ngủ chung phòng với anh, cũng không phải chưa từng chung giường chung gối, nhưng những lần đó đều không căng thẳng bằng tối nay. Có một dự cảm nho nhỏ bắt đầu nhen nhóm trong cô, nhưng cụ thể là gì cô cũng không dám nghĩ sâu thêm.

Niên Bách Ngạn đứng sau lưng, hơi thở nóng rực phả vào tai cô: “Tôi đi tắm đây.” Dứt lời, bàn tay anh vuốt nhẹ dọc theo mái tóc cô rồi ấn xuống bả vai.

Câu nói cùng động tác thân mật đi kèm sau đó của người đàn ông khiến Tố Diệp giật nảy mình, trái tim dường như đã vọt lên tận cổ. Cô quay người nhìn anh nhưng đầu óc mơ hồ choáng váng không nói nên lời.

“Sao vậy?” Niên Bách Ngạn mỉm cười, ngón tay đặt lên gò má cô: “Không khỏe à?”

Tố Diệp giờ chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy.

“Vậy được, em có thể dùng bồn tắm trong phòng ngủ.” Niên Bách Ngạn yên tâm, ánh mắt dịu dàng.

Thấy anh quay người định đi, cô vội gọi giật anh lại. Niên Bách Ngạn dừng bước, thấy thần sắc cô khác lạ, mỉm cười đợi cô nói tiếp. Tố Diệp bước tới, tâm trạng hoảng loạn khiến cô lắp ba lắp bắp: “Niên Bách Ngạn! Chính anh… anh đã nói với em mà. Anh… Anh tuyệt đối sẽ không chạm vào em. Chúng ta không thể phát sinh… quan hệ!”

Hành động vừa mới về tới khách sạn đã vội vàng đi tắm của anh đã đủ để dự cảm của cô thành sự thật. Cô cảm thấy có những chuyện nói rõ vẫn hơn.

Niên Bách Ngạn hơi sững sờ. Có lẽ vì anh không ngờ rằng cô lại đột ngột nói một câu như vậy. Vài giây sau anh bỗng bật cười. Tố Diệp thấy anh cười thì càng khó xử, cứ như mình vừa làm một hành động ngu ngốc vậy.

“Tôi muốn đi tắm ngay là vì vừa nãy bị ngấm nước mưa.” Anh không thể nhịn được cười.

Tố Diệp đỏ bừng mặt.

“Nhưng mà…” Niên Bách Ngạn bất ngờ đổi chủ đề, cảm thấy rất thú vị: “Tôi nói với em tôi tuyệt đối sẽ không động vào em khi nào vậy?” Dứt lời anh xoa đầu cô, rồi quay người đi tắm.

Tố Diệp cứ đứng đờ ra đó một lúc lâu.

Trong phòng tắm, hơi nước làm mờ hai mắt Tố Diệp, mùi tinh dầu thư thái lan tỏa trong không khí. Cô ngâm hẳn người vào bồn tắm, nhưng cánh tay đổ chai dầu tắm lên người thì run run. Khi đặt chai dầu về vị trí cũ cô làm các chai lọ khác đổ bừa bãi, tâm tình khó mà bình tĩnh nổi khiến chân tay cô lóng ngóng.

Cô phải tập quen.

Người nghiêm túc như Niên Bách Ngạn cũng không thể không đùa cợt dù chỉ một câu. Tố Diệp hít sâu, nhìn bọt xà phòng, dần dần mất hồn. Cô và anh, sau này rốt cuộc sẽ thế nào nhỉ?

Ngâm mình gần một tiếng đồng hồ, khi cô ra khỏi đó, Niên Bách Ngạn đã tắm xong từ lâu. Anh ăn mặc hơi “lộ liễu”, à không, nghiêm túc mà nói, anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm ở eo, đang lấy áo ngủ của cô ở trong vali ra, anh vừa đặt lên giường thì thấy cô đi ra, liền mỉm cười: “Tối nay em ngủ trên giường.”

“Vâng!” Tố Diệp liếc nhìn cơ thể anh, chỉ cảm thấy cổ họng khô rát. Cô cúi gằm, anh chỉ đi lướt qua, cô vẫn có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể anh. Cô cầm lấy quần áo ngủ đang chuẩn bị vào phòng tắm thay đồ, ai ngờ Niên Bách Ngạn lại vào trước một bước.

“Ấy…” Cô chạy tới, cửa phòng tắm đã khóa chặt.

Tố Diệp sốt ruột dậm chân bình bịch, chỉ mong lôi ngay Niên Bách Ngạn ra ngoài.

Chỉ mấy phút sau anh đã ra ngoài, đầu tóc cũng đã khô, có lẽ là vừa đi vào sấy tóc, thấy cô lo lắng không yên, xông vội vào phòng tắm, anh bật cười, ngó đầu vào hỏi: “Sao vậy?”

Tố Diệp đứng trước giá phơi quần áo, ngẩn người nhìn chiếc quần lót của mình được treo lên đó. Bên mép còn một giọt nước đang đọng lại, lung lay chực rớt xuống. Mãi một lúc cô mới thốt nên lời, cổ họng như ăn phải trứng gà bị nghẹn: “Anh…”

“Đã giặt xong cho em rồi.” Niên Bách Ngạn còn tưởng xảy ra chuyện gì, thấy cô muốn hỏi chuyện này, anh trả lời không chút ngượng ngập rồi quay người đi.

Tố Diệp khó xử như bị người ta lột mất một lớp da, vội vàng xông ra khỏi phòng tắm, không thấy bóng dáng anh đâu lại chạy ra ngoài phòng khách. Cô thấy anh lấy từ trong tủ lạnh ra một bình sữa rồi đi tới lò vi sóng, cũng bước tới, ấp úng nói: “Anh… Sao anh lại nghĩ tới việc giặt nó?” Cô định ra ngoài thay chiếc quần lót thế là tiện tay vứt luôn chiếc cũ vào trong bồn tắm, định thay xong sẽ vào giặt, ai ngờ anh vào trước, càng không ngờ là…

“Không phải em định giặt sao?” Anh hỏi với vẻ kỳ lạ.

“À đúng vậy, nhưng mà…”

Niên Bách Ngạn mặc kệ cô đứng đó lẩm bà lẩm bẩm, làm nóng sữa xong, anh rót ra cốc, khẽ nói: “Lại đây uống đi, ngủ sẽ ngon hơn đấy!”

Tố Diệp đau khổ,
sải bước tới cầm lấy chiếc cốc. Sữa nóng làm đầu ngón tay cô ấm hẳn. Niên Bách Ngạn đứng sau không rời đi ngay, hình như anh phải thấy cô uống hết mới yên tâm. Gần gũi thế này, khiến cô chẳng cần quay đầu cũng có thể nhớ lại được từng múi cơ bắp rắn chắc của anh. Cô mím môi nhấp một ngụm nhỏ, một lúc sau mới dám lên tiếng: “Tay của anh là để làm kinh doanh, giặt đồ lót cho phụ nữ người ta cười cho đấy.”

Niên Bách Ngạn chỉ cười không nói gì.

Đợi cô uống sữa xong, thấy anh vẫn nhìn mình không chớp mắt, trong lòng cô cảm thấy bất an, cố gắng nở một nụ cười: “Vậy… Em đi ngủ đây, chúc ngủ ngon!” Nói xong liền đi vào phòng.

Niên Bách Ngạn giữ tay cô lại, tiện đà ôm cô vào lòng.

Trái tim cô đập thình thịch rộn ràng theo từng động tác của anh.

“Niên Bách Ngạn!”

“Làm sao em biết anh đã từng xuất huyết dạ dày?” Anh ôm chặt cô từ phía sau, cúi đầu xuống, môi anh chạm vào mặt cô, cực kỳ nhẹ nhàng.

Giọng nói của anh như gió xào xạc trong đêm mưa, khuấy đảo trái tim: “Em nghe Hứa Đồng nói.”

Trên đỉnh đầu vang lên tiếng cười khe khẽ: “Anh không biết là Hứa Đồng cũng có lúc nhiều chuyện đấy.”

“Anh đừng trách cô ấy…” Những lời còn lại bị nụ hôn của người đàn ông nuốt chửng.

Khoảnh khắc môi cô dính sát môi anh, Tố Diệp bỗng muốn khóc. Cô không phản kháng, chỉ nhắm mắt ngăn lại cảm giác chua xót trong lòng, cổ họng cũng nghẹn ứ theo hơi thở của anh. Nụ hôn của Niên Bách Ngạn vẫn khí thế và mạnh mẽ, hệt như cái ngày cô liều mạng rời xa anh. Dần dần nó trở nên triền miên, dung nạp môi lưỡi của cô, bàn tay giữ lấy gáy cô với lực vừa phải, cánh tay rắn rỏi siết chặt eo cô. Cứ thế, cô gần như tan ra trong vòng tay anh.

Nụ hôn của Niên Bách Ngạn men theo khóe môi dần dần rời xuống, bàn tay đặt sau gáy giờ vuốt nhẹ lên má cô. Những ngón tay thon dài vẽ từng khóe mắt hàng mi. Ánh mắt anh thâm tình và sâu sắc, cả giọng nói cũng trở nên tình cảm và trân trọng: “Gặp lại em là một bất ngờ. Thế nên, từ giây phút em xông vào phòng, lo lắng anh sẽ lại xuất huyết dạ dày một lần nữa, anh đã quyết định rồi.”

“Quyết định chuyện gì?” Cô ngước mắt nhìn anh, khóe mắt đau xót nhưng lại không nỡ rời đi.

Bờ môi anh sát lại gần sống mũi cô: “Đã quyết định… sẽ không bao giờ buông tay nữa.”

Cô bàng hoàng.

Anh giơ tay, nhẹ nhàng vén những lọn tóc trước trán cô ra sau tai: “Hôm nay nhìn thấy em, anh đã cảm thấy em thuộc về anh là lẽ đương nhiên.” Từ sau khi cô từ chức, anh vẫn luôn chờ đợi, hy vọng có một ngày sẽ đứng trước mặt cô với một thân phận hoàn toàn mới, mang tới cho cô một cái ôm bình yên và vững chãi. Nhưng anh không ngờ mình lại gặp cô ở trấn Thiên Đăng.

Sáng nay, khi anh nhìn thấy cô từ khung cửa sổ khép một nửa, khoảnh khắc ấy người bên cạnh có lẽ không nhận ra, nhưng anh biết rõ mình vui mừng tới mức nào, thậm chí còn có ý định bồng bột sẽ đứng dậy đi sang phòng bên cạnh. Điều càng khiến anh bất ngờ hơn là cô đã chủ động xông vào, sắc mặt phẫn nộ, chỉ vì anh đã uống ly rượu của người phụ nữ bên cạnh.

Tất cả mọi kế hoạch đã bị anh phá vỡ, vì từ giây phút đó rốt cuộc anh đã nhận ra mình nhớ cô tới nhường nào.

Nếu cô vui vẻ thì không sao, anh có thể chịu đựng cô độc một mình. Nhưng cô cũng lẻ loi, cô đơn, như một cái bóng du đãng trên đường đá, cái dáng gầy gò đó khiến anh đau lòng. Thế là anh không thể đợi được nữa, giống như anh đã nói với cô, anh không muốn hai người phải cô đơn thêm nữa.

Tố Diệp giật thót mình vì sự bạo dạn của anh. Cô không nói câu nào, chỉ đứng nhìn anh như thế. Trái tim anh bỗng mềm nhũn, rồi lại cúi đầu xuống hôn cô. Nhưng lần này nụ hôn của anh trở nên mạnh bạo, tiến công mạnh mẽ, gần như nghiền nhỏ đầu lưỡi cô, rồi men theo cằm của cô chạy dài xuống cổ tới bờ vai gợi cảm…

“Niên Bách Ngạn…” Những tiếng gọi vụn vặt phát ra từ cổ họng cô.

Bàn tay người đàn ông bắt đầu không an phận, chầm chậm vuốt từ gáy xuống dưới, miêu tả dáng người đẹp như cánh bướm, rồi bất ngờ lướt xuống quá sống lưng. Khi tay anh áp sát mông, lỗ chân lông cả người cô dựng đứng cả lên. Cô đưa tay giữ chặt tay anh lại, làn môi hồng khẽ run rẩy.

Ánh mắt Niên Bách Ngạn dần thẫm lại, như từng dòng mực đang cuộn trào nơi đáy mắt. Anh cúi đầu, sống mũi cao luồn vào mái tóc cô. Anh mở miệng khẽ cắn lấy vành tai cô, thanh âm trở nên khản đục: “Có phải anh có thể hiểu là… em vẫn chưa kịp thay quần lót mới không?”

Tố Diệp thở dốc, không biết là vì những lời anh thì thầm bên tai hay vì nụ hôn mơn man của anh. Mặc dù trước đây họ từng thân mật, nhưng lời nói và hành động của anh chưa bao giờ khác lạ như hôm nay. Cô không phải một thiếu nữ mới lớn, đương nhiên đọc được khát vọng trong ánh mắt và giọng nói khàn khàn ấy, nhất thời cảm thấy hô hấp khó khăn.

Niên Bách Ngạn mỉm cười, tiện đà bế cô lên, sải bước đi vào phòng ngủ.

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện