Tô Thiên Kiều lườm anh ta, có lẽ Kỷ Vân Huy từng thật lòng yêu Thẩm Thanh Thu, nhưng dạng đàn ông như Kỷ Vân Huy, chẳng phải cũng vì yêu thích nhan sắc của Thẩm Thanh Thu ư?
Kỷ Vân Huy thấy Tô Thiên Kiều không hề để ý đến lời nói của mình, anh ta hơi ngạc nhiên, rồi tiếp tục nói: “Còn Âm Uyển Uyển, mặc dù cô ấy xinh đẹp, nhưng dù gì cũng là minh tinh, bởi thế tính toán một lúc...cô lại là người thích hợp nhất, bởi vậy...bây giờ cô chính là hàng hiếm sáng giá đấy!”
“Hàng hiếm...” Tô Thiên Kiều lặp lại câu nói này, cô thật sự không biết anh ta đang khen hay đang hạ thấp mình nữa, lông mày cô nhíu lại, thở dài một tiếng rồi nói tiếp: “Nếu thành phố A đã có nhiều cô chiêu như vậy, vậy tại sao tôi lại sáng giá?”
“Quan niệm về môn đăng hộ đối đấy!” Kỷ Vân Huy buột miệng nói: “Trong mấy gia tộc nhỏ, có lẽ có rất nhiều người khá được, nhưng dù sao vẫn kém xa bốn gia tộc lớn, vậy nên cô mới trở thành người được săn đón đó!”
“Còn so sánh tôi với hàng hóa nữa, cẩn thận tôi trở mặt với anh!” Tô Thiên Kiều cảnh cáo với vẻ nghiêm túc.
Kỷ Vân Huy mím miệng cười, làn da trắng như tuyết, hàng răng đều tăm tắp khiến cho nụ cười của anh ta càng trở nên xán lạn hơn: “Bởi thế, cô có hiểu vì sao người nhà họ Nguyễn điều tra cô chưa?”
“Hiểu rồi!” Tô Thiên Kiều thở dài, trả lời một cách yếu ớt.
Không phải cô nghi ngờ khả năng phán đoán của Kỷ Vân Huy, mà dường như Nguyễn Hạo Thiên ưng ý Âm Uyển Uyển, hoàn toàn không thể điều tra mình vì chuyện này được, nếu nói bà cụ điều tra cô vì chuyện này thì cô còn tin tưởng đôi phần, nhưng nếu là Nguyễn Hạo Thiên...tuyệt đối không thể nào!
Quan trọng hơn là, cô hoàn toàn không muốn làm dâu trong bốn gia tộc lớn!
Dù gì thân phận của cô là giả, đã là giả thì không có cách nào thành thật được, cũng có thể trước mắt không bị ai vạch trần, nhưng không chắc sau này mình luôn may mắn như vậy mãi?
Nếu như bị vạch trần, vậy cô còn mặt mũi nào sống trong bốn gia tộc lớn nữa?
Không thể nào, hoàn toàn không thể nào?
“Thế nào? Cô với Hạo Thiên thật sự không có gì với nhau à? Cô...thật sự không có hứng với anh ta sao?” Kỷ Vân Huy nhìn gương mặt cụt hứng của Tô Thiên Kiều, đôi mắt phượng của anh ta bừng lên hứng thú.
Vào lúc ấy, trong lòng Tô Thiên Kiều còn đang ôm tâm sự, cô không hề để ý đến gương mặt của anh ta, chỉ gật đầu nói: “Đương nhiên là không có rồi, huống hồ chi...anh và Minh Dương đều nói anh ta đáng sợ lắm, sao tôi dám tiếp xúc với anh ta kia chứ? Huống hồ chi...làm vợ chưa cưới của anh ta!”
Tô Thiên Kiều cười khổ: “Hơn nữa, anh ta sẽ không thích người như tôi đâu!” Cho dù có thích hay không, Tô Thiên Kiều đều không muốn làm vợ anh ta.
Nguyễn Hạo Thiên là kẻ thù của cô, là kẻ thù mà cô hận thấu xương, là hung thủ đã giết cô cơ mà, sao cô có thể cưới anh ta được?
Nếu như trở thành vợ chưa cưới của anh ta, một khi mình thân thiết da thịt với anh ta, vậy thì thân phận của Tô Thiên Kiều, chẳng phải sẽ mau chóng bị vạch trần hay sao?
“Cô nhóc, cô nghiêm túc đấy chứ? Không lừa tôi đâu hả?” Kỷ Vân Huy càng thấy thú vị hơn, ánh mắt toát ra hứng thú..
Tô Thiên Kiều gật đầu, nói một cách chắc nịch: “Không có, đương nhiên là không có rồi!”
Nụ cười của Kỷ Vân Huy như ánh vàng mênh mông được mặt trời nhuộm sắc, anh ta nhìn Tô Thiên Kiều với ánh mắt bừng sáng: “Nếu là như thế, vậy tôi...”
“Thẩm Nghiêng Thành, cô lại trốn ở đâu làm biếng rồi? Đã quay phim được nửa tiếng rồi đấy, giày cao gót của tôi...” Giọng nói của Lý Tuệ Na cắt ngang cuộc đối thoại của bọn họ, rồi cô ta xuất hiện ngay trước cửa.
Lúc nhìn thấy gương mặt ngẩn ngơ của Kỷ Vân Huy, cô ta chợt im bặt...
“Tuệ Na, em...” Tất cả hình tượng của Lý Tuệ Na trong mắt Kỷ Vân Huy đều tan vỡ, mặc dù anh không có ý gì với cô ta, nhưng có người đàn ông nào không thích ngắm gái đẹp không? Huống hồ chi, Kỷ Vân Huy còn là người đàn ông phong lưu nữa.
Trước giờ anh ta luôn nghĩ Lý Tuệ Na là một người dịu dàng thân thiện, ăn nói nhỏ nhẹ, có bao giờ nhìn thấy cô ta tỏ ra hung hãn như thế này đâu?
Mặc dù trước kia đã từng nghe Tô Thiên Kiều nói về tính cách của Lý Tuệ Na, nhưng đến lúc thật sự nhìn thấy, anh ta mới biết còn đáng sợ hơn cả trong tưởng tượng nữa!
“Vân, Vân Huy...” Lý Tuệ Na ngây ngẩn hết một lúc lâu, nụ cười mới chậm rãi nở rộ trên gương mặt cô ta.
Vào giây phút ấy, cho dù diễn xuất của cô ta có xuất sắc đến thế nào đi chăng nữa, gương mặt cũng không tỏ ra tự nhiên được.
Có nằm mơ cô ta cũng không ngờ Kỷ Vân Huy sẽ xuất hiện ở đây vào lúc này, đại khái có thế nào cũng không ngờ rằng, một trợ lý nho nhỏ trước mắt mình, không chỉ là ‘bạn thân’ của Nguyễn Hạo Thiên, đến Kỷ Vân Huy cũng thăm dò cô ta!
Cô ta nhìn Tô Thiên Kiều, sự đố kị thoáng hiện lên trong ánh mắt cô ta.
“Tuệ Na!” Rõ ràng giọng nói của Kỷ Vân Huy không nhiệt tình như trước đó.
Gương mặt Lý Tuệ Na cứng đờ trong giây lát, nhưng Lý Tuệ Na vẫn là Lý Tuệ Na, chỉ trong chốc lát mà thôi, cô ta đi đến bên cạnh Kỷ Vân Huy, nghiêng người ngồi cạnh anh ta, cười cười rồi nói: “Vân Huy, sao lại đến đây, cũng không nói với em tiếng nào?”
Đúng là gặp quỷ, sao những người đàn ông tốt đẹp trên thế giới này đều thích Thẩm Nghiêng Thành đó chứ?
Người vẫn luôn sống khiêm tốn như Nguyễn Hạo Thiên còn cử người đến đón cô ta một cách rầm rộ, đến trợ lý Doãn còn tặng quà cho cô ta giữa chốn đông người nữa kia!
Còn người luôn nổi bần bật như Kỷ Vân Huy lại khác với bình thường, đường đường là cậu hai nhà họ Kỷ, đến thăm đoàn làm phim nhưng không có ai biết, chỉ có một cô trợ lý nhỏ ngồi đây...trò chuyện mà thôi!
Thế giới này bị làm sao thế? Rốt cuộc là vì những người đàn ông ưu tú này điên rồi, hay là Thẩm Nghiêng Thành điên rồi? Lý Tuệ Na choáng váng đứng bên cạnh Kỷ Vân Huy, cô ta tức giận trừng mắt nhìn Tô Thiên Kiều, nếu như ánh mắt có thể giết người, thì bây giờ Tô Thiên Kiều đã chết trăm vạn lần rồi....
“Tuệ Na, hôm nay anh đến tìm...Nghiêng Thành, có chút chuyện muốn nói với cô ấy, sẽ đi ngay bây giờ thôi!” Kỷ Vân Huy im lặng đẩy bàn tay đang choàng quanh người mình của Lý Tuệ Na ra. Sau khi nói dứt lời, anh ta bèn đứng dậy, rồi len lét ra hiệu bằng mắt cho Tô Thiên Kiều: “Đi làm việc đi, có việc gì thì tôi sẽ gọi điện