Hậu Duệ Kiếm Thần

183: Dễ Làm Hỏng Việc - 184: Quá Bất Thường


trước sau

183: Dễ Làm Hỏng Việc


Nam Lăng Nhất Nhất mỉm cười: “Ta đi nấu cơm cho hai người”.

Cô ấy xoay người chạy vào phòng bếp.

Diệp Quân vào trong điện, Đạo hòa thượng nằm trên ghế, ông ấy đã uống hơi nhiều, bên cạnh còn có một đống xương.

Diệp Quân đi đến cạnh Đạo hòa thượng, hơi cúi người: “Sư phụ”.

Đạo hòa thường ngồi dậy, ông ấy chỉ vào cái ghế trước mặt Diệp Quân: “Ngồi đi”.

Diệp Quân ngồi xuống.

Đạo hòa thượng nhìn Diệp Quân: “Cuộc chiến tranh giành số mệnh đại đạo diễn ra sớm hơn”.

Diệp Quân gật đầu: “Ta biết rồi”.

Đạo hòa thượng nói: “Lần này đừng tranh nữa”.

Diệp Quân nhìn Đạo hòa thượng, ông ấy gật đầu: “Cứ quyết định thế”.

Diệp Quân cười khổ: “Sư phụ cũng biết rồi à?”
Đạo hòa thượng bình tĩnh nói: “Sư phụ con là ông già hồ đồ sao?”
Diệp Quân trầm giọng nói: “Sư phụ, ta chỉ có thể tham gia vào cuộc chiến tranh giành số mệnh đại đạo này”.


Đạo hòa thượng nhìn Diệp Quân: “Con có biết lần này là một cái bẫy mà nhà họ An nhắm vào con không?”
Diệp Quân gật đầu: “Con biết”.

Đạo hòa thượng trầm giọng nói: “Con biết mà còn muốn tham gia ư?”
Diệp Quân gật đầu: “Nếu con tham gia thì vẫn có một cơ hội sống, nếu không tham gia họ sẽ phái cường giả hàng đầu nhắm vào con, đến lúc đó tình cảnh còn khó khăn hơn bây giờ”.

Đạo hòa thượng im lặng không nói.

Diệp Quân cười nói: “Con đi, cùng cấp so với cùng cấp, còn có cơ hội, nếu con không đi, họ sẽ có lý do phái cường giả hàng đầu đến giết con nên con chỉ có thể đi tranh đoạt số mệnh đại đạo, đoạt được hạng nhất, họ cũng không dám giết con.

Dù sao giết một người đứng đầu trong cuộc chiến tranh giành số mệnh đại đạo sẽ có ảnh hưởng cực lớn với thư viện”.

Đạo hòa thượng im lặng một lúc rồi khẽ nói: “Con nói cũng có lý, nhưng con có nắm chắc giành được vị trí thứ nhất không?”
Diệp Quân trầm giọng nói: “Có!”
Đạo hòa thượng nhìn Diệp Quân một lúc lâu, vẻ mặt khá phức tạp: “Ta xin lỗi, làm sư phụ mà chẳng giúp được gì cho con”.

Diệp Quân lắc đầu cười nói: “Năm đó sư phụ đồng ý thu nhận con đã là giúp người khi gặp nạn rồi.

Còn chuyện giữa con và nhà họ An là việc của bản thân con, chỉ mong đừng liên lụy đến Đạo Môn là được”.

Đạo hòa thượng lắc đầu: “Có gì liên lụy với không liên lụy chứ, dù sao Đạo Môn ta cũng đã thế thảm như vậy rồi, có khổ thêm nữa thì làm sao?”
Diệp Quân mỉm cười, không nói gì.

Đạo hòa thượng khẽ nói: “Đi tu luyện đi”.

Diệp Quân gật đầu, sau đó đứng lên rời đi.

Trong điện, Đạo hòa thượng xoay người đi đến trước bàn thờ, nhìn lên bức họa đã cũ nát kia, khẽ nói: “Cụ tổ, nếu người có linh thiêng, xin hãy phù hộ đứa nhỏ này.

Đây là niềm hy vọng cuối cùng của Đạo Môn chúng ta”.


Diệp Quân và Nam Lăng Nhất Nhất ngồi đối diện nhau trong phòng, trước mặt hai người là một bàn thức ăn.

Diệp Quân ăn rất nhanh, thậm chí có thể nói là ăn như hổ đói.

Nam Lăng Nhất Nhất chớp mắt: “Sư đệ, ngon lắm sao?”
Diệp Quân vội gật đầu: “Ngon lắm”.

Nam Lăng Nhất Nhất cười nói: “Vậy sau này ta thường xuyên nấu cơm cho đệ”.

Diệp Quân đặt bát xuống rồi nói: “Cảm ơn sư tỷ”.

Nam Lăng Nhất Nhất thu dọn bát đũa, nói: “Đệ tu luyện chăm chỉ vào đấy, ta không làm phiền đệ nữa”.

Diệp Quân gật đầu: “Ừ”.

Nam Lăng Nhất Nhất đi rồi, Diệp Quân ngồi khoanh chân trên giường, hắn nhắm mắt lại thầm nói: “Tháp gia”.

Tiểu Tháp nói: “Nói”.

Diệp Quân lặng thinh.

Tiểu Tháp nói: “Sao thế?”
Diệp Quân lắc đầu: “Không muốn nói nữa”.

Nói xong, hắn đứng dậy đi ra ngoài.

Tiểu Tháp: “…”
Lúc này đã là đêm khuya, bầu trời đầy sao, vầng trăng sáng treo mình trên bầu trời.

Diệp Quân chậm rãi đi đến bên vách núi, nhìn xuống bên dưới khẽ nói: “Tháp gia, tại sao thời đại này lại ít kiếm tu thế?”
Hắn cứ tưởng kiếm tu ở Nam Châu ít là nơi đó vì lạc hậu, không ngờ sau khi đến đây, nơi này vẫn rất ít kiếm tu.

Lặng im một lúc, Tiểu Tháp mới nói: “Sở dĩ nơi này có ít kiếm tu là vì vài biến cố năm đó khiến cho rất nhiều truyền thừa bị đứt đoạn, nhất là kiếm tu”.

Diệp Quân khẽ gật đầu, sau đó lại hỏi: “Tháp gia, nếu hồi phục vết thương rồi thì ngươi sẽ đi sao?”
Tiểu Tháp nói: “Ừ!”
Diệp Quân lắc đầu cười: “Dù thế nào, có thể gặp được Tháp gia, còn được Tháp gia chỉ dạy là vinh hạnh của ta”.

Tiểu Tháp nói: “Có phải ngươi muốn thứ gì không?”
Vẻ mặt Diệp Quân cứng đờ.


Tiểu Tháp nói: “Ngươi có yêu cầu gì có thể nói xem thử, trong phạm vi khả năng của ta thì ta có thể suy xét”.

Diệp Quân trầm giọng nói: “Tháp gia, ta là kiếm tu nhưng chưa từng gặp được các kiếm tu khác nên ta hi vọng có thể nhận thức được chiến đấu của kiếm tu mạnh, nếu có thể nhìn thấy, có lẽ ta sẽ có nhận thức mới”.

Tiểu Tháp im lặng một lúc rồi nói: “Tạm thời vẫn chưa được”.

Diệp Quân khó hiểu: “Tại sao?”
Tiểu Tháp nói: “Bây giờ thứ ngươi đang thiếu là một trận chiến, không phải xem người khác đánh nhau, có lẽ ngươi xem người khác đánh nhau thì có thể có được sự hiểu biết mới nhưng là phải đi từng bước một, biết không?”
Thật ra nó cũng sợ, sợ Diệp Quân đi quá nhanh.

Nhất là về mặt kiếm đạo, ở phương diện này vẫn phải đi từng bước một, bình ổn nó, nếu không đi một bước quá lớn rất dễ làm hỏng việc.

Diệp Quân ngẫm nghĩ rồi gật đầu: “Ta hiểu rồi”.

Lúc này không gian trước mặt hắn bỗng rung chuyển, một lúc sau Diệp Quân híp mắt lại.

Tần Phong gửi tin tức cho hắn.

Thiên tài nhà họ An và thiên tài hệ Ngân Hà đó đã đến Trung Thổ Thần Châu rồi.

Ngoài ra yêu nghiệt của tộc Thiên Long viễn cổ cũng đã đến đó.

Họ đều đến vì Diệp Quân..

184: Quá Bất Thường


An Đạo Tân!

Thiên tài nhà họ An vừa đến Trung Thổ Thần Châu, vài gia tộc siêu cấp siêu gia tộc ở Trung Thổ Thần Châu lập tức đến chào hỏi ở phủ đệ nhà họ An tại Trung Thổ Thần Châu.

Bỗng chốc cả phủ đệ nhà họ An đông nghịt người, vô cùng náo nhiệt.

Ngay cả thư viện Quan Huyên cử người đến.

Nhà họ An.

Đây chính là gia tộc giàu có bậc nhất, là gia tộc đỉnh cấp.

Rất nhiều người muốn đến nịnh bợ.

Điều đáng nói là Thần tộc lại không cử người đến.

Thần tộc.

Giản Tự Tại vẫn không có ở trong tộc, mà lần này người thay mặt tộc trưởng là Giản An.

Lúc đầu Giản Tự Tại nghe theo đề nghị của Diệp Quân không phạt Giản An, thế nên Giản An lại nắm quyền lần nữa.

Khoảng thời gian này, Giản An vẫn luôn theo dõi Diệp

Quân.

Trái ngược với những người khác, tất cả những người bên ngoài đều đến chào hỏi An Đạo Tân, nhưng Giản An lại đến Đạo Môn.

Trước cổng Đạo Môn, Giản An nhìn Đạo Môn đơn sơ trước mặt, cảm thấy hơi ngạc nhiên.

Dĩ nhiên cô ta cũng biết về Đạo Môn nhưng cô ta chưa từng đến tận nơi, bây giờ nhìn thấy Đạo Môn đơn sơ như vậy, cô ta cảm thấy khá ngạc nhiên.

Lúc này cô ta nhìn thấy một cô gái đeo sọt đan bằng tre trên lưng.

Chính là Nam Lăng Nhất Nhất.

Nam Lăng Nhất Nhất cũng nhìn thấy Giản An, cô ấy nhìn Giản An hơi ngạc nhiên: “Cô nương là?”

Giản An mỉm cười: “Giản An, Thần tộc”.

Giản An ở Thần tộc.

Nam Lăng Nhất Nhất chớp mắt: “Thần tộc!”

Dĩ nhiên cô ấy biết Thần tộc là một trong sáu tộc lớn, địa vị và căn cơ của Thần tộc vẫn ở trên tộc Nam Lăng.

Giản An cười nói: “Cô là Nam Lăng Nhất Nhất cô nương nhỉ?”


Nam Lăng Nhất Nhất gật đầu: “Đúng thế, cô đến tìm sư đệ ta sao?”

Giản An gật đầu: “Đúng thế”.

Nam Lăng Nhất Nhất cười nói: “Ta dẫn cô đi gặp đệ ấy”.

Giản An cười nói: “Cảm ơn”.

Nam Lăng Nhất Nhất dẫn Giản An đến sau núi, lúc này Diệp Quân đang ngồi khoanh chân, nhắm chặt hai mắt như đang tu luyện.

Nam Lăng Nhất Nhất vừa muốn bước đến lại bị Giản An ngăn lại, cô ta mỉm cười: “Nếu Diệp Quân công tử đang tu luyện thì đừng làm phiền, ta đợi ở đây là được”.

Ánh mắt Nam Lăng Nhất Nhất hiện lên vẻ ngạc nhiên, Giản An cô nương này khách sáo thật đấy.

Giản An nhìn Diệp Quân ở cách đó không xa, vẻ mặt phức tạp.

Diệp Quân!

Người này là con trai của Kiếm Chủ Nhân Gian, cũng là thiếu chủ Tiên Bảo Các.

Một khi thân phận này bị lộ ra ngoài…

Cô ta không dám nghĩ.

Nhưng cô ta biết một khi thân phận của Diệp Quân bị lộ, toàn bộ vũ trụ Quan Huyên sẽ nhốn nháo, đến lúc đó tất cả tông môn, gia tộc, tất cả cường giả ở tổng viện thư viện Quan Huyên đều sẽ chạy đến đây.

Đến để làm gì?

Tất nhiên là đến nghênh đón vị thiếu chủ này rồi.

Thật ra Giản Tự Tại không yêu cầu cô ta đến gặp Diệp Quân.

Vì Giản Tự Tại vẫn luôn rất bàng quan với mọi thứ, chưa từng thích tham dự vào những chuyện lộn xộn này.

Trong mắt bà ấy, Diệp Quân là cháu trai, chỉ có thế thôi.

Nhưng Giản An lại không nghĩ thế.

Giản An biết Thần tộc muốn trở thành đại tộc siêu cấp, ngoài việc muốn có người có tính tranh giành thì còn cần phải mượn thế lực.

Thế nên sau khi biết nhà họ An muốn nhắm vào Diệp Quân, cô ta cũng không nhịn được nữa bèn đến tìm Diệp Quân.

Cô ta phải chọn phe để đứng!

Cô ta phải chọn phe để đứng!

Cô ta phải chọn phe để đứng!


Chuyện quan trọng phải nhắc lại ba lần.

Thế nên dù bị Giản Tự Tại phạt, cô ta cũng muốn đến ủng hộ Diệp Quân, giúp đỡ Diệp Quân.

Cho dù thế nào cũng phải khiến Diệp Quân nợ ân tình này.

Khi mọi người đang cố gắng lấy lòng nhà họ An thì cô ta đến kết thân với Diệp Quân, tình bạn này sau này sẽ được cả thế giới ca ngợi.

Thần tộc và Diệp Quân thiếu chủ là huynh đệ keo sơn.

Đúng lúc này, Diệp Quân đột nhiên mở mắt ra, hắn quay đầu nhìn về phía hai người Nam Lăng Nhất Nhất, khi nhìn thấy Giản An, hắn sửng sốt: “Giản An cô nương?”

Giản An lập tức cười nói: “Diệp công tử, không làm phiền ngươi chứ?”

Diệp Quân lắc đầu khẽ cười, đứng dậy đi tới trước mặt hai người phụ nữ, sau đó hắn hơi kinh ngạc nói: “Giản An cô nương, sao cô lại tới đây?”

Giản An cười nói: “Ta đến tìm Diệp công tử”.

Diệp Quân ngạc nhiên: “Tìm ta ư?”

Giản An khẽ gật đầu, sau đó nghiêm túc nói: “Diệp Quân công tử, theo ta được biết, cuộc chiến tranh giành số mệnh đại đạo lần này là một cái bẫy do nhà họ An bày bố”.

Diệp Quân gật đầu: “Ta biết”.

Giản An nghĩ ngợi phút chốc, sau đó lấy ra một chiếc nhẫn ra đưa cho Diệp Quân: “Diệp công tử, đây là một chút tình cảm của Thần tộc”.

Diệp Quân nhìn chiếc nhẫn, trong chiếc nhẫn có ba nghìn vạn kim tinh.

Diệp Quân sửng sốt: “Giản An cô nương, ý cô là?”

Giản An cười nói: “Ta biết Diệp Quân công tử thiếu tiền nên mong Diệp công tử nhận chút tâm ý này”.

Diệp Quân lắc đầu: “Giản An cô nương, ta không thể nhận”.

Giản An khó hiểu: “Tại sao?”

Diệp Quân lặng thinh không nói.

Điều này quá bất thường.

Không có lý nào mà không làm gì lại đối xử tốt với mình, chắc chắn có gì đó.

Đúng lúc này, Giản An bỗng cười nói: “Diệp Quân công tử, ta không làm phiền ngươi tu luyện nữa”.

Nói rồi cô ta để chiếc nhẫn xuống, xoay người biến mất.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện