Sáng hôm sau, mặt trời ló dạng ở trên đỉnh đầu Vỹ Chu Đào mới mơ màng thức dậy, tay chân mềm nhũn, đầu óc oang oang ê ẩm.
Tiếng động cơ rung lắc cơ thể, cô hé mắt, phát hiện trên trần là trần xe ô tô kín.
Dịch người một chút, bên phải là gối ôm thường ngày cô ôm không đủ thoả cơn nghiện đang chăm chú xem giấy tờ công việc.
Ánh mắt người đàn ông thoáng lướt qua gương mặt cô, hạ bàn tay lần trên gò má mát lạnh lướt lên mí mắt giúp cô lau, sau đó chiếc khăn giấy ướt truyền đến, nhẹ nhàng lau đi bụi bẩn trên da cô.
Vỹ Chu Đào tư thế cũ, lười biếng ưỡn người căng cơ, xong tiếp tục dụi mặt vào tường cơ săn chắc lau lại mặt một lần nữa.
.
========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.
Vương Tử Ngược Bắc Em Xuôi Nam
2.
Cùng Ba Ba Xuyên Ngược Văn Phá Án
3.
Chiến Thần Thánh Y/Huyền Thoại Thánh Y
4.
Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE
=====================================
Tần Quốc Trường không lên tiếng, chậm rãi, nhẹ nhàng vuốt ve tóc mềm phồng, khẽ khàn miết qua kiểm tra độ ẩm ướt trên chiếc má núng nính, khoé môi anh cong lên cười, đáy mắt loé tia khó đoán.
Chợt, Vỹ Chu Đào cất giọng khàn khàn mềm mại, y như là say ngủ: "Anh ơi."
Tần Quốc Trường nhướng đôi mày tỏ vẻ ngạc nhiên: "Hửm?"
"Con ăn kẹo." Vỹ Chu Đào quay mặt đối diện với anh, chọc chọc tay vào miệng: "Sô-cô-la!"
Sắc mặt anh hoàn bình thường, còn ngỡ cô nhóc này nổi tính cưa cẩm, hoá ra là nổi tính lợi dụng mồm mép ngọt ngào để xin kẹo.
Anh nói: "Nhiều đường không tốt."
"Buổi sáng phải có đường mới có năng lượng, con đọc sách người ta viết vậy mà!" Vỹ Chu Đào dường như bớt luyên thuyên đi, thẳng vào chuyện chính: "Cậu chủ hứa con gọi cậu là anh ơi là cậu cho con kẹo mà."
"..." Tần Quốc Trường bất lực thở hắc, nhéo nhẹ eo nhỏ, làm cô giật nãy la toáng lên, bật dậy lăn ngã xuống sàn xe.
Anh lập tức bế lên, chau mày: "Cẩn thận."
"T-tại cậu chọc con mà!" Vỹ Chu Đào không biết ai kia lấy lí do gì làm sai còn có thể tức giận, thành ra cô trở thành một con mèo con không có tiếng nói, chỉ có thể ủy khuất bằng vẻ mặt đòi lại sự công bằng.
Tần Quốc Trường vẫn cau mày, trừng mắt nhìn cô tựa hồ đang chờ cô gục đầu nhận lỗi.
Vỹ Chu Đào thấy anh đột nhiên hung dữ, thường ngày một Tần Quốc Trường ôn nhu dịu dàng sẽ không bao giờ tỏ thái độ cọc cằn như thế với cô, hơn thế nữa chỉ vỗ mông tỏ vẻ nuông chiều cực hạn...
"Không có lần sau!" Tần Quốc Trường nhấc bổng Vỹ Chu Đào ngồi tựa vào ghế, "Đi chơi khuya ấy."
Hai mắt tròn xoe khẽ khàn chớp nháy, ngẩn ngơ nhìn dáng vẻ ngời ngợi, phong nhã gợi cảm của người đàn ông.
Góc mặt anh khí, tuấn tú trông có vẻ đang cáu giận cũng không xua được phần nào khí chất phong tình, điềm đạm.
Hoá ra người đàn ông trước mắt vẫn như thế, chỉ là lần này gắt gao lo lắng cho cô đến nơi không an toàn đến độ chẳng thèm vỗ mông, hắn tức giận chỉ vì cô không được vui vẻ...
Vỹ Chu Đào cúi gầm mặt xuống mũi chân, đột ngột loá mắt, thấy đôi chân được đeo giày mới thắt nơ chỉnh chu, tất trắng, váy hồng nhạt tôn lên làn da căng mướt.
Hai mắt cô sáng lấp lánh kéo váy đong đưa ngắm nghía, "Cậu chủ mặc váy mới cho con hả?"
"Không thì ai dám động vào em?"
Vỹ Chu Đào cười cười: "Con đâu có hung dữ đâu mà không dám động."
"Còn tôi thì có."
Thấy Tần Quốc Trường cục súc bày tỏ ra mặt, Vỹ Chu Đào nhận váy mới thật sự hết sức muốn cảm ơn anh nhưng anh chẳng mảy may quan tâm tới, bộ dạng hắt hủi, lạnh nhạt với cô đặc biệt câu hồn, phải chăng những cô gái kiều diễm ngoài kia cũng vì sự lạnh nhạt của anh mà say đắm không lối thoát.
Biết mình cơ hội đầy người, Vỹ Chu Đào không may mắn hơn bất kì thiên kim danh giá nào, chỉ là may mắn được Tần Quốc Trường vừa bụng mang về làm bạn giường, hơn hết còn được anh thích thích; Vỹ Chu Đào hô hấp dồn dập, liều gan nhướng người lên ôm ngang vai Tần Quốc Trường, hôn một tiếng "chốc" lên má anh, xong lập tức lùi lại, xấu hổ đến độ da mặt đỏ hệt con tôm luộc, bộ dáng cổ tỏ ra như bình thường trông ngốc nghếch cũng nét dễ thương lạ lùng.
Tần Quốc Trường trông thấy Vỹ Chu Đào ngồi vò vò vạt váy trong căng thẳng, tựa hồ sợ anh cáu lại càng cáu, còn sợ anh không chấp nhận cái hôn thẳng thắng thế này.
"Dừng xe!"
Phanh gấp...
Tài xế đưa mắt lên kính chiếu hậu, bắt gặp Tần Quốc Trường chống tay, nghiên người ép chặt cô gái nhỏ vào lưng ghế, ngay tức khắc cảm giác không ổn liền rời khỏi vị trí lái.
Ngón tay thô ráp miết khẽ khàn qua gò má nhẵn mịn nóng ran, nhẹ nhàng di chuyển xuống hõm cổ trắng trẻo, luồn vào gáy tóc mềm gãi nhè nhẹ.
Vỹ Chu Đào ngưa ngứa rụt cổ, thấy cử chỉ quái lạ này như không tim đập như đánh trống, hồi hộp hơn bất kì loại cảm xúc nào.
"Tuần sau em đi rồi?"
Cô gật gù, môi không dám hé ra.
"Đến đâu?"
Vỹ Chu Đào dừng một chút, hơi lúc lắc đầu, ý bảo anh không nên biết.
Tần Quốc Trường nâng tay nhỏ lên cao, miết trên mu bàn tay cô, nhẹ nhàng đưa lên môi hôn vào lòng bàn tay, nhắm nghiền mắt hít sâu mùi thơm thiếu nữ ngòn ngọt như một kẻ nghiện.
Toàn thân Vỹ Chu Đào nóng hừng hực, ngượng đến đỏ từ đầu tới chân.
"Chu Đào."
"Dạ?" Thỏ nhỏ thỏ thẻ.
"Em biết tôi thích em, đúng không?"
Từ cổ đỏ truyền lên đỉnh đầu một ngọn lửa nóng cả ngàn độ C bừng bừng muốn phun dung nham, Vỹ Chu Đào hô hấp không ổn, xấu hổ rụt tay xoa xoa má nóng, cúi đầu không nói gì.
"Hửm?" Giọng nói thấp trầm khàn khàn nam tính của Tần Quốc Trường làm cô nhóc thời khắc này ong ong choáng váng, tựa hồ thần trí bay trên không trung.
Bị nhìn một lúc đã có cảm giác trôi qua nửa ngày, nửa ngày sau cô mới chậm chạp, chần chừ lắc đầu.
"Không biết thật à?" Tần Quốc Trường cọ chóp mũi lên má phúng phính, môi đặt trên tai cô, thì thào ra hơi thở ấm nóng: "Không biết mà hôn nhiệt tình vậy? Không sợ tôi đánh đòn à?"
Vỹ Chu Đào quắn quéo tụt người sắp rơi khỏi ghế, giọng nói mê hoặc