Hầu Phu Nhân Và Đao Mổ Lợn

29: Hắn Muốn Đi


trước sau


Không có những hắc y nhân bất cứ lúc nào sẽ đến đòi mạng, Phàn Trường Ngọc không cần phải vội vàng bán đồ đạc của mình để rời khỏi trấn Lâm An.

Công việc làm ăn với Dật Hương lâu đã dứt khoát đàm phán lâu dài, sau khi cửa hàng bán thịt mở cửa trở lại, nhờ tấm biển hiệu của Dật Hương lâu, việc buôn bán thịt kho so với trước còn tốt hơn, còn làm lu mờ danh tiếng của Vương ký.

Một ngày trước đêm giao thừa, nàng từ cửa hàng về nhà, thấy một chiếc xe ngựa có chút khí phái đậu trước ngõ, còn tưởng là mẫu tử Tống gia lại trở về đây, khi bước vào trong ngõ đẫy thấy có không ít người vây trước cửa nhà mình.

Phàn Trường Ngọc còn tưởng rằng trong nhà lại xảy ra chuyện, chen vào trong đám người: "Nhường một chút, nhường một chút! "Một người hàng xóm hỏi: "Trường Ngọc, trong nhà hẳn là có thân thích giàu có nào không?"Phàn Trường Ngọc không hiểu, chỉ nói: "Không có.

"Người kia lại hỏi: "Chẳng lẽ là thân thích của phu tế kia của ngươi, ta thấy chiếc xe ngựa đậu ở đầu ngõ, so với chiếc xe ngựa mà Tống gia lần trước chuyển đi còn khí phái hơn nhiều!"Lúc này Phàn Trường Ngọc mới biết chủ nhân của chiếc xe ngựa đậu ở ngõ là đến tìm người nhà mình?Bên cạnh có người lên tiếng: "Xe ngựa ngày đó Tống gia chuyển đi đâu phải của bọn họ, là thuê của người lái xe ngựa!"Lời nói thực ra có mấy phần coi thường nhà Tống.

Khang bà tử đứng trước cửa nhà mình, nhe răng nói: "Một đám người nâng cao giẫm thấp, chờ khi Nghiễn ca nhi lên kinh thi đậu trạng nguyên, muốn xe ngựa nào mà không có!"Phàn Trường Ngọc trong lòng hoang mang, phớt lờ những câu hỏi vụn vặt của hàng xóm, sau khi vào nhà, nàng đóng cửa sân lại, chỉ thấy một công tử quý phái mặc áo gấm thắt lưng ngọc đang ngồi trước chiếc bàn vuông trong phòng chính.

Đối phương nhìn thấy nàng liền mỉm cười gật đầu, nhưng Phàn Trường Ngọc không biết thân phận của hắn ta, cho nên chỉ học theo bộ dáng của hắn ta, cũng nhẹ gật đầu.

“Hôm nay trời đã sắp tối, không quấy rầy Ngôn công tử cùng phu nhân.

” Vừa nói, hắn ta vừa đứng dậy hành lễ với Tạ Chinh, khi quay đầu nhìn về phía Phàn Trường Ngọc, nụ cười trên mặt lại sâu hơn một chút.

Tạ Chinh ngồi ở một bên khác của bàn vuông, trên mặt lộ ra vẻ bình tĩnh, mặc dù ăn mặc bình thường, nhưng phong thái vẫn có chút lấn át công tử quý phái kia: “Đi thong thả, không tiễn.

"Phàn Trường Ngọc biết rằng tính khí của Ngôn Chính rất xấu, hắn ngồi trên ghế không nhúc nhích, nhưng Phàn Trường Ngọc vẫn rất ý tứ tiễn người đến cửa lớn.

Sau khi đóng cửa lại, ngăn chặn ánh mắt tò mò của hàng xóm, Phàn Trường Ngọc hỏi Tạ Chinh: "Người đó là ai?"Tạ Chinh nói: "Là đông gia của cửa hàng sách trên trấn.

"Phàn Trường Ngọc cầm ấm trà trên bàn lên, tự rót nước cho mình: “Ta nhớ đông gia của cửa hàng sách trên trấn là một lão đầu để râu?”Tạ Chinh nói: "Đó là chưởng quỹ, đông gia thật sự sống ở chủ thành Tế châu.

"Lần trước Triệu Tuân đến tìm hắn, toàn bộ người trong ngõ đều ra ngoài làm việc mưu sinh, cho nên không nhìn thấy.

Bởi vì hôm nay là cuối năm, một nhà truyền mười, mười truyền trăm, mới gây ra náo động lớn như vậy.


Sau khi rót nước trà, Phàn Trường Ngọc mới phát hiện ấm trà đã lạnh, nàng bưng lên nhấp mấy ngụm, sau đó liếc nhìn chỗ công tử quý phái kia vừa rồi, tách trà đã uống một nửa, không thể không khỏi nói: "Huynh dùng trà lạnh tiếp khách sao?"Tạ Chinh ngước mắt lên nhìn nàng, Phàn Trường Ngọc đọc được ý nghĩa "Chứ còn gì nữa" sáng lên ở trong mắt hắn, nhất thời nghẹn lời.

Tạ Chinh thoáng thấy nàng mua thêm một túi kẹo trần bì, liền đẩy thứ bọc giấy đỏ trên bàn về phía nàng: “Văn bát cổ ta viết kiếm được ít bạc, nàng lấy đi.

”Phàn Trường Ngọc bóc lớp giấy đỏ bên ngoài ra nhìn, đôi mắt hạnh lộ ra vẻ kinh ngạc nhất, bên trong có bốn thỏi nguyên bảo!Trước khi nàng bắt đầu bán thịt kho, cửa hàng bán thịt một tháng cũng không thể kiếm được nhiều bạc như vậy!Phàn Trường Ngọc nghẹn họng, nhìn trân trối: "Viết văn bát cổ kiếm được nhiều bạc như thế sao?"Tạ Chinh bưng chén sứ thô ráp trước mặt lên uống một ngụm, các đốt ngón tay đã tróc vảy thon dài như thường, xương khớp rõ ràng: “Những văn bát cổ trước đây ta viết bán rất chạy, cửa hàng sách đã chia cho ta chút hoa hồn, bốn mươi lượng này cũng có phần tiền đặt cọc cho đợt văn bát cổ tiếp theo.

"Những thiên văn bát cổ lúc trước hắn viết, quả thật đã dấy lên phong vân khắp nơi ở kinh đô, Triệu Tuân mặc dù là một thương nhân, nhưng có thể giữa những đàn sói vây quanh mà có thể bảo trụ được gia nhiệp, cũng có mấy phần bản lĩnh, tại các châu phủ lớn trắng trợn in văn bát cổ bán cho các học giả, lại ẩn giấu xuất xứ của văn bát cổ.

Trong mấy ngày Phàn gia gặp nạn, cữu phụ của hắn đã lục tung khắp các hiệu sách, nếu không thì số tử sĩ đến trấn này không chỉ có bao nhiêu đó.

Những ngân lượng này không phải Triệu Tuân đặc biệt làm vui lòng hắn, chỉ đơn thuần là mấy thiên văn bát cổ kia thật đã bán được giá ngàn vàng.

Tất cả các hiệu sách dưới tên của Triệu gia đã kiếm được rất nhiều bạc dựa vào văn bát cổ của hắn.

Sợ nàng nghi ngờ, hắn cố ý chỉ đòi bốn mươi lượng, nhưng không nghĩ rằng nàng vẫn cảm thấy quá nhiều.

Phàn Trường Ngọc nhìn thỏi bạc trắng bóng trong tay, lại nhìn Tạ Chinh: “Đông gia kia đặc biệt tới tìm huynh, là bởi vì thưởng thức văn bát cổ huynh viết sao?”Tạ Chinh gật đầu: "Chiến sự ở Sùng Châu vẫn chưa kết thúc, đảng phái trong triều không ngừng tranh đấu, những chiến loạn ở Sùng châu do ta viết mặc dù còn thô thiển, nhưng những thư sinh kia chừng từng trải qua, cho nên bán được rất khá.

"Thấy Phàn Trường Ngọc nhìn thấy bạc cũng không cao hứng, thay vào đó lại im lặng, hắn vô thức cau mày.

Sau một khắc, Phàn Trường Ngọc nói: "Kỳ thật huynh không cần gạt ta, ta ta đều biết.

"Lực đạo đầu ngón tay của Tạ Chinh trên thành tách hơi nặng, hỏi: "Cái gì?"Phàn Trường Ngọc nhướng mắt nhìn hắn: "Huynh có thể lọt vào mắt xanh của đông gia hiệu sách, nhất định phải có tài văn chương rất xuất sắc, trước kia nhất định là đọc qua không ít sách, huynh là bởi vì thấy vị hôn phu trước sau khi thi đậu từ hôn với ta, sẽ giận lây sang huynh, mới một mực lừa gạt ta nói học thức tầm thường đúng không?"Nghe được nàng là đang nói cái này, lực đạo đầu ngón tay của Tạ Chinh trên thành tách mới thả lỏng một chút.

Hắn chưa kịp trả lời, Phàn Trường Ngọc đã cau mày nói tiếp: "Ta không hẹp hòi như huynh nghĩ như vậy, trên đời này có rất nhiều thư sinh, cũng không thể bởi vì vị hôn phu trước của ta không có lương tâm, liền nghĩ thư sinh trên khắp thiên hạ đều là vô lương tâm, những đạo lý này ta đều hiểu, huynh không cần lo lắng những thứ không tồn tại kia.

"Tạ Chinh cụp mắt nói: "Thật có lỗi.

"Phàn Trường Ngọc xua tay nói rằng không sao, nàng lúc trước cũng đã từng giấu giếm hàng xóm việc mình biết võ công, đó là năng lực của bản thân hắn, nếu hắn không nói cho nàng biết, cũng không làm tổn hại đến lợi ích của nàng.


Phàn Trường Ngọc hiếu kỳ hỏi hắn: "Nếu huynh đã đọc nhiều sách như vậy, tại sao không đi thi khoa cử, lại đi làm tiêu sư?”Tạ Chinh nói: "Chuyện ta muốn làm, khoa cử không giúp được ta.

"Hai người ở bên nhau gần một tháng, đây là lần đầu tiên Phàn Trường Ngọc hỏi cặn kẽ về hắn, nói đến đây, nàng tiếp tục hỏi: “Huynh muốn làm gì?”Gió thổi qua xuyên vào phòng thổi tung một lọn tóc mai của Tạ Chinh, hắn nhìn lớp tuyết dày trên tường viện, bầu trời cũng đọng một tầng sương mù mông lung, ánh mắt trở nên sâu xa khó lường: “Cũng giống như nàng muốn tiếp tục mở cửa hàng thịt do phụ thân nàng để lại, chuyện phụ thân ta chưa làm xong, ta cũng muốn thay ngài ấy làm.

"Phàn Trường Ngọc trầm ngâm một lúc, sau đó kinh ngạc mở to mắt: "Nhà huynh sẽ không phải là mở tiêu cục đi?"Làm tiêu sư đều là người khổ cực, không phải thế thì ai lại lấy mạng ra để kiếm được ít bạc đó.

Hắn học thức cao, võ nghệ cũng tinh, lại đi áp tiêu, Phàn Trường Ngọc càng nghĩ, chỉ có thiếu ông gia tiêu cục mới phù hợp với thân phận của hắn.

Tạ Chinh chần chờ một chút, sau đó gật đầu.

Phàn Trường Ngọc chợt bừng tỉnh: “Thảo nào huynh cứ một mực nói khi vết thương lành rồi thì sẽ rời đi.

”Nàng đẩy lại bốn mươi lượng bạc lại cho hắn: "Số bạc này huynh tự mình giữ đi, chờ khi trở về mở lại tiêu cục sẽ còn cần rất nhiều bạc! Chờ lsuc huynh chuẩn bị đi, để ta xem trong tay ta có dư dả tiền bạc hay không, nếu có dư dả, lại đưa huynh nhiều hơn một chút!"Đây không phải là lần đầu tiên Tạ Chinh nghe nàng nói về việc hai người một ngả, trên người hắn ngoại trừ vết thương ngoài da, những vết thương dữ tợn kia vẫn còn chưa lành hẳn, nội thương đã điều dưỡng được bảy tám phần, hôm nay Triệu Tuân đến đây, cũng báo cho hắn biết đã thu xong hai mươi vạn thạch lương thực.

Không bao lâu nữa, hắn thật sự sẽ rời đi.

Giờ khắc này lại nghe nàng nói về điều này, đáy lòng dâng lên một số cảm xúc không thể giải thích.

Hắn giơ tay đè lại một thỏi, ngăn không cho nàng đẩy về phía mình, ngữ khí có phần cường ép nói: "Đưa cho nàng, là tiền thuốc.

"Phàn Trường Ngọc vẫn từ chối: "Lúc trước khi huynh đồng ý giả ở rể, chúng ta đều đã nói xong,

ta sẽ chữa trị vết thương cho huynh, sao lúc này lại có thể nhận bạc của huynh, không thể nói mà không giữ chữ tín.

Lúc trước huynh kéo theo một thân tổn thương ngồi trong gió lạnh viết văn bát cổ, số bạc này kiếm cũng không phải dễ dàng ! "Lực đạo ấn trên thỏi nguyên bảo của hắn vẫn không thu lại, đôi mắt đen láy khóa chặt nàng: “Tiền kẹo?”Phàn Trường Ngọc sửng sốt một chút, mới ý thức được hắn nói đây là tiền nàng mua kẹo cho hắn, thành thật nói: "Mua kẹo cũng không cần nhiều bạc như vậy! ""Vậy cất đi trước đi, về sau lại mua.

""Mua cho đến khi vết thương huynh lành rồi rời đi, cũng không tốn nhiều bạc như vậy! "Phàn Trường Ngọc nói được giữa chừng thì đột nhiên im lặng.

Về sau lại mua, điều đó có nghĩa là bọn họ vẫn có về sau?Củi đốt trong lò sưởi phát ra tiếng “lốp bốp”, tia lửa bắn ra, cuối cùng phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng.


Đối phương vẫn nói câu kia: "Nàng giữ lấy.

"Phàn Trường Ngọc không nhìn hắn, mà nhìn chằm chằm vào tay ấn thỏi bạc của hắn một hồi, mới hỏi: "Huynh thích kẹo gì?"Nghe được câu hỏi của nàng, Tạ Chinh liền rút tay về: "Nàng cứ xem mua đi.

"-Đêm này khi đi ngủ, người trước nay vẫn luôn ngủ ngon như Phàn Trường Ngọc, đã nhìn lên đỉnh màn mà mất ngủ.

Mặc dù tâm nàng phóng khoáng, nhưng không phải đầu gỗ.

Mặc dù tính tình Ngôn Chính có một chút nóng nảy, có chút độc miệng, nhưng tâm địa rất tốt, nếu không thì lúc trước khi sơn phỉ vào nhà giết người, hắn đã không mang theo Trường Ninh chạy trốn.

Dáng dấp hắn đẹp mắt, biết đọc chữ biết viết văn, còn có một thân công phu rất giỏi.

Nàng biết hắn chỉ ở đây tạm thời rồi sẽ rời đi, nên luôn coi hắn như khách qua đường mà đối đãi.

Nhưng hôm nay hắn cho nàng số bạc lớn như vậy, bảo nàng sau này mua kẹo cho hắn?Phàn Trường Ngọc đột nhiên cảm thấy trong lòng có chút rối bời.

Nàng trở mình lật qua lật lại như một cái bánh nướng, mãi cho đến khi trời gần sáng mới mơ màng ngủ thiếp đi.

Hôm sau cũng không ngoài dự liệu mà dậy trễ, dưới mắt còn có quầng thâm màu xanh đen nhàn nhạt.

Cũng may là hai ngày giao thừa và mồng một tết, cửa hàng thịt sẽ không mở cửa, thức trễ cũng không sao.

Phàn Trường Ngọc ngáp dài đứng dậy làm chè trôi nước, bên ngoài ngõ có tiếng trẻ con chơi đốt pháo, cả thị trấn chìm trong không khí yên bình của năm mới.

Sùng châu cách đó một châu, lại vừa trải qua một thất bại thảm hại.

-Kinh thành.

Trên phố giăng đèn kết hoa, tràn đầy hương vị năm mới.

Một phong thư chiến báo khẩn cấp từ tám trăm dặm truyền qua Vĩnh Định môn, lại không đưa đến hoàng cung, mà đổi tuyến đường đưa đến phủ Ngụy thừa tướng.

Khoái mã như sao băng phi nước đại qua con đường hẹp, lao vùn vụt qua những cành cây du và cây dương phủ đầy băng tuyết ở hai bên đường.


Trước cửa Ngụy phủ là một mảnh im lặng, hai tượng sư tử đá theo hình quả cầu với khuôn mặt gớm ghiếc, thị vệ mặc giáp dàn thành trận nhạn, tuyết rơi đầy trên đầu tường, đến cả chim chóc cũng không muốn đặt chân trên những cành cây chết này.

Người đưa thư trên lưng ngựa lăn xuống đất, từ trong ngực móc ra thư chiến báo, giơ lên cao khỏi đầu, "Sùng Châu cấp báo!"Thị vệ ở cửa biến sắc, cầm lấy thư chiến báo, vội vàng đi vào trong phủ, chuyển giao với tướng sĩ trong phủ, tướng sĩ nhanh chóng tiếp nhận thư chiến báo vội vàng đưa tới thư phòng: "Đại nhân, Sùng châu cấp báo!”Không cần đợi một lát, người phục vụ trong thư phòng mở cửa, đi ra lấy thư chiến báo.

Toàn bộ quá trình diễn ra nghiêm ngặt mà nhanh chóng, thư báo hàng ngày đều được gửi đến thư phòng của Ngụy phủ, đều là ấn theo cách như vậy mà đưa tới.

Người phục vụ trong thư phòng đóng cửa lại, dưới chân bước đi gần như không có tiếng động, cung kính đem thư chiến báo đặt lên án gỗ lim, phía sau tấu chương phê duyệt là một lão nhân râu dài.

"Thừa tướng, Sùng châu tám trăm dặm cấp báo.

"Một bàn tay xương cốt rõ ràng tiếp nhận thư chiến báo, sau khi xem xong liền đặt lên một chồng ở trên án: "Ta đã sớm đoán được nghịch tử kia sẽ không thể bình ổn chiến sự ở Sùng châu! Ngày mùa thu hoạch mới qua được bao lâu, sao cả toàn bộ Tây Bắc không chinh được lương thực?”Người phục vụ không dám đáp lại.

Lão nhân đứng dậy, trên người cũng không phải gấm vóc, mà là một thân áo vải bình thường, chắp tay sau lưng nhìn cảnh tuyết rơi dày đặc ngoài cửa sổ, ông ta có đôi mắt phượng thon dài, thân hình thẳng tắp, chính là người đã quyền khuynh triều chính Đại Dận hơn mười năm, thừa tướng Ngụy Nghiêm.

Ông ta suy nghĩ một lúc rồi nói: "Hãy để nghịch tử kia lăn trở về cho ta, điều Hạ Kính Nguyên đến chiến cuộc ở Sùng Châu trước.

"Trong tay ông ta từng có hai thanh đao tiện dụng nhất, một là đứa cháu trai do chính ông ta nuôi nấng, hai là Hạ Kính Nguyên, ngược lại, đứa con trai ruột ngu xuẩn Ngụy Tuyên của ông ta chỉ có dã tâm cùng bảo thủ.

Người phục vụ nhận mệnh, đang lúc muốn lùi ra, lại nghe vị thừa tướng nắm giữ quyền lực của đế vương hơn mười năm này hỏi: "Thi thể của Vũ An hầu có tìm thấy chưa?"Người phục vụ lắc đầu: "Vẫn chưa.

"Ngụy Nghiêm nặng nề thở dài: "Đứa nhỏ kia trên người mang theo dòng máu Ngụy gia, tâm cơ cùng thủ đoạn giống ta nhất, đáng tiếc! "Người phục vụ đã ở bên người hầu hạ Ngụy Nghiêm nhiều năm, nên có thể đoán được mấy phần tâm tư ucar ông ta, nhớ ông ta lúc trước coi trọng Vũ An hầu như thế nào, so với con cả Ngụy Tuyên còn cao hơn rất nhiều, nên tiếp tục nói: “Có lẽ Hầu gia không chừng là bị bọn tiểu nhân gian nịnh kia che mắt, ngài đã nuôi dưỡng hầu gia mười sáu năm, không phải phụ tử mà còn hơn hẳn phụ tử, nói ngài năm đó hại chết thái tử Thừa Đức cùng vơi Tạ tướng quân, quả thật lời nói vô căn cứ, không có chứng cứ nào? Hầu gia nếu không nhìn thấy chứng cứ, việc này hẳn có thể có đường lui, ngài cần gì phải! "Người phục vụ đang nói giữa chừng đột nhiên ngừng lại, ngước mắt bắt gặp ánh mắt lạnh lùng mà nghiêm nghị của Ngụy Nghiêm, dùng sức tát mình một cái: “Lão nô tài lắm mồm!”Ngụy Nghiêm nói: "Một ngày nào đó cuối cùng hắn cũng sẽ biết, hắn đã có lòng nghi ngời, không thừa dịp hắn còn chưa chuẩn bị tốt phòng bị mà xử lý hắn, ngày khác sợ thịt cá chính là Ngụy gia ta.

"Người phục vụ đầu tiên là sửng sốt, sau đó nói: "Thừa tướng là trụ cột quốc gia, ngay cả Hầu gia cũng không thể động vào ngài, huống chi Hầu gia đã không còn.

"Ngụy Nghiêm nhắm mắt lại, không có lên tiếng.

Khi ông ta quay người trở lại án thư, cảm giác mất mát đã biến mất, hỏi: "Ta lệnh người đi Tế châu lấy đồ về, đã mang về chưa?"Âm thanh của người phục vụ trầm xuống mấy phần: "Tử sĩ Huyền Tự Hào đến nay vẫn chưa có tin tức gì truyền về.

"Ngụy Nghiêm bỗng nhiên nhíu mày thật chặt: "Hạ Kính Nguyên bên kia thì sao?"Người phục vụ trả lời: "Mật thám xếp bên cạnh Hạ Kính Nguyên lúc trước đã gửi thư tới, nói Hạ Kính Nguyên dường như không biết sự tồn tại của thứ đồ đó.

"Đúng lúc này, bên ngoài thư phòng lại truyền đến một âm thanh thông báo: "Đại nhân, châu mục Tế châu sai khoái mã đưa tới một chiếc hộp gấm.

".


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện