Khâu Dạng biết "chuyển giới" là có ý tứ gì, chỉ là nàng không ủng hộ quan điểm của Cốc Lam, ở Vạn Danh làm việc bốn năm, Khâu Dạng cũng đã gặp qua Văn tổng, nhưng nàng trước nay đều không cảm thấy bản thân và Văn Nguyên giống nhau.
Chuyển giới này hình dung càng khoa trương.
Khâu Dạng khóe miệng nhấp hạ, đáp lại "Phải không" liền buông di động xuống, mở máy tính.
Cuộc họp định kỳ diễn ra như thường lệ, Khâu Dạng mang lên giấy bút, vào phòng họp, nhưng hôm nay làm nàng có chút ngạc nhiên chính là, ngồi ở phía trên cùng đúng là "Văn tổng" mà Cốc Lam nhắc tới.
Văn Nguyên năm nay cũng đã 24 tuổi, thoạt nhìn rất trẻ tuổi, hơn nữa cậu rất biết chăm chút vẻ noài, thoạt nhìn liền không khác gì nam minh tinh, hơn nữa diện mạo cậu còn thiên ngoan ngoãn, chỉ nhìn mặt một cách đơn thuần mà nói, phỏng chừng còn sẽ cho rằng cậu hiện tại còn đang học đại học, chính là cậu lại là một tổng giám đốc thật thật tại tại, hơn nữa còn có một phen thành tựu, cái này làm cho khí chất của cậu thoạt nhìn liền trầm ổn vài phiên, bởi vậy người cậu này nhìn qua là có chút mâu thuẫn.
Khí chất sinh viên trầm ổn......?
Khâu Dạng thiết lập cá nhân cho cậu.
Khâu Dạng ngồi xuống vị trí của mình, nàng chưa từng có đem nhiều lực chú ý đặt ở trên người Văn Nguyên, nghiêm túc nghe hội nghị lần này, nàng thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn về phía màn hình, mặt trên là Cù Ngôn đang ở giảng ppt.
"Công ty Thiên Vũ và công ty Bằng Nghĩa đối lập là rất rõ ràng, người trước trọng kỹ thuật, người sau......" Cù Ngôn nói nghiêm túc, cùng nghe vốn có không có ở đây không có liên quan gì.
Khâu Dạng cũng nghe cẩn thận, notebook rất mau liền ghi chú đầy rất nhiều thứ, nhưng không biết có phải nàng ảo giác hay không, nàng luôn cảm thấy ánh mắt Văn Nguyên ngồi ở phía trên, thỉnh thoảng sẽ dừng ở trên người mình.
Không phải lơ đãng thoáng nhìn, mà là nhìn chính mình, nhưng lúc nàng lại ngẩng đầu nhìn màn hình, Văn Nguyên liền sẽ dời tầm mắt đi, chỉ là tổng hội đối thượng hai ba lần như vậy.
Nội tâm Khâu Dạng cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng không có biểu hiện ra ngoài, như cũ vẻ mặt bình tĩnh.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Nhưng không đợi hội nghị kết thúc, di động Văn Nguyên liền tới một cuộc gọi, sau đó cậu liền đi ra ngoài, mãi cho đến khi Khâu Dạng rời phòng họp, cậu cũng chưa trở lại.
Khâu Dạng nhấp môi dưới, lại nhớ tới câu nói kia của Cốc Lam.
Nên không phải là Văn Nguyên cũng cảm thấy bản thân nàng và cậu lớn lên giống nhau đó chứ?
Chính là không đâu a, Khâu Dạng mày ninh lên.
Kỳ thật đối với hai người lớn lên giống hay không giống chuyện này, nàng không có nhiều rối rắm, nàng cũng biết sẽ tồn tại, thật giống như Việt Sở đã từng cảm thấy đôi mắt chính mình và Diêu Dao rất giống, nàng có thể lý giải, chỉ là nàng không cảm thấy Văn Nguyên cũng cảm thấy chính mình cùng cậu lớn lên giống nhau.
Khâu Dạng uống chút nước, liền thu hồi tâm tư, không hề suy nghĩ việc vặt vãnh này, chuyên tâm vào công việc.
Chẳng qua hai ngày sau, Văn Nguyên đều xuất hiện ở trong phòng hội nghị buổi sáng, Khâu Dạng cùng ánh mắt cậu đối thượng số lần cũng càng ngày càng nhiều, nàng như cũ là áp xuống cảm giác kỳ lạ trong lòng, không có biểu hiện ra ngoài nửa phần.
Nhưng ngầm khó tránh khỏi sẽ càng thêm nghi hoặc, bởi vì chuyện Văn Nguyên đối với nàng có nhiều chú ý này, không phải nàng ảo giác.
Nhưng biết như thế nào đây?
Nàng cẩn trọng làm việc bốn năm, cùng Văn Nguyên trước nay chưa từng đơn độc gặp mặt, mỗi lần hoặc là lúc ở phòng họp, hoặc là khi công ty xây dựng đội ngũ hoặc tổ chức cuộc họp thường niên, trước đó cũng không thấy Văn Nguyên chú ý chính mình đến như vậy.
Sau khi hội nghị thứ tư kết thúc, Khâu Dạng liền đem mày ninh lên.
Hôm nay Văn tổng lại một lần xuất hiện ở phòng họp, vẻ mặt bình tĩnh mà nghe nội dung hội nghị, chính là Khâu Dạng cùng tầm mắt cậu lại ở không trung giao hội rất nhiều lần. Trong mắt cậu không có dao động gì, biểu tình cũng không có biến hóa gì.
Khâu Dạng nhớ lại tới mấy ngày nay không thích hợp, nội tâm dâng lên càng vì kỳ quái ý tưởng ——
Văn Nguyên không phải là muốn đuổi việc nàng chứ?
Khâu Dạng nghĩ đến đây khó tránh khỏi có chút khẩn trương lên, nếu như nàng bị đuổi việc, muốn tìm được công việc mới kỳ thật không khó, bởi vì bằng cấp và kinh nghiệm của nàng đều ở đó, nhưng muốn tìm được công ty hài lòng giống Vạn Danh như vậy, thì có chút khó khăn.
Hiện tại rất nhiều công ty ở áp bức nhân viên, tan tầm trễ chút là thao tác cơ bản, Vạn Danh 5 giờ tan tầm điểm này là có thể vượt qua không ít công ty, chưa kể hiệu suất của công ty không hề giảm sút.
Khâu Dạng nhìn chằm chằm máy tính trước mặt, rối rắm sau một lúc lâu, cuối cùng gửi tin nhắn Wechat cho Thẩm Nịnh Nhược: 【 Em hoài nghi lão tổng của bọn em muốn đuổi việc em. 】
Thẩm Nịnh Nhược nửa giờ sau kết thúc hội nghị, click mở WeChat liền thấy tin nhắn này của Khâu Dạng, cô sửng sốt, phản ứng lại Khâu Dạng nói "lão tổng" chính là Văn Nguyên.
Thẩm Nịnh Nhược cảm xúc phức tạp, hỏi câu vì sao, rất mau liền nhận được Khâu Dạng hồi âm.
【Anh ấy mấy ngày nay luôn âm thầm quan sát em, bị em vừa vặn bắt được, hiện tại em hồi tưởng lại, em liền cảm thấy anh ấy là đang cân nhắc có nên đuổi việc em hay không. 】
Thẩm Nịnh Nhược nhìn tin nhắn của Khâu Dạng, càng là dở khóc dở cười, trong đầu cô thậm chí đã có hình ảnh.
Đến.
Em trai Văn Nguyên này bị hiểu lầm.
Văn Nguyên muốn cùng Khâu Dạng tương nhận thật là cần thời cơ, nhưng Thẩm Nịnh Nhược không nghĩ tới Văn Nguyên sẽ quang minh chính đại như vậy mà đi quan sát Khâu Dạng, bởi vì Khâu Dạng không biết nguyên do.
Thẩm Nịnh Nhược biết Khâu Dạng khẳng định sẽ không suy đoán Văn Nguyên là không phải thích chính mình, đáp án rất đơn giản, cái này suy đoán là hoàn toàn không có đạo lý.
Giữa Khâu Dạng và Văn Nguyên căn bản chưa nói tới quen thuộc cái gì, một người gặp qua nhiều tổng giám đốc như vậy đột nhiên thái độ đối với chính mình có chút khác thường, cũng sẽ không làm người cảm thấy đây là tình yêu.
Theo cách nhìn của Khâu Dạng, đây khẳng định là bởi vì bản thân trên công tác có vấn đề, hoặc là tư tưởng tổng giám đốc có vấn đề, xét đến cùng vẫn là muốn đuổi việc chính mình, mà mấy ngày nay phòng họp bàng thính không khác chính là đang quyết định cuối cùng rốt cuộc muốn làm quyết định này hay không mà thôi.
Thẩm Nịnh