Hãy Đẩy Thuyền Tôi Với Tổng Giám Đi - Nhất Chỉ Hoa Giáp Tử

Chương 50


trước sau


Sau khi Khâu Dạng mở mắt, việc đầu tiên nàng làm là sờ lên trán Thẩm Nịnh Nhược, nhiệt độ hiện tại so với tối hôm qua vô cùng bình thường, nàng mới nhẹ nhàng thở ra, yên tâm nói: "Chào buổi sáng."

Thẩm Nịnh Nhược nói chuyện so với tối hôm qua cũng lưu loát hơn một chút, lập tức lên tiếng: "Chào buổi sáng."

"Chị có thể đi làm với trạng thái này không?" Khâu Dạng vẫn cứ có chút lo lắng.

Thẩm Nịnh Nhược gật đầu: "Có thể."

"Ít nói chuyện là được rồi."

Công ty còn có rất nhiều việc chờ cô xử lý, ngày hôm qua nghỉ một ngày công việc chất đống không ít, Thẩm Nịnh Nhược lúc nào cũng giống như người sắt, ngày hôm qua nếu không phải đặc biệt khó chịu, cô cũng sẽ không xin nghỉ cả ngày.

Hôm nay đầu không đau nên cô nhất định phải đi.

Khâu Dạng bởi vì biết cô như thế nên mới chủ động hỏi, đáp án quả nhiên không ngoài dự đoán của nàng.

Nàng chớp chớp mắt, vén chăn lên trước: "Em đi rửa mặt trước."

Vị trí bên cạnh trở nên trống trải, Thẩm Nịnh Nhược nằm nhìn lên trần nhà trắng tinh, tâm tình thoải mái hơn rất nhiều.

Cô cẩn thận suy nghĩ, hiện tại việc cô phải làm không phải vội vàng xác định tâm ý, mà cứ thuận theo tự nhiên là được.

Cô muốn cùng Khâu Dạng ở bên nhau, vậy thì cứ tận lực cùng Khâu Dạng ở bên nhau.

Cô muốn nhìn thấy đôi mắt sáng ngời của Khâu Dạng, vậy cô có thể nhìn thấy những thứ nàng muốn thấy.

Khâu Dạng lo lắng cho thể trạng Thẩm Nịnh Nhược, sau khi rửa mặt xong nàng đề nghị Thẩm Nịnh Nhược đừng lái xe mà trực tiếp gọi taxi đến công ty.

Thẩm Nịnh Nhược khóe miệng vẫn luôn duy trì độ cung nhỏ bé: "Được."

Cô nói rồi ngừng hai giây: "Chị nghe lời em."
2
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Khâu Dạng kỳ quái nhìn Thẩm Nịnh Nhược, nàng cảm thấy có chỗ nào không đúng lắm, nhưng lại tìm không ra, cuối cùng đem hết thảy kết luận lại là do Thẩm Nịnh Nhược bị bệnh.

Khi một người bị bệnh sẽ trở nên yếu ớt, sẽ có những hành vi không giống bình thường.

Ví dụ như trông Thẩm Nịnh Nhược kiên cường vô cùng nhưng tối hôm qua lại rơi nước mắt vì chuyện này.
1

Khâu Dạng không thay quần áo, nàng còn mặc bộ quần áo của mình ngày hôm qua, Thẩm Nịnh Nhược cũng không đổi theo, mặc bộ quần áo ngày hôm qua nàng đưa cho.

"Chị......" Khâu Dạng muốn nói gì đó, nhưng không thể nói ra khỏi miệng.

Thẩm Nịnh Nhược biết nàng nghĩ gì, tự mình thanh giọng nói, bình tĩnh mà giải thích: "Mới mặc hai giờ đã phải giặt, mệt lắm."

Lại bắt đầu rồi.

Đến cả một bộ quần áo cô cũng cảm thấy thiệt thòi khi mặc ít hơn.

Khâu Dạng đã quá quen với điều này, nhưng hiện tại nghe Thẩm Nịnh Nhược nói như vậy, nàng vẫn khó tránh khỏi cảm thấy có chút buồn cười, nhưng điều duy nhất làm nàng vui mừng chính là sắc mặt Thẩm Nịnh Nhược đã tốt hơn rất nhiều.

Ít nhất sẽ trở lại nghề cũ bắt đầu chơi xấu nàng.

Hai người một trước một sau mà rời khỏi tiểu khu, Khâu Dạng đi trước chặn một chiếc taxi cho Thẩm Nịnh Nhược, nàng sợ Thẩm Nịnh Nhược nói chuyện cổ họng sẽ đau, còn chủ động báo địa chỉ cho tài xế, chờ xe lái  đi rồi, lúc sau nàng mới lại chặn một chiếc khác.

Thẩm Nịnh Nhược ngồi ở ghế sau, cô còn chưa nói tiếng "Tạm biệt" với Khâu Dạng thì tài xế đã xuất phát.

Cô liên tục quay ra sau nhìn xem, liền thấy Khâu Dạng đứng ở ven đường, rất mau cũng bắt được một chiếc taxi, lúc này mới yên lòng.

Nhưng chỉ mới qua vài giây, cô lại bắt đầu nhớ Khâu Dạng.

Thẩm Nịnh Nhược nhẹ nhấp môi, lấy tấm ảnh lúc trước cô chụp Khâu Dạng ra.

Tối hôm qua cô nói với Khâu Dạng câu "Muốn để của em" không phải giả, từ lúc Khâu Dạng mang ảnh chụp cho cô đóng vào khung, cô liền muốn đem tấm ảnh chính mình chụp cho nàng đóng vào khung, đặt ở trên cái bàn nhỏ bên cạnh giường.

Như vậy bất luận là trước khi ngủ hay là sau khi tỉnh lại, đều có thể thấy Khâu Dạng. Ngẫm lại đó là một việc rất tuyệt vời.

Bất luận là lúc ấy hay là hiện tại.

Nhưng tối hôm qua điều đó lại bị Khâu Dạng bóp chết, không thể phủ nhận Khâu Dạng trả lời rất chân thành, Thẩm Nịnh Nhược có thể cảm nhận được rõ ràng, nhưng điều này cũng không làm trái tim cô ngại mà dần chìm xuống.

Bên cạnh sự thất vọng, Thẩm Nịnh Nhược đặt ra một mục tiêu nhỏ cho bản thân, một ngày nào đó trong tương lai Khâu Dạng sẽ đặt ảnh của cô ở đầu giường.
1

Cả một ngày hôm qua không nhìn thấy Thẩm Nịnh Nhược, các cấp dưới của cô còn có công việc muốn báo cáo, không ngờ tới tổng giám làm bằng sắt của bọn họ bị bệnh nặng, nói chuyện không được mấy câu, nhưng cho dù là vậy, uy nghiêm cũng vẫn còn đó, một giờ trong cuộc họp buổi sáng trên cơ bản đều là các cấp dưới đang nói, Thẩm Nịnh Nhược chỉ lẳng lặng nghe, thỉnh thoảng bưng ly nước ấm lên uống một ngụm.

Trước khi Khâu Dạng rời đi đã dặn dò cô rất nhiều lần rằng cô phải uống nhiều nước, còn nhắc cô sau khi ăn nhớ uống thuốc.
1

Nếu đổi thành người khác, Thẩm Nịnh Nhược khẳng định sẽ cảm thấy bị lải nhải, nhưng dù Khâu Dạng có cố tình thì cô cũng chỉ cảm thấy đáng yêu, hơn nữa còn tỏ vẻ mình sẽ nghe lời.

Định vị của Thẩm Nịnh Nhược về bản thân đã thay đổi, lúc trước cô cảm thấy mình như sói xám, nhưng khi bị cảm mạo liền biến thành một con cún.

Hết thảy những điều này đều là công của Khâu Dạng, là Khâu Dạng đã "thuần hóa" cô.

Ngay sau khi cuộc họp buổi sáng kết thúc, Thẩm Nịnh Nhược trở về văn phòng mình, Kha Diệp Tử vẫn phải báo cáo mọi việc một mình, sau khi nhận được tin của Thẩm Nịnh Nhược, cô ấy liền đẩy cửa tiến vào.

Bên trong ly của Thẩm Nịnh Nhược là một ly nước nóng lớn, bây giờ nó đang bốc khói, Kha Diệp Tử nhìn lại sửng sốt, hơn nữa cô ấy cảm thấy tổng giám Thẩm hôm nay mặc trang phục vừa xa lạ lại vừa quen mắt, ít nhất lúc trước cô ấy chưa từng thấy qua.

Kỳ thật từ vải dệt là có thể nhìn ra tới này không phải loại Thẩm Nịnh Nhược thích, Kha Diệp Tử đi theo làm việc cho Thẩm Nịnh Nhược lâu như vậy, tất nhiên cô ấy biết tổng giám của bọn họ ngày thường mặc trang phục như thế nào.

Nhưng còn cảm giác quen mắt đó thì sao? Kha Diệp Tử nghĩ mãi không ra, nhưng cô ấy không nên nghĩ về nó vào lúc này, cô ấy nhanh chóng thu hồi tâm tư, mang bản báo cáo đặt trên bàn làm việc của Thẩm Nịnh Nhược, bắt đầu nói về mục đích mình bước vào phòng: "Tổng giám, đây là công ty Tinh Vũ năm trước......"

Thẩm Nịnh Nhược cũng thu lại tâm tư, đọc một cách nghiêm túc.


Khâu Dạng lo lắng cho Thẩm Nịnh Nhược, nhưng nàng bận cả một cái buổi sáng, chỉ tới giữa trưa mới có thời gian nhàn rỗi xem di động.

Thẩm Nịnh Nhược đã gửi đến cho nàng vài tin nhắn, kỳ thật nội dung cũng không có gì.

【 một ly nước. 】

【 hai ly nước. 】

【 ba ly nước. 】

【 bốn ly nước. 】

Tin mới nhất vừa gửi hai phút trước: 【 Lại uống thêm nửa ly nước, chị phải đi ăn cơm đây, sẽ nhớ uống thuốc đầy đủ. 】
2

Tự gửi tin báo cáo cho nàng tiến độ của mình, Khâu Dạng xem đến khóe miệng nhếch lên một chút, dường như đã nhớ tới biểu cảm Thẩm Nịnh Nhược khi nói những lời này.

Nàng trả lời lại: 【 Tốt. 】

Khâu Dạng cảm thấy Thẩm Nịnh Nhược bị bệnh tự mình chăm sóc, Khâu Dạng cảm thấy rất bình thường, rốt cuộc Thẩm Nịnh Nhược bởi vì nàng mới có thể bị đông lạnh thành như vậy.

Hơn nữa tối hôm qua Thẩm Nịnh Nhược còn nói, ngoại trừ bác sĩ, nàng là

người đầu tiên chăm sóc cô như vậy.

Khâu Dạng lập tức xuất hiện sự đồng cảm, giống như lúc trước ở Tây Thành có một cô bé bán thảm trước mặt nàng, nàng đã liền đồng ý.

Trước kia Việt Sở và Khâu Dạng có nói về những vấn đề liên quan, nói nàng quá mềm lòng sẽ dễ bị người ta lừa.

Khâu Dạng lúc ấy không phản bác, nhưng trên thực tế nàng cảm thấy đó không phải là điều thiệt thòi, bởi vì nàng đã nhận được rất ít lòng tốt, nàng chỉ muốn người khác nhận lấy nó từ mình, dường như điều này có thể làm lòng nàng cân bằng không cần nghiêng về lợi với hại đến như vậy.

Sau khi ăn xong lại tiếp tục làm công việc, không bao lâu liền đến 5 giờ. Lại tan tầm.

Nàng nhìn tờ lịch trên bàn, hôm nay là ngày 1 tháng tư cũng là ngày cá tháng tư, lần trước có hẹn với Thẩm Nịnh Nhược vào thứ năm.

Nhưng nàng đã mua khung ảnh cho Thẩm Nịnh Nhược rồi mà, như vậy hôm nay sẽ không cần phải đi đâu nhỉ?

Thẳng thắn mà nói hai ngày này Khâu Dạng ngủ không ngon chút nào, nàng không nghĩ hai ngày ngắn ngủn có thể xảy ra nhiều chuyện như vậy, cuối cùng quay đầu nhìn lại, mới qua hai ngày mà thôi.

Nàng xoa xoa giữa mày, có chút bừng tỉnh.

Thẩm Nịnh Nhược lại đoán được suy nghĩ của nàng, đúng giờ gửi tin nhắn cho nàng: 【 Hôm nay là thứ năm. 】

Khâu Dạng:......

Thẩm Nịnh Nhược không chờ Khâu Dạng trả lời, nhưng cô không ngại tiếp tục gửi tin nhắn cho nàng: 【 Chị còn muốn mua mấy cái khung ảnh nữa, chị còn có ảnh chụp có thể đóng khung. 】

Cái lý do này rất chân thật, làm người ta cự tuyệt không được, huống chi trước đó đã đồng ý với Thẩm Nịnh Nhược rồi, vì thế Khâu Dạng phản hồi: 【 Em về nhà trước lo cho mèo. 】

Lúc trước người còn ở Tây Thành không lo được cho nó, hiện tại người đã ở Vân Thành, Khâu Dạng tất nhiên là có thể chăm cho nó, đây là mèo của nàng, nàng cũng ngại khi cứ nhờ Miêu Nghệ chăm sóc.

Nhưng Thẩm Nịnh Nhược phải tăng ca, dự tính 8 giờ mới có thể tan tầm, Khâu Dạng đã ăn cơm tối và tắm xong rồi, nhàm chán đến lấy máy ảnh ra chụp hình cho Bình Tử.

Khoảng cách 8 giờ còn có mười phút, Thẩm Nịnh Nhược mới mới gọi điện thoại tới, giọng nói cô nghe có vẻ đã ổn hơn rất nhiều: "Thật xin lỗi, để em đợi lâu rồi."

"Em có chút buồn ngủ." Khâu Dạng ngáp một cái, nói ra suy nghĩ trong lòng mình, "Ngày mai thứ sáu chúng ta lại hẹn được chứ?"

Thẩm Nịnh Nhược nghe thấy giọng nàng mệt mỏi mà đồng ý: "Được."

Tăng ca là việc bất khả kháng, Thẩm Nịnh Nhược lại mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, nên mới kéo dài tới tận bây giờ.

"Ngủ ngon."

"...... Ngủ ngon."

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Cuộc điện thoại ngắn ngủi kết thúc, Thẩm Nịnh Nhược không có phản ứng gì, nhưng cuối cùng cũng chỉ là để lại một tiếng thở dài.

Hôm nay không lái xe đi làm, cô như cũ bắt xe trở về.

Làm việc lâu như vậy nói không mệt là nói dối, cũng may cô uống rất nhiều nước còn nghiêm túc uống thuốc, bệnh tình mới không có tăng thêm.

Chỉ là Thẩm Nịnh Nhược rảnh rỗi liền cảm thấy chính mình bị mỏi mệt vây quanh, cô cũng thật sự mệt mỏi, đêm nay không đi mua khung ảnh là quyết định chính xác.

Đèn đường phải hoạt động trong thời gian dài, ánh đèn bật tắt có thể thấy rõ vẻ mặt mệt mỏi của cô, đến khi tài xế nhắc nhở cô tới rồi, cô mới mở mắt ra tính tiền xuống xe.

Tiến vào tiểu khu, bước vào tòa chung cư.
Tiến vào thang máy rồi ấn mật mã cửa nhà.

Thẩm Nịnh Nhược làm điều đó một cách máy móc, khuôn mặt cô vô cảm giữ cửa đẩy vào.

Đèn phòng khách được cô bật lên, nàng nhìn vào căn phòng không có tí hơi người này, cô không thể biết tâm trạng của mình lúc này là gì, chỉ là rất nhớ Khâu Dạng.

Chỉ khi có Khâu Dạng ở đây, cô mới cảm thấy nơi này không còn quạnh quẽ nữa.

Thẩm Nịnh Nhược không nhịn được ho khan hai tiếng, cởi giày thay bằng dép lê, nhấc chân bước về phòng ngủ.

Cửa phòng ngủ lộ ra một khe hở, cô nhìn thấy một ánh sáng yếu ớt.

Ánh mắt Thẩm Nịnh Nhược tập trung, khi khe cửa rộng mở hơn cô mới có thể nhìn rõ người nằm trên giường.

Là Khâu Dạng.
2

Thẩm Nịnh Nhược nở một nụ cười trên môi.

Khâu Dạng vẫn đang ngủ ở vị trí hôm qua, vẻ mặt điềm tĩnh an tường, trong phòng yên tĩnh đến nỗi cái gì cũng có thể nghe thấy, Thẩm Nịnh Nhược bước chân đến thật nhẹ nhàng , sợ làm Khâu Dạng tỉnh giấc.

Nói không bất ngờ là giả.

Một giây trước còn đang nhớ tới người ta, giây tiếp theo người ta liền xuất hiện ở trước mắt, điều này khiến người ta hạnh phúc hơn bất cứ điều gì khác trên đời.

Thẩm Nịnh Nhược đi đến mép giường, đắp chăn ngay ngắn cho Khâu Dạng.

Cô không biết hiện tại mình trông như thế nào, nhưng có lẽ so với ánh sáng từ chiếc đèn bàn này còn ấm áp hơn vài phần?

Bên gối còn có điện thoại Khâu Dạng, màn hình vẫn còn sáng lên, Thẩm Nịnh Nhược tưởng là tin nhắn nên cũng không chú ý, cô không có thói quen nhìn lén, nhưng chờ đến khi tập trung nhìn vào, mới phát hiện là một cái video phát lặp đi lặp lại.

Rất rõ ràng là Khâu Dạng đã tự làm nó.

Chỉ có ba dòng chữ, nền đen chữ trắng, chạy qua từ trái sang phải.

【 Sớm đã đến đây rồi. 】

【 Em thật sự rất buồn ngủ. 】

【 Ngày cá tháng tư vui vẻ. 】
7



trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện