Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Ngoại Truyện 3


trước sau

Phó Tử Ngộ

Từ lúc tôi còn rất nhỏ, đã có một mơ ước.

Tôi mơ ước được ở bên em, mãi đến khi bạc đầu cũng không chia lìa.

***

Đại học Maryland tháng tám, bầu trời xanh ngát trong veo, ánh mặt trời chói chang. Bởi vì buổi chiều có hơi nóng bức, nên thư viện mát lạnh dễ chịu là địa điểm tụ tập ưa thích của một đám mọt sách.

Phó Tử Ngộ không dám tự nhận mình là con mọt sách. Nhưng thân là nghiên cứu sinh ưu tú nhất của viện y học, anh cũng rất thích ngâm mình ở trong thư viện. Chiều hôm nay, anh đang muốn đi thư viện mượn đọc tác phẩm mới nhất của người đạt giải Nobel y học năm nay.

Cũng bởi là thứ hấp dẫn, nên đương nhiên phải tiến hành một hồi tranh đoạt. Anh vừa mới đi đến bàn hướng dẫn tra cứu bên cạnh giá sách, đã nhìn thấy mấy học sinh khác của viện y học đang tìm kiếm. Trong lòng anh khẽ than thầm một tiếng toi rồi, trên mặt lại cười ha hả đi qua chào hỏi bọn họ: “Hi, tìm thấy tác phẩm hoàn mỹ đó chưa?”

Tuy Phó Tử Ngộ chỉ là nghiên cứu sinh năm nhất, nhưng lại rất nổi tiếng trong viện y học. Bởi vì anh gần như tổng hợp tất cả những ưu điểm của một người đàn ông cần có: Cao lớn, anh tuấn, thành tích tốt, gia cảnh tốt, tính tình tốt.

Do đó ai cũng yêu thích Phó Tử Ngộ. Mọi người đều biết rằng, trong số những học sinh người Hoa nổi bật, Phó Tử Ngộ gần như là một vương tử tao nhã. Còn Bạc Cận Ngôn ở khoa tâm lý tội phạm thì sao? OMG, chỉ cần anh không lạnh lùng như quỷ sa tăng là tốt rồi, chí ít đó là một quái thai không thể trêu chọc được.

Cho nên lúc này Phó Tử Ngộ lên tiếng, mấy học sinh khác màu da đều quay qua. Nhưng mà ngoài dự liệu của anh, bọn họ đều lộ ra vẻ mặt thất vọng: “Không có, đã bị người ta mượn mất rồi.”

Phó Tử Ngộ tiếp tục cười hỏi: “Bị ai mượn mất vậy?”

Có người chỉ vào phía tận cùng của giá sách dài, dưới ánh đèn sáng choang, một cậu thanh niên trẻ tuổi ngồi trước bàn, cúi đầu yên tĩnh đọc sách.

“Còn ai vào đây nữa?” Một học sinh châu Á thân hình thấp bé đeo mắt kính tức tối nói: “Bá chủ của thư viện, Simon.”

Mỗi một vòng tròn giao tiếp xã hội, bất luận lớn nhỏ, đều có những phân chia địa vị đã ngầm ước định trước với nhau. Mà Bạc Cận Ngôn này, chắc chắn có thể xem là một bá vương đúng nghĩa trong đám mọt sách. Bởi vì anh IQ cao, thành tích tốt, tính tình còn cực kỳ ngạo mạn. Hơn nữa, anh từ lúc còn là sinh viên chưa tốt nghiệp đã bắt đầu trợ giúp FBI phá án, cho nên anh rất ‘cool’. Cho dù là học sinh thuộc gia tộc hắc đạo chân chính trong học viện cũng không muốn chọc vào anh.

Hiện giờ, Bạc Cận Ngôn rõ ràng đang yên tâm thoải mái phát huy đặc quyền bá vương của anh đến cực hạn. Ở trên bàn trước mặt anh, ít nhất có hơn hai mươi quyển sách xếp chồng. Đã vậy còn là những tác phẩm mà đám sinh viên của viện y học luôn ngấp nghé, nhưng lại bị anh tùy tiện quăng trong chồng sách đó.

Phó Tử Ngộ được mọi người chọn làm ‘đại biểu’, để ‘thương lượng’ với Bạc Cận Ngôn, lý do là bởi vì người Trung quốc với người Trung quốc dễ nói chuyện hơn. Hơn nữa lấy địa vị xã hội của Phó Tử Ngộ trong học viện cũng không thể cự tuyệt yêu cầu chính nghĩa này.

Chỉ có điều, lúc những người đứng sau lưng đang căng thẳng theo dõi thì Phó Tử Ngộ nhìn người đàn ông cách đó mấy mét, lại có chút buồn cười.

Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy Bạc Cận Ngôn trong lời đồn. Nhưng điều này hoàn toàn không ngăn được anh nhìn thấu sự ấu trĩ của cậu ta.

Không ai có thể xem hết hai mươi quyển sách trong một buổi chiều. Tên này lại đem nhiều quyển sách hấp dẫn quý giá tích trữ trên bàn mình. Đây có khác gì những bạn nhỏ trong nhà trẻ bá chiếm các món đồ chơi đâu? Không hổ là nghiên cứu sinh mười chín tuổi chuyên gia nhảy vượt lớp. IQ tuy rằng vượt trội, nhưng EQ chẳng biết đã bị quẳng vào nước java nào rồi.

Phó Tử Ngộ hào phóng ngồi xuống đối diện cậu ta, dáng vẻ hòa nhã nhìn cậu ta chăm chú: “Hi, tôi là Phó Tử Ngộ.”

Anh dùng tiếng Trung. Bạc Cận Ngôn ngước mắt nhìn anh một cái. Trên gò má thanh tú như ngọc, đôi mắt thon dài bình tĩnh không chút gợn sóng, giống như đang nhìn không khí.

Sau đó cậu ta lại không chút biểu tình cúi đầu tiếp tục xem sách.

Những người đứng sau đều vì sự lạnh lùng cao ngạo của Bạc Cận Ngôn mà căm phẫn. Phó Tử Ngộ lại chẳng chút tức giận, ngữ khí ôn hòa hỏi: “Tôi muốn hỏi thử xem, nếu như những quyển sách này tạm thời cậu chưa xem, có thể cho tôi mượn trước được không?”

Lần này Bạc Cận Ngôn còn không thèm ngẩng đầu lên, thản nhiên trả lời: “Không xem thì tôi mượn làm gì? Lãng phí thời gian của tôi lại còn thành công thu hút sự vây xem vô vị của các cậu sao?”

Phó Tử Ngộ ngẩn người trong giây lát.

Khoan nhắc đến chuyện cậu ta độc mồm độc miệng giống như lời đồn đãi, anh còn chú ý tới, tốc độ lật sách của Bạc Cận Ngôn rất nhanh, một trang, rồi một trang, lại tiếp một trang... Ngón tay của cậu ta giống như y chuột, nhanh chóng lướt từ đầu đến cuối trang, đã vậy tầm nhìn cũng lướt theo ngón tay, di chuyển cực nhanh... Cuối cùng đã cậu ta xem xong hết một trang. Anh chỉ mới ngây người có vài phút, Bạc Cận Ngôn đã lật xong năm, sáu trang sách.

Nếu với tốc độ như thế này, hai mươi quyển sách, cậu thanh niên này chắc chắn có thể xem xong chỉ trong một buổi chiều.

Phó Tử Ngộ đứng dậy: “Ngại quá, làm phiền rồi.”

Bạc Cận Ngôn không để ý đến anh.

Quay trở về chỗ đám mọt sách, mọi người thấy sắc mặt anh bình thường lại đi tay không trở lại, nên đều có chút thất vọng. Phó Tử Ngộ bình tĩnh nói: “Trên thực tế, cậu ta không làm chuyện gì trái với quy định của thư viện, cũng không phải muốn ‘bá chiếm’. Tôi nghĩ cậu ta trong thời gian mượn sách có thể xem xong những quyển sách đó.” Anh nhún nhún vai, thậm chí khóe môi còn có một tia cười tự giễu: “Cho dù có chút sỉ nhục IQ của chúng ta, nhưng chúng ta cũng không thể bởi vì chuyện này mà chỉ trích cậu ta.”

Lúc anh nói những lời này, bởi vì đang quay lưng về phía Bạc Cận Ngôn, cho nên không thấy được người phía sau lại ngẩng đầu lên, liếc nhìn anh một cái.

Mọi người đều có chút bất lực, nhưng nếu Phó Tử Ngộ đã nói như vậy, hơn nữa còn rất có lý, vậy thì chỉ đành từ bỏ thôi. Bọn họ buồn bực đợi Bạc Cận Ngôn ‘ngự giám’ xong hết mới chờ thời cơ để xuống tay. Phó Tử Ngộ thấy cho dù Bạc Cận Ngôn xem xong quyển sách cuối cùng trong chồng sách, có lẽ cũng không đến phiên mình, nên dứt khoát bỏ đi trước.

Chỉ có điều lúc đi ra khỏi thư viện, anh bất giác quay đầu lại, nhìn bóng dáng cô độc ở phía xa xa.

Quả thực là một quái thai luôn làm theo ý mình, nhưng dường như lại không khiến người khác cảm thấy chán ghét. Anh thầm nghĩ.

Thành phố Maryland buổi chiều muộn, ánh hoàng hôn trong suốt yên tĩnh xinh đẹp vô vàn.

Hàn Vũ Mông mặc một cái váy dài dạ tiệc màu lam nhạt, tóc dài buộc lên cao, đứng trên ban công lầu hai. Gió đêm thổi phớt qua đầu vai trắng nõn lộ ra ngoài, mang theo chút hơi lạnh, chỉ là cô cũng không để ý lắm.

Đứng đủ mười phút, thật ra vẫn chưa đến thời gian ước hẹn. Nhưng từ xa xa cuối cùng cũng trông thấy một chiếc Lexus quen thuộc, chạy dọc theo đường quốc lộ của trấn nhỏ.

“Kris!” Cô quơ mạnh cánh tay thon dài, quay người nhấc váy lên chạy xuống dưới lầu. Ở dưới cầu thang gặp phải anh trai, anh trai cô còn giả bộ giận dữ nhíu mày: “Làm ơn giữ chút xíu dáng vẻ cẩn thận dè dặt của thục nữ đi được không? Hiện giờ trong mắt em chỉ có Kris thôi!”

Hàn Vũ Mông cười rồi chạy đi không thèm trả lời, trong lòng thầm nghĩ: Đâu phải chỉ có hiện giờ? Đã từ lâu lắm rồi, trong mắt em chỉ có mỗi anh ấy thôi.

Ông bà Hàn đang uống trà dưới lầu một. Lúc Hàn Vũ Mông chạy đến, vừa đúng lúc thấy người làm mở cửa cho Kris. Hôm nay anh mặc một cái áo sơ mi trắng, quần tây thể thao, làm tăng thêm nét đẹp trai cao ngất của anh.

Kris hai mươi tuổi, so với đa số những người đàn ông mà cô từng gặp, càng có vẻ quân tử khiêm tốn, dịu dàng như ngọc.

“Kris, anh đến rồi. Cám ơn anh hôm nay đã đến đón em đi vũ hội.” Trước mặt ba mẹ, Vũ Mông mới là thục nữ chân chính. Cô mười bảy tuổi, tao nhã hào phóng không thua bất cứ một cô gái thành thục nào trong trường đại học Kris đang học.

Kris lễ phép chào hỏi hai vị lãnh đạo là ông bà Hàn, dáng vẻ lịch sự văn nhã khiến bọn họ cũng cảm thấy một đôi trai gái thế này đứng cùng nhau, quả thật là cảnh đẹp ý vui xứng đôi vừa lứa.

“Về sớm một chút, nhớ chú ý an toàn đấy.” Bọn họ rất yên tâm giao con gái cho chàng thanh niên này.

Vừa leo lên xe kéo cửa kính lên, Hàn Vũ Mông liền quăng túi xách qua một bên, giơ tay ôm lấy cổ anh. Kris bị cô hôn đến mức tươi cười đầy mặt, anh cũng đã nhớ cô đến muốn điên rồi, dứt khoát dừng xe ở một góc, ôm cô vào lòng hôn cuồng nhiệt.

Có rất nhiều lúc, sự nhiệt tình của bọn họ đều là do sự khiêu khích của Vũ Mông bắt đầu, và lấy sự bại trận tan tác của cô tuyên bố kết thúc. Người bên cạnh cũng không biết, Kris trông có vẻ dịu dàng phúc hậu vô cùng, nhưng chỉ cần nhiệt tình lên thì sẽ rất hung dữ và bá đạo.

Lần này cũng như vậy, anh đang học đại học năm thứ hai, còn cô đang học cấp ba. Anh bận rộn hơn cô rất nhiều, cả hai đã gần một tuần không gặp, nên nụ hôn này, Vũ Mông cảm thấy dục vọng nóng bỏng bị đè nén của anh.

Sắc trời tối đen như mực tô điểm cho ánh sao sáng tựa như ngọc vỡ. Vũ Mông bị anh đè trên ghế, cử chỉ vội vã, cô chỉ có thể trông thấy ánh mắt và đôi lông mày đen nhánh lộng lẫy của anh.

“Tử Ngộ... Tử Ngộ...” Mỗi khi hít thở khó khăn trong lòng anh, Vũ Mông thích gọi tên tiếng Hoa của anh. Mà điều này luôn khiến ý cười trên khóe môi anh càng thêm sâu.

“Đến nhà anh?” Trong lời anh có hàm ý.

Sau khi anh lên đại học, đã lập tức dọn ra ngoài ở. Sắc mặt Hàn Vũ Mông phát sốt, cô dùng tay chọt chọt mặt anh: “Chúng ta còn phải đi party nữa đấy!”

“Trễ một hai tiếng không sao đâu.” Anh nói.

Trên thực tế, trễ luôn không đi thì càng tốt.

Hai người từ bãi đỗ xe hôn suốt đến khi vào trong thang máy. Lúc đến cửa nhà, cả người Vũ Mông đã bám hẳn trên người anh, không phân được phương hướng, môi lưỡi nóng bỏng quấn quýt dây dưa.

Vừa vào trong phòng, anh lập tức đè cô lên tường, váy bị vén lên cao. Cô thiếu nữ non nớt từ lúc trên xe đã bị vuốt ve đến ướt đẫm. Anh hôn cô cực kỳ dịu dàng, động tác lại kiên định mạnh mẽ vô cùng, gần như là một phát xông thẳng vào.

Gương mặt Hàn Vũ Mông đỏ như quả táo. Không ngờ mới có một tuần không gặp, Kris lại trở nên cuồng dã như vậy?

Nhưng cũng bình thường thôi. Bọn họ từ lúc nghỉ hè mới có lần đầu tiên, sau đó liền xa nhau. Hơn nữa đối với cô mà nói, anh đã là người đàn ông trưởng thành, đương nhiên dục vọng có phần mãnh liệt.

Đầu tóc của Vũ Mông tán loạn, váy dài dạ tiệc vẫn còn mặc trên người, chỉ là đã hoàn toàn bị anh đẩy lên khỏi eo, làm nhăn nhúm hết cả. Đôi chân dài trắng nõn đầy đặn quấn quanh eo anh, cả người treo lơ lửng trên không. Tất cả sức nặng của cô đều dựa vào đôi tay anh nâng đỡ lấy mông mình, lay động theo từng lần đột kích của anh.

Một màn này, ở trong mắt của Phó Tử Ngộ là như thế nào?

Thiếu nữ mười bảy tuổi, người con gái thuộc về anh, mối tình đầu của anh, chỉ thuộc về riêng anh, nõn nà giống như cánh hoa nhiễm sương sớm, run rẩy, nở rộ trong lòng anh. Sự thương tiếc to lớn dâng trào, lúc này anh chỉ muốn được chôn ở trong cơ thể cô mãi mãi, để cô cảm nhận được sự tồn tại của anh, hiểu được anh muốn ở bên cạnh cô đến mức nào. Tất cả mọi thứ đối với anh không còn quan trọng nữa, anh cũng không muốn lo lắng bất kỳ điều gì, chỉ muốn ở bên cạnh cô gái này vĩnh viễn.

...

Nói là chỉ cần một hai tiếng, nhưng cặp tình nhân trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, cho dù suốt cả đêm cũng không đủ ghiền.

Mãi đến khi sắp đến giờ giới nghiêm của Hàn gia, Kris mới lưu luyến không rời rút khỏi cơ thể cô, nhưng anh vẫn ôm lấy cô, hôn lên từng tấc cơ thể ẩm ướt của cô.

Đây là thời điểm Vũ Mông thích nhất. Bởi vì từ nụ hôn quyến luyến của anh, cô có thể cảm thấy sự thương tiếc sâu sắc trong anh.

“Báo cho anh biết một chuyện.” Cô cắn lỗ tai anh: “Em quyết định rồi, sang năm em sẽ thi vào viện y học của đại học Maryland.”

Cơ thể anh chợt khựng lại, ngẩng đầu lên từ trong ngực cô, nhìn cô chằm chằm. Trong đôi mắt sáng ngời của anh, dâng lên một ý cười rất vui vẻ.

“Anh thật muốn cầu hôn với em ngay bây giờ.” Anh nói.

Vũ Mông làm ổ trong lồng ngực của anh, cười ngọt ngào.

Kris, Kris, Tử Ngộ của em.

Em rất thích anh, em rất rất thích anh.

Chỉ muốn ngày ngày tháng tháng năm năm, đều được ở bên cạnh anh.

***

Phó Tử Ngộ gặp Bạc Cận Ngôn lần thứ hai, chính là trong bệnh viện trường.

Anh
là nhân tài trong trăm chỉ có một, con người lại lanh lợi, đương nhiên đã sớm được đến thực tập trong bệnh viện trường.

Chiều hôm đó, anh đang nghỉ ngơi trong phòng làm việc, y tá đến gõ cửa: “Kris, bác sĩ Jim đi ăn cơm chưa về. Có một bệnh nhân, anh ta có một vấn đề nhỏ, anh có thể xử lý một chút không?”

“Có vấn đề gì?”

“Anh ta ăn cá bị hóc xương.”

“Ok, lập tức để anh ta vào đi.” Tử Ngộ mở tủ ra, lấy một vài dụng cụ cần thiết. Đến khi anh quay đầu lại, thấy y tá đặt bệnh án xuống, bên cạnh cái tên tiếng Anh Simon còn ký ba từ tiếng Trung ‘Bạc Cận Ngôn’ hết sức chói mắt.

Phó Tử Ngộ bỗng nhiên buồn cười.

Lần trước gặp phải một ca bị hóc xương cá, là một cậu bé bảy tuổi.

....

Bạc Cận Ngôn hôm nay rất cáu kỉnh. Bởi vì anh đề xuất muốn phỏng vấn một tên sát thủ liên hoàn vô cùng hung ác, lại bị phía cai ngục từ chối. Hơn nữa lúc xem tư liệu, bởi vì thất thần nên bị hóc xương cá trong cổ họng. Sau khi uống một bát dấm chua lớn, lại vẫn còn mắc kẹt trong đó.

Vừa tiến vào phòng làm việc của bác sĩ, anh đã nhìn thấy một thanh niên ngồi sau bàn. Cậu ta có mái tóc đen ngắn giống như anh, đeo khẩu trang, chỉ lộ ra một đôi mắt sáng ngời ôn hòa.

Ánh mắt Bạc Cận Ngôn thản nhiên quét qua cậu ta, trầm mặc ngồi xuống.

Quá trình chẩn đoán và điều trị rất nhanh. Đôi tay chuyên cầm dao phẫu thuật của Phó Tử Ngộ cầm lấy một cây nhíp kẹp một cái xương nhỏ từ trong cổ họng của cậu ta ra, dễ như trở bàn tay. Chỉ là nhìn thấy vị thiên tài mặt lạnh đang xoa xoa cổ họng của mình, lộ ra một ý cười cực kỳ hiếm có, Phó Tử Ngộ lại có chút cảm giác vinh hạnh và an ủi.

“Cám ơn.” Bạc Cận Ngôn đứng dậy, nhàn nhàn quét mắt nhìn anh: “Học sinh của viện y học khám bệnh, nếu như tương lai có ảnh hưởng không tốt hoặc xảy ra biến chứng, có phải viện y học cũng sẽ chịu trách nhiệm?”

Phó Tử Ngộ ngây người một lúc.

Nếu nói trước đây đối với sự thông minh và ấu trĩ của cậu ta sản sinh ra một chút hảo cảm kỳ lạ. Thì giờ phút này, Phó Tử Ngộ cảm thấy đạo đức chuyên nghiệp của mình đã bị sỉ nhục triệt để.

Ok, học sinh của viện y học khám bệnh đương nhiên không hợp quy tắc, bệnh nhân lo lắng đến hiệu quả cũng là bình thường. Nhưng mà trời ơi, cậu ta chỉ bị một cái xương cá như cọng lông khẽ đâm vào, hơn nữa đã hoàn toàn được lấy ra, bị biến chứng cái quỷ ấy!

Phó Tử Ngộ trầm mặc vài giây, sau đó vô cùng lịch sự, khiêm tốn cười nói: “Đương nhiên, có bất cứ vấn đề gì, tự tôi sẽ chịu trách nhiệm. Tôi sẽ ký tên lên trên bệnh án của cậu.”

Bạc Cận Ngôn tỏ vẻ vừa lòng gật gật đầu, quay người định rời đi, lại nghe Phó Tử Ngộ nói tiếp: “Đúng rồi, xét thấy cậu lo lắng bị biến chứng như vậy, lời dặn của bác sĩ là: Trong vòng một tháng tốt nhất đừng ăn cá, để tránh bị hóc xương lần nữa. Vết thương của cậu tuy nhỏ xíu nhưng rất có khả năng bị nhiễm trùng không thể đoán trước được.”

Đến lúc này, Bạc Cận Ngôn dường như mới nhìn thẳng anh, giọng nói trầm thấp êm tai cộng thêm đôi mắt đen nhánh thản nhiên, thấp thoáng mang theo sự buồn bực chất vấn: “Một tháng?”

Phó Tử Ngộ đặc biệt gật đầu rất trung thực: “Một tháng.”

Duyên phận giữa người và người, chính là kỳ quái như vậy.

Ví dụ như một tháng trước, Phó Tử Ngộ đối với Bạc Cận Ngôn chỉ là nghe thấy đại danh của cậu ta rất nhiều lần, nhưng trước sau vẫn chưa từng gặp qua trong sân trường. Mà hiện giờ, đến căn tin của học viện ăn cơm, đều có thể bất ngờ gặp gỡ.

Dưới ánh đèn sáng rực, trong dòng người ồn ào nhốn nháo, chỉ có cậu ta quần áo chỉnh tề ngồi trong góc, cũng không có ai ngồi cùng bàn. Mà Phó Tử Ngộ lại được một đống bạn bè vây quanh, trai có gái có, tiếng cười đùa mãi không dứt.

Lúc gọi cơm xong, Phó Tử Ngộ cố ý đi một vòng lớn, lướt ngang qua bên cạnh cậu ta. Suốt dọc đường, anh lại không nhịn được cười.

Bởi vì chàng thanh niên thiên tài tâm lý học tội phạm nổi danh nước Mỹ, vừa mới hai mươi tuổi đã giúp FBI phá được mấy vụ án lớn, đang một tay cầm dao, một tay cầm nĩa, ở bên cạnh còn đặt một đôi đũa, chân mày thon dài nhíu chặt lại, vô cùng chuyên tâm khươi thịt cá. Nguyên một con cá đã bị anh khươi gần hết, chỉ còn lại mỗi bộ xương, ở trong cái khay bên cạnh chất đống thịt cá, còn dọn ra được một đống xương nhỏ, trông rất đồ sộ.

....

Bởi vì nguyên tắc ăn cá ‘an toàn’, cậu ta lại có thể bỏ ra nhiều công sức như vậy.

Phó Tử Ngộ lần đầu tiên cảm thấy xấu hổ bởi lời nói đùa của mình.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của nhiều người, anh ngồi xuống đối diện cậu ta, ngẩng đầu cười: “Hi, tôi có thể ngồi đây không?”

“Lúc tôi ăn cơm không thích có người bên cạnh.”

“À.” Phó Tử Ngộ rất tùy ý đáp một câu, lại không chịu di chuyển, tự mình ngồi nhấm nháp bữa ăn.

***

Hàn Vũ Mông quen biết Phó Tử Ngộ từ lúc năm tuổi, năm đó anh mới tám tuổi.

Trong mười mấy năm sau đó, anh là anh trai, là hàng xóm, là bạn, cũng là thanh mai trúc mã không thể thay thế được.

Duy nhất chỉ không phải là bạn trai của cô.

Nhưng cô lại yêu anh từ rất sớm, bắt đầu từ lúc ấu thơ cô hiểu được ý nghĩa của từ ‘tình yêu’, cô liền biết đó chính là anh. Một người con trai tốt như vậy, cho dù chỉ là yêu thầm anh, cũng đã khiến cho cô nếm trải được trong tình yêu có bao nhiêu mật ngọt.

Thời gian như thoi đưa, cô đã tròn mười sáu tuổi lên cấp ba, còn anh đang học đại học.

Lúc đó, bọn họ có quan hệ như thế nào?

Chỉ có thể dùng hai từ ‘mờ ám’ để hình dung là chính xác không chê vào đâu được. Mỗi lần tham gia vũ hội, bạn nhảy của anh tất nhiên sẽ là cô; anh sẽ lúc gần lúc xa khẽ ôm eo cô; anh sẽ nhìn chăm chú gương mặt xinh đẹp ngọt ngào của cô dưới ánh đèn, khóe môi từ đầu đến cuối đều cười nhàn nhạt dịu dàng.

Bọn họ biết tất cả những thói quen và sở thích của đối phương. Cô thậm chí còn biết, chỗ nhạy cảm nhất của anh là sau gáy. Mỗi lần cô giả vờ giận dỗi chọc vào chỗ đó của anh, sẽ bị anh chặn ngang ôm lấy, sau đó nhìn cô chằm chằm cười như có như không.

Chỉ thiếu chút nữa, anh đã cúi đầu hôn cô.

Mà mỗi khi cô ở trong lòng anh, không khí sẽ nóng bỏng như bị đốt cháy, giống như muốn thiêu rụi cô.

Nhưng hình như có một loại ăn ý nào đó, bọn họ đều không nói gì. Trong khoảng thời gian dài đến một hai năm, bọn họ cứ đi sát mép lằn giữa ranh giới bạn bè và người yêu. Không có bất kỳ người nào quấy rối, thân mật hơn bất cứ ai, nhưng lại không tiến lên một bước nào.

Hàn Vũ Mông nghĩ, bản thân cô có lẽ biết được anh đang lo lắng điều gì. Bởi vì lo lắng của anh, cũng chính là lo lắng của cô.

Không phải sợ quá hiểu đối phương sẽ thiếu tình cảm mãnh liệt, cũng không phải bởi vì là tình đầu nên ngượng ngùng khó nói.

Nguyên do là bọn họ sợ mất mát.

Đời người vô thường như thế, cho dù Hàn Vũ Mông chỉ mới mười sáu tuổi, cũng đã từng nhìn thấy rất nhiều cuộc gặp gỡ rồi chia ly. Bọn họ làm bạn bè tốt như vậy thì có thể ở cạnh nhau mãi mãi cho đến già. Nếu như thật sự trở thành tình nhân, sau này chia tay rồi, sẽ vĩnh viễn mất nhau.

Cô không muốn mất anh. Cho nên cô thà rằng vĩnh viễn đứng tại chỗ.

Mãi cho đến bữa tiệc tối sinh nhật mười sáu tuổi của cô hôm đó.

Sinh viên đại học Phó Tử Ngộ hoàn mỹ, ở trong mắt của đám sinh viên cấp ba, quả thật chính là sự tồn tại như thần thánh. Huống hồ hôm đó anh còn dẫn theo một mỹ nữ tóc vàng gợi cảm đi dự tiệc, trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.

Nhưng mà trong một buổi đêm dưới ánh đèn và âm nhạc tốt đẹp như thế, Hàn Vũ Mông lại không vui chút nào. Cô cảm thấy đây là một sinh nhật be bét nhất trong lịch sử. Nhìn thấy cánh tay mỹ nữ đang khoát trong tay Phó Tử Ngộ, cô liền muốn ném hết cả hai người ra ngoài.

Sau đó cô uống hơi nhiều một chút, cocktail, sâm banh, vodka... Rượu không say mà người tự say, lúc cô vẫn chưa say hoàn toàn, nhưng hơi muốn phóng túng, không muốn tiếp tục đè nén nữa, đè nén tình yêu đối với anh.

Trong lúc mơ hồ, một mình cô đi đến bên cạnh hồ bơi. Bóng nước dập dền phản chiếu trăng và sao, so với party cách đó mấy mét quả thực là hai thế giới khác biệt.

Cô ngồi trên ghế dài hóng gió, mới đó đã có người đi đến.

Người đến là một cậu bạn cùng lớp, là hoàng tử trong lòng tất cả mọi người, tóc vàng mắt xanh, anh tuấn cao lớn.

“Hi, Joe.” Gương mặt nhìn nghiêng của chàng trai xinh đẹp giống như tượng điêu khắc trong bóng đêm, đôi mắt xanh trong trẻo hiện lên ánh sáng xao động: “Làm bạn gái của tôi, được không?”

Hàn Vũ Mông ngẩn người nhìn cậu ta, không trả lời.

Bàn tay chàng trai đặt lên lưng ghế, khom lưng hôn xuống. Vũ Mông từ từ nhắm mắt lại, đón chờ nụ hôn chua xót chưa từng biết đến...

Đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân vội vã, Vũ Mông lập tức mở mắt ra, cô nhìn thấy chàng trai kia bị người ta lôi đi trước mắt mình.

Kris.

Tây trang thẳng thớm khiến anh tuấn tú bức người, gương mặt trắng nõn thấp thoáng hiện lên tia ửng đỏ, lại có chút âm trầm. Đôi mắt trước giờ vốn dịu dàng, giờ đây lại lộ vẻ giận dữ nhìn cô.

“Anh đang làm cái gì vậy?” Anh chàng kia phẫn nộ túm lấy cổ áo anh.

“Cậu mới là người đang làm cái gì đó?” Sắc mặt Phó Tử Ngộ còn khó coi hơn cậu ta.

Trong tiếng kinh hô của mọi người, Hàn Vũ Mông trừng to hai mắt. Hai người lại nhanh chóng lao vào đánh nhau.

Trận đấu này kết thúc rất nhanh.


trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện